26.3.15

Sự tích về cá mập đầu búa

11130_333553320177071_2414789962651144945_n

Rất lâu rất lâu rồi mình không tự nhìn vào quả đầu. Giờ trong hình Hà chụp mình thấy đầu mình rất giống cá mập đầu búa. Trông phía sau nó bằng xiếng (tức rất là phẳng Smile with tongue out)

Thật tiếc vì xã hội hiện tại không lấy một cái đầu bằng làm chuẩn mực của cái đẹp, kiểu như bộ lạc xa xưa nào đó có tập tục bó đầu, kéo cổ dài hay bó chân. Do thế mình thực sự rất tiếc vì hình như đã sinh nhầm thời lẫn nhầm xã hôi.

Sự tích quả đầu bằng xiếng (tức rất là phẳng, xin nhắc lại) bắt đầu từ cách đây hai mươi ba năm khi mình vừa sinh ra. Trước mình có anh hai nhưng anh hai khó nuôi, sinh ra thì mất. Mình sinh vừa đúng ngày nhà mình xây xong, hôm đó có mưa, tức vận số rất hên. Ngày đó nhà mình rất cưng  mình, một phần vì mình là con trai, phần khác vì nội mình chỉ có ba mình là con trai, phần khác nữa, như đã nói, vì anh hai mình khó nuôi. Đáng nhẽ ra phải để mình tự do lăn qua lăn lại, nhà mình chèn dưới đầu mình cái gối. Mình vốn rất dễ tính (có lẽ vì vận số hên nên từ nhỏ mình đã thỏa mản tất thảy chăng) nên mình được chăng hay chớ, dù là khó chịu vẫn một mực ngước mặt nhìn trời chứ chẳng la ó gì.

Sau một thời gian tương đối nào đó, gia đình mình mới phát hiện ra sự thể. Nhưng hỡi ôi, đã quá muộn rồi, và một con cá mập đầu búa đã ra đời.

Một con cá mập đầu búa được sinh ra từ những nuông chiều và của tình yêu thương cưng nựng.

(Viết cho Bánh Thững của tương lai lúc một cơn mưa bất chợt đổ xuống làm ướt nhẹp tâm hồn Smile with tongue out)

20.3.15

Khi người chán chơi với người thì phải chơi với muông thú, cây cỏ thôi. Như Lão Hạc chơi với Cậu Vàng, Ann Darrow chơi với King Kong hay Groot cặp kè với Rocket vậy.

Chấm hết.

7.3.15

Sương đến trên chân mèo bé nhỏ

Sương 

Sương đến 
trên chân mèo bé nhỏ

Chú ngồi nhìn
bến cảng và thị thành
trên đôi chân sau yên lặng
rồi bước đi.

Bài thơ Fog của Carl Sandburg.

Fog được nhà thơ Carl Sandburg sáng tác khi đang  trên đường đi đến phỏng vấn một thẩm phán, trên tay ông là cuốn thơ Haiku. Ông đi tắt qua công viên Grant Park và nhìn thấy sương giăng đầy bến cảng Chicago. Sandburg hẳn từng nhìn thấy nhiều cảnh sương mù nhưng lần ấy ông phải đợi bốn mươi phút để gặp được người thẩm phán và ông chỉ có sẵn một mảnh giấy nên đã quyết định sáng tác một bài thơ "Haiku kiểu Mỹ". (Wikipedia)

Bài thơ dễ thương tên Fog được ra đời như thế đấy. Tôi không nghĩ một bài thơ ngắn xinh với sự ra đời tình cờ, không mang tính "thời đại" chút nào lại xuất hiện trên Wikipedia. Và tôi nghĩ, hẳn ông tác giả cũng yêu mèo, vì ông mới nhìn sương đã nghĩ ngay tới nó liền :)))

4.3.15

Chuyện con mèo

277

Hồi Nhã Nam ra cuốn Miếng ngon Hà Nội, mình cứ trông facebook Nhã Nam trích một đoạn nói về thịt chó trong đó thử xem sao. Chắc là thú lắm, xì căng đan tẩy chay Vũ Bằng chứ chả chơi :))

Chuyện tiếp theo là nhà mình có nuôi ba con mèo. Con mèo mẹ từ nhà hàng xóm nhảy qua bên nhà mình ăn chực. Đâu đó rồi lại đẻ ra hai con mèo con. Em gái mình yêu tụi này lắm, đặt tên một con là Tâm (đốm hình trái tim) và Lang (một mảng nâu nâu chả ra hình thù gì). Chuyển cũng chẳng có gì nếu tụi này không thèm thịt gà. Người thèm thịt thì chả sao chứ mèo thèm thịt thì mọi sự lớn rồi nha.

Trước đây nhà mình cũng có nuôi một con mèo Tế Điên đại sư thèm gà thế. Ba mình giấu em mình cho hàng xóm xử luôn. Sau lộ ra em mình khóc lóc thảm thiết ba ngày ba đêm rồi ngất luôn.

Đùa đó. Có mà điên mới thế. Nhưng đại để nó cũng châu lệ tuôn rơi, mày ngài ủ dột, nói chung là chả có thoải mái gì. Thế nên giờ Tế Điên đại sư về chầu trời lại đầu thai xuống con mèo khác để tiếp tục ăn gà thì kể cũng khá là gay.

Ở quê chả ai nhận nuôi mèo bắt gà bao giờ. Chó bắt gà mà cũng thành rựa mận huống chi là mèo. Ở Tây mà rựa mận là cho đi tù hết. Ở quê mà rựa mận thì chén hết. Âu cũng là chỗ nào có lề có luật chỗ nấy.

Mà mình kể chuyện này ra để làm gì. Kể ra để cho có kể vậy thôi chứ làm được gì. Không rựa mận thì hấp, không hấp thì nướng, không nướng thì nấu cháo.

Ấy ấy, đùa, đùa thôi…hihi.

3.3.15

List phim xem dịp Tết

…tất nhiên là với bạn em gái :D

Hầu hết trong list này là phim kinh dị. Mình với em gái thường chỉ xem độc mỗi loại này trong cả cái Tết.

6itvlccrokvecovynuobxm8n3uw

(1) The tale of two sisters: Phiên bản Mĩ của phim này (tên là Uninvited) là một sản phẩm rất dở hơi. Một là Geun-young Moon và Su-jeong Lim quá đẹp và ngây thơ đến độ mấy em diễn viên Mĩ trông xôi thịt gấp bội phần. Hai là… dĩ nhiên vẫn là vẻ xinh xắn của Geun-young Moon và Su-jeong Lim @@ :P. Phim này nói về những đứt gãy trong mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình khi người bố có một phụ nữ khác. Nổi bất trong phim là tình cảm chị em, yếu tố này đóng một vai trò then chốt lý giải mọi sự kiện xảy ra trong phim. Bản Mĩ không nhấn mạnh tình chị em mấy (xôi thịt thế đấy).

Macabre-1

Macabre: Một phim kinh dị máu me, chết chóc và đặc biệt bệnh hoạn. Mình xem phim này chỉ vì mỗi bộ mặt của nhân vật nữ chính phản diện. Mình thích phim này, chả hiểu bác đạo diễn kiếm đâu ra quả mặt kinh thế (bên ngoài chị này vẫn kinh kinh là). Nói chung xem cả phim thì chỉ nhớ mỗi quả mặt. Đến giờ nhìn cũng còn thấy gai gai cột sống.

Nội dung phim cũng chẳng mới mẻ lắm: một gia đình ăn thịt người săn đuổi nhóm trai xinh gái đẹp. Phim này làm từ một phim ngắn khác tên là Dara sản xuất năm 2007. Và trong phim ngắn đó, vẫn chị diễn viên có quả mặt gai người đó đóng @@

Mình nhớ tới quả phim Shutter của Thái Lan khi xem Macabre. Cả hai phim đều bá cháy :))

planet_terror_5

Planet Terror: Phim này mình còn thấy xuất hiện trong một (chả biết gọi là gì) chung tên là Grindhouse (gồm hai phim trong đó có Death Proof của Quentin Tarantino). Trong Planet Terror, Quentin Tarantino đóng vai một tay lính nửa zombie cuối cùng hình như bị nổ banh xác.

Nội dung phim vô cùng đơn giản: có ba phe bắn nhau: phe lính nửa zombie, phe zombie và phe người. Hehe, mình rất thích phim này. Trông ảnh trên thì biết :))

cabininthewoodsbdcap8_original

Cabin in the wood: Hic, cảnh trước cảnh trên mới hoành tráng mà mình tìm hoài không ra. Phim này oách ở chỗ một phim mà có tả lả ác quỉ, hồn ma, quái thú hoành tráng. Từ nữ thần báo tử, ma cà rồng, ma sói, mãng xà, ma không mặt… Và đặc biệt là một cốt truyện sáng tạo, có thể coi như là một sự kết hợp giữa Hunger Game, Mazer Runner và Zombieland lẫn Final Destination.

Phim này thấy máu me thế thôi chứ rất hài :P.

p

Paranormal activities: Bác đạo diễn Oren Peli làm phim này phần đầu tiên thấy ngon ăn quá quất luôn phần 2, 3, 4 săp tới là phần 5: Paranormal Activity: The Ghost Dimension :P. Phim này có có kiểu làm giống như phim [Rec], Graver Encounter hay Cloverfield, District 9. Nghĩa là sử dụng máy quay cầm tay quơ quơ để tạo cảm giác thực tế. Phim chả có kỹ xảo mấy, quay trong 21 ngày mà coi phim càng về sau càng rùng rợn. Hic.

Phim này củng cố thêm một giả thuyết của mình: Hễ là phim ma, muốn hay thì một là phải có rất nhiều ma xuất hiện (kiểu như Cabin in the wood hay mấy phim zombie đại loại) hoặc chẳng có con nào ló dạng. Từ đầu tới cuối phim cứ quất tiếng động rồi vật thể di chuyển kì quái vào là ô kê :)).

Thế là xong một cái tết. Cũng còn một vài bộ khác mà mình và em gái có xem qua như Silent Hill (phim này cực chán), Housebound (phim này làm mình nhớ tới Robinson Crosoe), Yami shibai (một anime rùng rợn có mỗi ep dài 4 phút). Tóm toàn bộ nó lại thì mình vẫn thích nhất Cabin in the wood. Mình thấy phim này sôi động, rất chi sôi động.