25.1.16

Em gái ơi, sao lâu rồi không thấy em trên này?

Em gái ơi, sao em không viết? Dạo gần đây chẳng thấy em nói gì. Hay em mải chơi đâu khác, hay em bận học đến hết cả thời giờ?

IMG_1741

9.1.16

Đọc Hải trình Kon-Tiki

kon_tiki_film_poster_art_boat_whale_sea

Hải trình Kon-Tiki là một cuốn sách quá chán với một khởi đầu rất hứa hẹn. Hứa hẹn vì hành trình vượt biển này nhằm chứng minh một hành trình khác cách đây hàng nghìn năm, khi những người châu Mĩ đầu tiên vượt biển bằng bè để đặt chân lên các đảo ngoài khơi Thái Bình Dương.

Thay vì đọc hải trình Kon-Tiki bạn có thể đọc vài cuốn khác kiểu như Cuộc đời của Pi, Robinson Crusoe, Hai vạn dặm dưới đáy biển, Đảo giấu vàng thậm chí xem serie phim tài liệu Man vs Wild.

Nói nó chán bởi vì thực sự là nó rất chán với vị trí là một tiểu thuyết phiêu lưu. Cái chuyện bè Kon-Tiki vượt Thái Bình Dương là có thật. Song mình nghĩ với sự thật kiểu có một không hai như thế, sách phải hay hơn nhiều.

Có ba điều mình quan tâm khi đọc cuốn này: Một là bản thân cái bè gỗ, hai là hệ sinh vật biển, ba là ẩm thực. Cái bè gỗ thì đọc xong mình vẫn chỉ hiểu đó là cái bè gỗ, không biết gì hơn :)). Hệ sinh vật biển thì lèo tèo vài con cá mập, cá voi, cá thu… Sách không có nói kỹ về cách đánh bắt. Còn phần ăn uống – phần mình thích nhất – thì chỉ điểm dăm ba câu.

Hồi trước đọc Cuộc đời của Pi, cảnh đánh bắt cò con của Pi bằng lưới, vớt được có vài con tép mà trông sinh động. Còn đằng này sáu ông thủy thủ bắt một ngày cả chục con cá bự khiếp mà chẳng có lấy một dòng miêu tả.

Hồi đọc Ông già và biển cả, có cảnh ông già ăn cá sống với muối và thèm một chút chanh nhưng không có, cảnh đó mình cũng nhớ miết. Giờ đọc cuốn này, mấy anh này mang cả nồi niêu xoong chảo, đồ lề đủ cả, mà ảnh miêu tả sơ sài thấy tội luôn.

Mà ai đọc thì sẵn tinh thần là một phần năm cuốn sách cái bè vẫn chưa thành hình. Cái vụ đóng bè thì chỉ chạy ra chạy vô cơ quan này cơ quan nọ. Vô rừng đốn gỗ thì ô tô băng băng. Không thấy mảy may cái gì rùng rợn.

Vượt Thái Bình Dương mà cảnh cứ như vượt Hồ Tây, sơ sài kiểu gì á, rồi lên đảo nhảy múa với thổ dân, rồi chia tay, rồi về Mĩ. Hết.

Kết luận một câu: Mấy anh Kon-Tiki này cực hên. Cái sách đã vầy, cái phim chẳng hiểu làm kiểu gì. Chán chả buồn ngó.

8.1.16

Phần mềm viết blog thay thế cho Windows Live Writer

Screenshot 2016-01-08 23.45.06

Chơi blogspot chán nhất là phải chỉnh sửa bài viết. Blogspot thì đơn giản, có điều chẳng có mấy chức năng. Ví dụ như mỗi việc đăng hình ảnh rồi chỉnh sửa không thôi đã là một cực hình.

Hồi nào tới giờ mình vẫn xài Windows Live Writer để post blog. Phần mềm này tốt nhưng đã hết hỗ trợ từ đời tám hoánh nào rồi. Bản mới nhất hình như từ thời 2012 :))

Sẵn tiện hôm bữa Windows Live Writer bị lỗi, không kết nối được với blogspot, mình tìm thì ra thằng này. Tên nó là Open Live Writer, phần mềm này có giao diện giống gần như hoàn toàn so với Windows Live Writer, nhưng liên tục được cập nhật chỉnh sửa do một nhóm nào của MIT làm á.

Phải nói là rất tốt. Có sẵn chức năng crop ảnh ảo diệu mà hồi nào tới giờ mình vẫn xài :P

Link trang chủ của Open Live Writer cho bạn nào quan tâm :)

7.1.16

Đọc graphic novel Blankets của Craig Thompson

blankets-craig-thompson-graphic-novel-award-winning-quilt-raina

Tiểu thuyết tranh Blankets của Craig Thompson đối với tôi giống như một sự vớt vát tuổi trẻ, mà may mắn thay, vẫn còn rơi rớt lại chút ít.

Nếu ai đã đọc qua Blankets, hẳn đã nhận thấy không ít sự đối lập trong hình thức và nội dung của cuốn này. Hơn 600 trang sách là một chuỗi những dịu dàng, ở những đoạn vật lộn nhất, ta vẫn có thể cảm nhận được sự dịu dàng vô bờ bến của các nhân vật. Ngược lại, nét vẽ nhọn hoắt, góc cạnh cứ như muốn cắt nát tầm nhìn của người đọc. Ấn tượng lớn nhất của tôi dành cho cuốn này là sự kết hợp đó hoàn hảo biết bao.

Blankets viết về tuổi trẻ của một anh chàng ất ơ vờ và vờ vật cùng những câu hỏi của anh ta về đủ thứ: tình yêu, tôn giáo, tình dục, ước mơ, hoài bão, gia đình… Mở đầu cuốn này là cảnh hai anh em phải chia sẻ một cái mền cho nhau. Hehe, dù dành dung lượng rất lớn để nói về tình yêu đôi lứa, song thứ tình yêu này chỉ là một phần trong chuỗi những đi tìm của cậu chàng Craig. Craig -  cũng là tác giả – dung hòa mọi thứ trong một tiểu thuyết tranh, không thiên vị bên nào.

Cái tôi thích nhất ở Blankets là trạng thái ất ơ, mất cân xứng rất đỗi tự nhiên khi tác giả mô tả một tuổi trẻ bình thường như chưa bao giờ bất thường. Nhìn lại Nguyễn Nhật Ánh khi viết sách cho cùng độ tuổi. Các nhân vật của ông rất cute, rất dễ thương, song cũng hoàn hảo về mức độ phiến diện. Nghĩa là, hãy quên đi tất cả để tìm lấy một cô bồ. Hãy vui vì có cổ, hãy buồn vì mất cổ, và hãy vật lộn cùng nhiều quân sư để tranh giành cho được cổ. Làm như trẻ thì chỉ có gái không bằng.

RRptZjk

Ngược lại, với Craig, cậu chàng không biết nên nghĩ thế nào với mọi thứ xung quanh: Cậu nên yêu như thế nào, nên giữ lấy tình yêu của mình kiểu gì, cậu có nên theo đuổi việc vẽ tranh, có nên tin vào chúa, nghĩ thế nào về gia đình mà trung tâm là cậu em trai – người sẻ chia cái mền cùng cậu.

Craig cũng trải qua một trạng thái rất phổ biến của tuổi trẻ: Không biết mình đứng chỗ nào trong mớ cuộc đời hỗn loạn này. Cậu chàng ít nói, chỉ đam mê mỗi vẽ, song đó cũng chỉ là một trong những con đường để lựa chọn. Không có thông điệp đam mê là tất cả hở? :D

Cơ mà Craig không hoàn toàn bị điên. Tôi nghĩ mình rất dễ bị điên vì sợ hãi trong giai đoạn đầu đời ất ơ này. Craig không điên, có lẽ vì có Chúa. Craig là một con người tôn giáo dù rằng cuối cùng cậu cũng từ bỏ hầu như tất cả, cả tình yêu, cả chúa, cả quá khứ. Chắc chỉ còn giữ lại tình yêu, như một ảo ảnh.

blankets5 (1)

Nếu ai muốn đọc Blankets, hãy chuẩn bị một tâm thế là chuyện sẽ chạy rề rề. Theo tôi thấy, Craig rất thích trang trí, thành ra khung hình chạy chạy chậm thôi rồi. :D

Đọc Xứ cát, Trò chơi của Ender và Ryu Murakami

Có lẽ tôi còn trẻ nên rất thích những ý tưởng quái dị hơn là sự thâm trầm, tĩnh lặng của một mặt hồ.

Tôi hay tìm gì ở một cuốn sách? Dạo gần đây, tôi hay tìm kiếm ở những thứ mình đọc một câu hỏi chung. Tôi cũng dần để ý hơn đến khẩu vị của mình, cố sao có thể nắm bắt sở thích của bản thân một cách rõ ràng nhất. Thế mà cuối cùng tôi đành bỏ cuộc. Sở thích của tôi rất hổ lốn, phàm ăn tục uống, động vật ăn tạp, tôi có thể miêu tả bản thân mình như thế.

Đau đớn thay, giai đoạn tôi có thể tự hào về sự hỗn hào bừa bãi của mình đã qua đi, và có lẽ sẽ không bao giờ trở lại.

Trong 3 đêm trước giao thừa, Ryu Murakami đặt ra một câu hỏi: Rốt cuộc thì con người nên sống ra làm sao. Câu trả lời quá rõ ràng: Con người nên cố gắng tìm ra mục đích của cuộc đời mình. Nếu không tất cả sự tồn tại chỉ là hủy hoại và thừa mứa. Tay sát thủ trong truyện đã thực hiện một cuộc thanh trừng theo nghĩa đen với tất cả những hư vô và ủ dột của con người. Hắn nghĩ một cố gái có thể làm điếm, song vẫn phải là một con điếm có mục đích, có thể là một cây sậy nhưng phải là cây sậy biết suy nghĩ.

Thật là một kết luận nhuốm màu sách self-help được thể hiện qua một câu chuyện mang màu sắc võ hiệp kiểu Ichi the Killer.

Một câu hỏi khác của Ryu Murakami xuất hiện trong cuốn Thử vai: phụ nữ nên làm gì khi bị đàn ông phản bội. Trả lời: nên cắt hắn ra làm nhiều mảnh bằng cách thức đau đớn nhất. Với Màu xanh trong suốt thì câu hỏi đó là: Phải làm gì với tuổi trẻ. Trả lời: Hãy hủy hoại nó nếu cần thiết, hoặc nếu nó quá chán. Tôi nghĩ Ryu không chịu nổi những hư vô kiểu Haruki. Haruki rất khoái tự sát, còn Ryu thì khoái dùng sát thủ chuyên nghiệp để hạ sát nhân vật. Vẫn một chủ đề về hủy hoại, Ryu tích cực, còn Haruki tiêu cực, một bên chủ động, bên kia lại bị động. Câu hỏi đặt ra: Haruki thế nào? Trả lời: Haruki quá chán. Trả lời thêm:… và quá dài.

Phụ nữ thích ai hơn? Haruki? Dĩ nhiên! Vì dài và lâu. Hehe.

Màu xanh trong suốt của Ryu rất giống một cuốn khác tên là Như không hề có của Bret Easton Ellis. Giống ở điểm đều viết về tuổi trẻ, hủy hoại, bất ổn, phê thuốc… Song giống chúng giống nhau hơn ở một điểm khác: đọc xong sẽ không nhớ gì. Một khía cạnh nào đó, hài hước thay, vụ đọc xong không nhớ gì lại dễ làm ta liên tưởng tới sự lãng quên thanh xuân. Người ta thường dễ ấn tượng hơn với tuổi trẻ khắc cốt ghi tâm, song tôi thấy toàn là xạo, tuổi trẻ là cái tuổi qua rồi thì không ai biết mình đã sống kiểu quái gì nữa. Thật đấy.

Nếu bạn cảm thấy ngược lại về tuổi trẻ của bạn, hãy đọc Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi, cũng hay. Có điều tôi chưa đọc.

Cái kiểu của tiểu thuyết hay phim ảnh viễn tưởng là nó dễ trở thành một biểu tượng cụ thể. Như chiến tranh giữa các vì sao là cái gươm ánh sáng. Chúa nhẫn dĩ nhiên là cái nhẫn chúa :P, còn Startrek dĩ nhiên là cái phi thuyền USS Enterprise. Mấy thứ này như kiểu tranh thờ để dân chúng sùng bái vậy. Thế tranh thờ của Những người khốn khổ là gì? Khó mà vẽ cụ thể cho được.

Đặc trưng của tiểu thuyết Xứ cát là cát và sâu cát. Cách tạo dựng khung cảnh của Xứ cát thật độc đáo: những cồn cát. Chúng là những tạo vật vừa đơn giản, dễ hình dung vừa có tác dụng gây choáng ngợp nhanh chóng đối với người đọc. Vụ mấy con sâu cát dài hàng trăm mét cuồn cuộn lên xuống trong những cồn cát thì khỏi phải bàn, quá kinh khiếp. Tôi nghĩ lý do khiến tôi thích Xứ cát chỉ có nhiêu đó, không hơn. Mấy thứ còn lại chỉ là tung hỏa mù để đánh lạc hướng, một chuỗi giết người ABC.

Một cuốn khác: Trò chơi của Ender. Nếu so sánh với mấy cuốn chết chóc kiểu Đấu trường sinh tử Hunger game hay Battle Royale, thì mấy này phải gọi cuốn kia bằng cụ. Trung tâm cũng như cái kết của cuốn sách là nạn diệt chủng một giống loài trên hành tinh nọ. Câu hỏi đặt ra: Trí thông minh riêng lẻ trong từng cá thể tương quan như thế nào với trí thông minh tập trung của cả một loài. Dễ hiểu hơn, sẽ thế nào khi toàn bộ trí tuệ một loài tập trung vô chỉ một cá thể duy nhất. Không có một câu trả lời rốt ráo trong cuốn sách, có lẽ vì còn cả một serie phía sau. Song đọc xong, ta thấy loài người là một loài thù dai, nói theo kiểu tàu: quân tử trả thù trăm năm chưa muộn.