21.3.16

Nhỏ xinh mà sống vui


Tôi đã nhiều lần cố gắng chăm chỉ hơn, kiểu như học bài đúng mấy tiếng một ngày đó, chỉ chơi đúng mấy tiếng một ngày đó, hay chỉ ngủ đúng mấy tiếng một ngày đó. Rốt cuộc tôi nhận ra điều duy nhất mình có thể làm đúng trong trong một khoảng thời gian quy định là việc ngủ. Tôi dậy đúng giờ báo thức nhờ việc để điện thoại ở cách xa giường, khi chuông kêu thì buộc lòng phải bước xuống giường tắt chuông, thế là dậy luôn. Lúc đầu tôi nghĩ thật chẳng ích gì, mình sẽ lại ngái ngủ, sẽ trở về giường nướng thêm vài phút nữa. Nhưng thật may, khi đã bước xuống giường và tắt chuông, tôi lúc nào cũng đi gỡ dây màng ra khỏi móc ngay lập tức. Đó, tôi chỉ có thể điều khiển được thời gian ngủ nghỉ. Quay lại chuyện học tập hay chơi bời, bây giờ tôi không nghĩ chuyện bỏ bao nhiêu thời gian một ngày cho những việc này là quan trọng.  Tất nhiên vốn dĩ việc sắp xếp thời gian rất quan trọng nhưng vì tôi chả bao giờ làm được nên tạm thời gác qua. Đối với tôi, một ngày vui là một ngày mình có thể làm được những việc mình dự định làm, và dù chỉ thực hiện việc đó trong năm phút cũng vẫn phải tập trung.
Vầng, chuyện tập trung trong năm phút nó còn khó hơn cả việc lê lếch theo bài vở đúng bốn tiếng một ngày đấy ạ. Thế nên chuyện  thời gian bao lâu chả đáng bận tâm đâu, quan trọng là mình có thực sự làm việc hay không thôi. Tôi đã nhiều lần răm rắp tuân theo cái gọi là thời gian biểu đó, để rồi sau đấy cảm thấy mình đúng là kẻ tội đồ, vì lúc nào cũng nghỉ ngơi trước khi hết thời gian “quy định”. Thế là tôi lại sống ất ơ như trước.

Càng ngày tôi càng muốn làm nhiều điều trong một ngày, tôi phải học, phải chơi, phải làm sao cho khỏe đẹp, và phải vui. Thế nên tôi đã làm mấy cái danh sách những việc mình phải làm và những việc thích thì làm (không thích thì thôi), tôi nhận ra mình cũng bận rộn phết. Vầng, như cả việc viết cái này đây, cũng là một trong những việc tôi phải làm một ngày. Nếu tôi không viết lách gì, kể cả những điều linh tinh thế này, có lẽ tôi sẽ trở về là một kẻ luôn chán ngán vì cảm thấy mình vô dụng. Làm sao tôi có thể vui được nếu cảm thấy mình chẳng làm được gì, và chỉ là kẻ vô dụng, không có gì để tô vẽ cho cái đời sống cá nhân của mình sau một buổi ngoi ngóp nơi trường học. Làm sao tôi có thể vui được nếu cứ lần lữa và bỏ sót những điều mình thật sự cần vì ôm đồm quá nhiều thứ áp đặt ngán ngẩm.

Có những người cứ mãi than van về những gì họ phải học, phải làm, đó là những điều ngớ ngẩn nhất mà con người có thể thốt ra. Vầng, chúng ta tự do mà, chúng ta có thể biết việc gì đúng đắn mà không cần phụ thuộc vào lời sai bảo hay đe dọa của người khác mà. Tôi cá, những kẻ luôn than van ấy, những kẻ suốt ngày luôn than van mà luôn hoàn thành tốt mọi sự ấy, họ chẳng biết là họ yêu thích những gì bản thân đang làm đến thế nào đâu. Sự phục tùng đã che lấp đi cái nhận thức về niềm vui của họ mất rồi.

Vậy nên, tôi mới bắt đầu lôi mình ra khỏi cuộc sống trước đây, một cuộc sống uể oải và không còn hợp lý nữa. Có thể tôi sẽ chẳng bao giờ làm đúng hết những gì mình nói.  Có thể tôi sẽ mãi là một kẻ ất ơ như thằng AQ bên Tàu hồi nào cũng nói chuyện ngày mai tươi sáng. Nhưng nhận biết được sự hài lòng của mình đến từ đâu, thì cũng là một niềm vui rồi, nhỉ!?
-----------
(*) Gửi anh ba Khuê: Em viết blog lại rồi nè. Dạo này em không viết, phần vì lười, phần vì cảm thấy mình toàn thốt ra những lời “văn sĩ” chán nhàm mà không suy nghĩ kĩ. Nhưng giờ thì em sẽ cố gắng để viết mỗi ngày, dù có vài ba câu em cũng viết và đăng ở Tumbrl. Nếu chỉ viết những điều như thế này thì đâu ngại những điều vụn vặt anh nhỉ!