15.2.15

Valentine

Valentine năm nay bạn Hà và bạn Khuê không gặp nhau.
Năm ngoái cũng thế.
Năm ngoái ngoái nữa cũng thế.

Thực ra cách đây hai năm bạn Khuê không biết bạn Hà là đứa nào. Hê hê. :D
Nhưng giờ có muốn không biết thì cũng đã quá muộn :((

10987703_929580823732793_5211179978094498037_n

Giờ mí là phần chính nè :P

Hằng năm cứ vào valentine thì phàm là con người miễn không quá già, không quá trẻ đều mắc (không nhiều thì ít) các triệu chứng sau:

- Than cô đơn vì không có người iu với icon :( hoặc :| (loser hoặc đểu, đạo đức giả; phần lớn là đểu :))
- Than cô đơn vì không có người iu với icon :)) (YOLO)
- Than cô đơn vì không có người iu với icon :) (đểu; ra vẻ ta đây không quan tâm nhưng trong bụng cười thầm tụi loser)
- Không post gì trên facebook (cao thủ chốn giang hồ, rửa tay gác kiểm, độc thân vui vẻ hoặc tệ nhất – bị cầm tù đã lâu ngày)
- Post hình quà tặng dưới dạng  status (phàm nhân trong thiên hạ :P)
- Post hình dưới dạng comment của những status thuộc loại trên (có thể là status của người khác) (người phàm ngày thường ít hoạt động facebook nên valentine cũng chẳng mấy ai tương tác mặc dù đã tự sướng khí thế)
- Từ bụng ta suy ra bụng người không viết blog.
- Từ bụng ta suy ra bụng người có viết blog :P

Những cuộc tình có thể kéo dài vài ngày, vài tháng, vài năm, thậm chí vài thập kỷ vẫn có thể chấm dứt. Chỉ có…

Thật ra thì cái gì cũng chấm dứt được sất. Phía sau dấu ba chấm trong câu trên chỉ là một mớ những cậu chàng tinh tướng.

Câu trên cũng là một câu tinh tướng.

Và cái hình phía trên kia thì rất rất liên quan.

14/2/2015

2.2.15

Đã cô mà còn đơn

Hai năm trước tôi đọc Hermann Hesse lần đầu tiên, đó là cuốn Câu chuyện dòng sông, thấy rất sướng. Hai năm sau đọc tiếp một cuốn khác của ông (khoảng giữa thì đọc Sói đồng hoang, Đôi bạn chân tình) là Tuổi trẻ và cô đơn đã thấy không sướng bằng rồi. Mặc dù cuốn này đáng nhẽ phải “sướng hơn” :P

Còn đây là link giới thiệu sách mới của Hesse được dịch sang tiếng Việt. Đến là khổ, đọc xong mẩu trên thì tôi phải google để chắc ăn cuốn Huệ tím là của Hesse. Đây là một tập truyện cổ tích, hông biết là có kư tê hem.

À, mà hoa huệ tím (iris) chính là hoa diên vĩ. Mờ hoa diên vĩ nghe sang hơn hén. Nhớ có lần tác giả Việt Nam nào đó nhầm hoa diên vĩ (iris) trong tranh Van Gogh là hoa hướng dương bị độc giả chửi quá trời :D. Sau đó thì có thanh minh thanh nga, mờ cũng vòng vo tam quốc. Hông biết nói đại ra là hông biết đi thì có chết ai. Nhỉ.

Một mùa anime

guilty-crown_862_1680

(1) Anime này nói chung không thể bấn hơn được nữa. Được cái kết thúc buồn buồn đúng kiểu lâm li bi đát nên có lẽ rất được lòng chị em (giả sử chị em – nghĩa là giống loài female nhơn nhớn chứ hem phải mấy em tin tin, có xem qua).

Mình chọn anime này đầu tiên vì có thể xếp bộ này vào kiểu phim coming up age – một trong những kiểu phim mà mình rất hiếm khi xem qua. Kiểu của mình là đánh đấm đì đùng. Nói như một blog mình mà dạo này mình hay đọc, là tinh-tuyền :P. Như thế thì mình thích những phim như Kill la Kill hơn. Guilty Crown có dàn nhân vật mờ nhạt bậc nhất trong những anime mà mình từng xem. Nam chính nam phụ, nữ chính nữ phụ toàn ba thứ tào lao ất ơ, tính tình thì rụt rè không ra rụt rè, mãnh liệt cũng chả ra mãnh liệt. Nói thẳng ra là có cá tính rất chi xăng pha nhớt. Đặc biệt nhân vật Inori (cái bà cô tóc hồng ở hình trên) rất giống ma nơ canh. Nghĩa là đơ toàn tập. (Sau này cuối phim thì biết bã là ma nơ canh theo nghĩa đen luôn chứ chẳng đùa). Bạn nào xem phim này thì xác định luôn là chỉ có mỗi cảnh như trên hình là ấn tượng nhất. Cảnh đó trông thì có vẽ sàm sỡ thế thôi, chứ thực ra là quấy rối tình dục cờ mờ nờ  rờ. Xác định ngay và luôn :))

paranoia_agent_239288

(2) Chính khi xem những anime như Paranoia Agent làm mình có cái nhìn khác về anime, hay nói rộng ra là các TV serie nói chung. Anime serie chiếu theo mùa, giống như phim truyền hình. Tuy thế anime nói chung thuộc kiểu sản phẩm đánh nhanh thắng nhanh, nghĩa là dưới ba chục ep trở lại. Ngoại trừ một số serie dai như cao su như One Piece, Bleach, Dragon Ball, Conan các kiểu. Cảm giác của mình với những anime chỉ có một mùa (tất nhiên phải chất lượng) là không cố làm-rộn-mọi-thứ lên để trường kỳ kháng chiến từ năm này sang năm khác. Đối với Paranoia Agent thì cảm giác của mình là đa dạng và phức tạp. Ai có xem ít nhiều anime thì chắc cũng đã biết Satoshi Kon chuyên trị những anime kiểu đó. Có thể kể đến một số anime chất lượng khác của ông như: Paprika, Perfect Blue hay Tokyo Godfathers.

Samurai-Champloo

(3) Samurai Champloo là một tác phẩm khác của Shinichiro Watanabe. Tính đến nay mình đã ( và đang) xem bốn phim của Shinichiro: Cowboy Bebop, Samurai Champloo, Kids on the Slope và Space Dandy. Èo, kiểu gì thì kiểu, phim của ông lúc nào đánh nhau cũng mãn nhãn, trừ Space Dandy thì tất nhiên là bựa rồi, không tính. Phim của Shinichiro còn tạo cảm giác rất nhẹ nhàng. Khác với khi xem Paranoi Agent, kể lể vớ vẩn mà nặng nề không chịu nổi. Hehe, mà nhân vật của Shinichiro lúc nào cũng là cool guy í nhỉ. Chắc về sau chán mình quá ông mới làm cái serie Space Dandy kể về một anh chàng thợ săn quái vật ngoài vũ trụ cũng rất cool nhưng bựa vô vàn, và trong phim này thì ông giễu đủ thứ. Tập mình vừa xem kể về một vũ trụ toàn là zombie, trong đó ông bảo lần đầu tiên trong lịch sử mà vũ trụ đã thành một thể thống nhất :P

Trong Samurai Champloo có một bài dân ca Nhật rất buồn. Nghe xong bài này mình ngẫu nhiên thực bụng muốn nghe ca trù @@

KidsOnTheSlope_311212_205104

(4) Có vẻ như Shinichiro chuyên lấy cảm hứng từ âm nhạc nhỉ. Cowboy Bebop là jazz, blue; Samurai Champloo là hip hop; đến Kids on the slope lại quay trở lại jazz. Kids the slope là một phim coming up age điển hình với tuyến nhân vật không quá đa dạng nhưng đặc sắc. Phim có đủ kiểu nhân vật: mọt sách xa lánh trần tục, thể thao du đãng, tiểu thư dám sống, một người bạn gái thiếu thời gắn bó, điểm xuyết vào đó là vài cool guy: trẻ khỏe thích âm nhạc lẫn chính trị, già cả nhưng chịu chơi cá tính. Cái phim này mang đậm một nỗi hoài nhớ (có lẽ) của tác giả về quá khứ. Chưa kể đến âm nhạc là mối dây gắn kết bộ phim với mốc thời gian dĩ vãng, cái tên Kids on the slope đã là một bi kịch. Đời còn dài lắm các bạn trẻ ạ, cứ chơi đi, không cuối đời lại than mình là Sisyphus lăn mãi lăn hoài :P

Kết: Đáng nhẽ ra phải kể thêm vài bộ hay ít ra là một bộ nữa cho nó đủ số năm đẹp đẽ. Một số bộ khác mà mình xem trong thời gian qua cũng rất oách như Baccano (coi phim này để biết nghề báo khó gặm (hãy dễ?) thế nào), Higashi no Eden (làm thế nào để thay đổi nước Nhật chỉ với 10 tỉ yên), Ghost in the Shell (Chị em nhà Wachowski bợ ý tưởng người khác hem xin phép), Psycho Pass (ban đầu dở, càng về sau càng hay, kết dở). Cơ mà thôi, tạm biệt ở đây. Hi vọng thời gian tới có thể xem tiếp tiếp mấy anime hay khác và có thể kể lể tiếp :P