26.1.15

Bạn tử tế

10247299_763354313688779_5129762591984624869_n

Hôm qua thằng bạn đã dọn trống phòng để về quê. Chuyến này không như những chuyến khác. Nghỉ tết xong chẳng biết có sớm gặp lại, hay mày mâm cao cỗ đầy chốn quan trường hoặc cạo bàn giấy ở một cái văn phòng chết giẫm nào đó.

Ngẫu nhiên chúng ta gặp nhau. Dẫu rằng đôi lúc có những sự vớ vẩn chen ngang lẫn những thượng hạ chân tay với nhau, sự tử tế của mày là điều không thể phủ nhận. Nói có cái bóng đèn làm chứng.

Cũng đã có lúc tao nghĩ sự tử tế này thừa mứa như bụi và khói xe ở mảnh đất Sài Gòn này. Nhưng xin lỗi mày, tao lầm to. Sự tử tế là thứ khó kiếm nhất.

Sau đó mới là những thứ linh tinh khác – những thứ tao từng nhầm là rất quan trọng đối với mình.

20.1.15

Tụi nhỏ ngày nay ăn gì

Phim Ratatouille có nhà phê bình ẩm thực Anton Ego khó tính. Khó tính đến mức trở thành nỗi khiếp sợ của mọi nhà hàng mà ông quá bộ lại. Để rồi kết phim người xem ai cũng biết cha Ego này đích thị là nhà phê bình nửa mùa. Chuyên gia kiểu gì oánh giá thức ăn chỉ qua một mớ cảm xúc hỗn loạn từ thuở thiếu thời - Cậu nấu giống mẹ tớ nấu hồi nhỏ quá – Tuyệt vời.

Có đôi khi mọi chuyện lại hoàn toàn khác (hoặc lúc nào mọi thứ cũng đều khác). Sau khi ăn đến lon dứa cuối cùng của chuỗi ngày thất tình mòn mỏi đợi chờ, trong quán bar nhân vật nam chính hỏi người phụ nữ bên cạnh: Cô có thích ăn dứa không. Mục đích tất nhiên chỉ để bắt đầu câu chuyện một cách vô thưởng vô phạt. Hoặc khả dĩ hơn, để kín đáo giãi bày mọi cảm xúc uể oải và hi vọng mỏng manh vào một khởi đầu.

Dù có là Anton Ego hay cậu chàng  nghĩ rằng chạy bộ có thể trút bỏ nước mắt ra khỏi một thân xác u buồn, thức ăn vẫn là thứ nạp năng lượng cho thể. Chúng trôi tuột qua bộ máy tiêu hóa vốn hiếm khi mang những hình ảnh biểu trưng cho tinh thần. Hoặc cái thời đại này đã hư hỏng đến mức cấp ID hình trái tim cho những mối tình rực rỡ (thay vì hình ảnh một bộ lòng lành mạnh), thức ăn đã thoát khỏi tầm vóc “ẩm thực” vi tế một thời và trôi tuột vào mớ “đam mê” giáo điều của má đàm Tăng Thanh Hà trong serie truyền hình thực tế Siêu đầu bếp. Thức ăn thức uống hoặc chìm sâu vào cõi hư hỏng của bệnh béo phì, hoặc phủ lên mình lớp vải kỉ thuật với công thức và ảnh đẹp long lanh của những food stylist. Người ta quên đi một chuyện rằng rất nhiều gia đình giờ đây không còn có thói quen nấu ăn ở nhà. Hoặc những thứ họ nấu, khác, rất khác những gì bố mẹ họ (thậm chí là chính họ) ăn ngày trước.

Lảm nhảm nhiêu đó đủ rồi hén. Chả là hôm nọ Hà kể cho mình nghe thực đơn giáng sinh của bọn trẻ ở trường. Và (tất nhiên) chỉ có chỗ cho những khoai tây chiên, khoai tây nghiền, pizza, mì spaghetti và đại loại vậy.

Quá nhiều chất béo và cũng quá nhiều “đam mê” cho những thức tọng vào miệng ngày hôm nay. Để rồi người ta phải xây dựng nên một Ego khó tính nửa vời lẫn một thanh niên thích ăn dứa. Mà hài hước thay, lại vẫn là dứa đóng hộp.

11.1.15

Ghi chép hời hợt về thực tại số 4

Hôm nay đi ngủ không quá sớm, thế mà đương đêm bật dậy. Đểu nhỉ.

Sáng hôm nay mình phải hộ tống bạn Hà đi coi phim. Cái phim tài liệu gì gì đang nổi, thiên hạ coi rần rần rồi thi nhau bàn tán ấy. Thiên hạ coi, bạn Hà đòi thì mình đi thôi. Chả ham mấy. Ở nhà xem anime với đọc trinh thám còn thú hơn. Đểu nhỉ.

Chẳng biết sao Xe lên xe xuống lại sử dụng ngôi thứ nhất số ít: “mình”. Cách xưng hô này tạo cho mình một cảm giác duy nhất: đểu. Đểu giống như nhân vật “cậu” hay nói ấy. Chỉ mấy anh giai ngoài í mới xưng hô kiểu thế. Tất nhiên đó là ngôi thứ xưng hô với độc giả thôi. Nhưng như thế lại càng đểu. Đểu vãi.

Từ hồi nào tới giờ mình toàn xưng hô cậu tớ các kiểu với lũ bạn. Trong này chả mấy khi người ta gọi nhau như thế. Có khi trong mắt mấy đứa bạn mình cũng là một đứa đểu. Mà có khi mình nói chuyện kiểu đó khiến mấy đứa con gái e dè này nọ. Lại đểu thế. Hồi nào tới giờ mình mới nhận ra :((

Mình đã đọc xong mấy cuốn của Fred Vargas được dịch ra tiếng Việt. Thiên hạ kinh vãi. Nói mà chả được ai nghe như Chí Phèo thì kéo lê kéo càng từ diễn đàn này sang diễn đàn nọ để chửi. Dịch thuật tệ tiếc cái khỉ gì. Đọc chả làm sao. Nói mới nhớ, anh T bảo tiếng Anh giỏi rứa mà cứ hiếp đi hiếp lại mỗi hai bản dịch, cứ như phim heo hai em đóng. Mình bảo gang bang. Ảnh nói ờ, gang bang nhưng là gang bang hai em. Gangbang của mình không có dấu cách chính giữa, của ảnh thì có. Cả hai đều đúng. Theo wikipedia.

Cuốn mình nói ở trên là Bí ẩn nĩa ba răng. Hem liên quan đến cái bìa kẹo mút lùm xùm. Mình chả có cơ đặng nói mấy chuyện nớ. Khổ. À mà không. Không khổ.

Trong bí ẩn nĩa ba răng. Cảnh sát trưởng Adamsberg lần đầu tiên được ví là kẻ xúc mấy. Cái từ kư tê vãi. Anh chàng có một mớ đồng nghiệp, bạn bè, người yêu, nhân chứng kiểu mẫu và tốt khủng khiếp. Chỗ nào chàng cũng gặp may. Đến say rượu mà cũng phá án được. Túy quyền trong tư duy chăng :P

Mình đã đọc tới trang thứ một trăm của cuốn Mình và họ. Xem đến ep thứ năm của serie Psycho-Pass. Tick một dấu chéo vào trilogy The Vengeance (phim thứ 3 có Lee Young-ae xinh xinh là). Và mình tìm được một blog về phim rất oách.

Hôm qua Hà bảo nhớ nhà. Mình chỉ thở dài và lại nói như mọi khi. Hà nói một thứ tiếng khác nghe thật “khác”.

4.1.15

Ghi chép hời hợt về thực tại số 3

Những phim của cùng một đạo diễn luôn có chung đặc điểm nào đó.

Shinichirō Watanabe là đạo diễn của 5 phim.

cowboybebop

- Cowboy Bebop (1998)
- Samurai Champloo (2004)
- Kids on the slope (2012)
- Space Dandy (2014 – đồng đạo diễn với Shingo Natsume)
- Terror in Resonance (2014)

Cowboy Bebop có 25 ep:

- 1. Asteroid Blues
- 2. Stray Dog Strut
- 3. Honky Tonk Women
- 4. Gateway Shuffle
- 5. Ballad of Fallen Angels
- 6. Sympathy for the Devil
- 7. Heavy Metal Queen
- 8. Waltz for Venus
- 9. Jamming with Edward
- 10. Ganymede Elegy
- 11. Toys in the Attic
- 12. Jupiter Jazz (part 1)
- 13. Jupiter Jazz (part 2)
- 14. Bohemian Rhapsody
- 15. My Funny Valentine
- 16. Black Dog Serenade
- 17. Mushroom Samba
- 18. Speak Like a Child
- 19. Wild Horses
- 20. Pierrot le Fou
- 21. Boogie Woogie Feng Shui
- 22. Cowboy Funk
- 23. Brain Scratch
- 24. Hard Luck Woman
- 25. The Real Folk Blues (part 1)
- 26. The Real Folk Blues (part 2)

Một bộ phim tràn đầy nhịp điệu – âm nhạc, từ đầu tới cuối.

Và các nhân vật nhảy vào cuộc phiêu lưu vì những lý do hết sức giản đơn. Vì 50 cái bánh bao (Samurai Champloo) hay vì vừa tỉnh giấc sau một giấc ngủ 50 năm và bỗng quên mất ký ức của mình (Cowboy Bebop)

3.1.15

Ghi chép hời hợt về thực tại số 2

Cảnh một: Những sự không mới

Fred Vargas, Henning Mankell, John le Carré là ba tác giả tôi muốn và thực sự đang đọc trong thời gian này. Giữa những hỗn độn của trinh thám, kinh dị lẫn phản gián, tình báo tôi biết mình khoái thám tử Adamsberg của Vargas hơn Wallander của Mankell. Nhân vật Adamsberg trong serie cùng tên (có 5 cuốn đã xuất bản ở Việt Nam gồm: Xác chết dưới gốc sồi, Vù lẹ lặn luôn, Ma sói, Trong những cánh rừng vĩnh cửu và Bí ẩn nĩa ba răng) không gợi nên một nỗi u buồn nào về cuộc đời. Hoặc như một cái nhếch mép chế giễu đến nhân vật huyền thoại Holmes tỉ mỉ, trầm cảm và là một nhà sinh vật học dở tệ (với nghiên cứu về loài rắn thích uống sữa), Adamsberg là một thám tử có trí nhớ suy tàn (không nhớ nổi tên đồng nghiệp), khả năng không biết buồn và sống một cuộc sống nhẹ tênh với thú vui sưu tập đá cuội.

Khác với Adamsberg, Wallander có những thất bại to bự về mặt xã hội. Ông ly hôn (Adamsberg chưa vợ), tán tỉnh người khác không thành (Adamsberg có hẳn một người tình toàn thời gian là Camille), sự chống đối nội bộ (độ sùng bái trong đội của Adamsberg dành cho ông là vô đối). Wallander thật hơn. Và vì thế kém xi nê hơn. Kém xi nê đến mức ông không hút thuốc. Trời ạ. Ai tin nổi một thám tử mà lại không phải là một cái ống khói (nghía Holmes mà xem :P)

Cảnh hai: “Trang phục là trang phục, con người là con người” hay quần áo cũng có tên

Đó là câu nói của Matoi trong trận chiến cuối cùng với Kiryūin. Serie anime Kill La Kill có tiết tấu nhanh như gió và một ý tưởng hoành tráng: Ai cũng tưởng con người mặc trang phục nhưng thực chất trang phục đang “mặc” con người. Và cuộc chiến trong phim là cuộc chiến giữa con người và chính những trang phục mà hằng ngày họ khoác lên. Kết phim là một câu rất oách, đại khái loài người vẫn sẽ chiến đấu chống lại trang phục nếu lại có xung đột, vì loài người có ý chí.

Cơm thêm cái hình cho tăng độ hót nào.

Kill-la-Kill-kill-la-kill-35867667-600-600

Cảnh ba: Bản du ca cuối cùng của loài người không còn đất sống

He he, hem phải Remarque. Thú thật là tôi chưa đọc cuốn nào của Remarque cả. Huhu. Khởi đầu của serie anime lừng danh Cowboy Bebop là một ep có kết thúc không thể buồn hơn. Người phụ nữ và bạn trai cô ta từ bỏ ước mơ có một cuộc sống yên bình trên sao Hỏa. Một phát đạn. Tàu vỡ tan và thân xác trôi nổi trong không gian. Ep đầu tiên của serie tạo nên một bất ổn không thể cứu vãn nổi cho 25 ep còn lại.

Screenshot 2015-01-03 03.20.58

Cảnh kết: Và cô TS trong link này chắc ăn là nói dối khi bảo là đã “ khảo sát truyện tranh manga Nhật Bản ở Việt Nam”. Khảo khảo có mà nhòe. Đây đọc mệt mỏi cả tháng còn chưa xong nổi hai bộ nữa là. Nói xạo cũng vừa thôi chứ. Hehe.