26.4.16

Đọc (tóm tắt) sách trên Blinkist.com

Dạo này lòng vòng trên mạng mình thấy nhiều phương pháp đọc nhanh, đọc nhiều, tá lả cả. Căn bản là vậy cũng tốt thôi. Song mình rất nghi ngờ chuyện áp dụng mấy phương pháp này. Đơn giản là nó nhọc sức quá. Một ngày đọc mấy chục phút, ghi nhớ, đối chiếu đủ thứ mà một tuần đọc được nhõn một cuốn. Chả bõ công. Hê hê.

Thế nên mình nghĩ chả mấy ai áp dụng đâu. Họ loè người loè mình cả thôi. Hê hê.

Thế lưỡng nan của người đọc:Đoạn trên là mình đùa đó. Sự thực là nếu ai đọc tí chút như mình, lắm lúc sẽ rơi vào tình huống một mặt muốn đọc, mặt khác lại lười (1). Ổn thôi, thì tìm tóm tắt trên mạng, nhưng lại vẫn lười (2). Tìm ra rồi nhưng hông rõ tóm tắt đó có chất lượng lượng không (3). Thôi, đủ thứ hầm bà lằng, tóm lại đi coi ti vi cho sướng.
Song dù gì, có đọc vẫn hơn không nhở. Không đọc làm sao loè người, loè mình, làm sao tán được mấy em xinh tươi (hoặc không xinh tươi lắm). Hê hê.

Giải pháp:
Mình thấy trên mạng có trang Blinkist.com rất hay. Nó tóm tắt sách cho mình, đơn giản vậy thôi. Cả 3 vấn đề dẫn bạn đến ti vi ở trên (mà vô hình trung, làm mất đi cơ hội gây ấn tượng với những cô em xinh tươi) sẽ được Blinkist.com giải quyết triệt để. Dù gì đọc tóm tắt sách trên Blinkist vẫn hơn hông đọc gì (1). Blinkist chứa hơn 1000 tóm tắt đầu sách nonfiction và vẫn cập nhật hàng ngày. Bạn khỏi mất công google (2). Tóm tắt của bên Blinkist luôn theo chuẩn chung, theo mình là có thể tin cậy được (3).

Trải nghiệm cá nhân:Mình học marketing, nên thấy cần phải đọc vài cuốn của Seth Godin. Khổ nỗi mình vẫn đang cày dở bộ manga. Vậy nên mình quyết đọc một lần cho mãi mãi mấy cuốn của tác giả này trên Blinkist. Thật ra mấy cuốn này mình đọc review trên Goodreads thấy bảo cố tình câu giờ không cần thiết. Vả lại mình cũng đọc gần xong một cuốn của bác này rồi nên muốn kiểm chứng xem tóm tắt trên Blinkist ổn hay không.
Kết quả là mình hài lòng. Tóm tắt nhưng không khô khan quá đâu nhé. Có cả ví dụ và phân thành từng mục rõ ràng. Nói chung là ổn.

Nói thêm:Blinkist chỉ có tóm tắt sách nonfiction. Đọc tóm tắt dĩ nhiên là không đủ. Nhưng đọc kiểu này có tác dụng chữa cháy tốt nếu như bạn đang tìm một ý tưởng bổ sung cho bài thuyết trình của mình thêm phong phú. Nó cũng rất tốt nếu bạn muốn càn quét một số lượng sách lớn trong thời gian ngắn. Nếu thấy cuốn nào thơm thì mình tìm cuốn đó đọc lại cho kỹ. Thôi nào, có mất gì đâu. Hê hê.
Nhưng mà tác dụng lớn nhất theo mình vẫn là loè đời loè mình, an ủi vỗ về cái tôi cá nhân. Xoa dịu cảm giác tội lỗi khi thấy mình chưa đọc một cuốn nào đó mà chúng bạn ai cũng đọc cả rồi. Và bọn nớ í mà, bọn nớ là một lũ bạn xấu, vì cứ bàn luận ầm ĩ cả lên về cuốn sách khốn khổ đó, và cho bạn ra rìa. Hic.

Mẹo thêm, rất là quan trọng:
Tin xấu là Blinkist hông miễn phí. Nó chỉ cho bạn xài miễn phí có 3 ngày. Muốn xài thêm thì phải trả khoảng 50 đô một năm. Nhưng nếu bạn muốn xài quá thì bạn có thể lên website Blinkist.com xóa tài khoản đi và đăng nhập lại bằng facebook. Bạn lại có 3 ngày nữa để xài thử. Cứ thế và cứ thế.
Hi vọng là mấy dòng tào lao của mình có ích cho bạn. May mắn nhé. Hê hê.



Cái bài tào lao này của mình trên tve-4u bị xóa không thương tiếc vì bị cho là quảng cáo. Mình hận. Mình hận. Mình hận. Giờ mới hiểu cảm giác của Hà khi bị người khác hiểu lầm. Uầy, xã hội thiếu niềm tin nó thế.

14.4.16

Đọc gì tá lả hôm nay?

Không cần mở bài dài dòng đâu nhể. Hê hê.

Từ lâu mình đã từ bỏ việc chọn gu đọc cẩn thận. Thế nên lên một list sách mới, một list sách theo chủ đề, một list sách theo thể loại… đối với mình là một điều bất khả. Hic!

Điển hình như Quấn-quít của Romain Gary mới ra tháng vừa rồi, mình bỏ dở cái rụp. Cuốn này đúng kiểu như muốn thách thức khả năng kiên nhẫn của mình.

Thế mấy tháng vừa rồi mình đọc gì. Như đã nói. Tá lả.

1) Hyperbole and a Half: Unfortunate Situations, Flawed Coping Mechanisms, Mayhem, and Other Things That Happened

Bắt đầu bằng một blog với nét vẽ nguệch ngoạc, Allie Brosh ra mắt cuốn sách đúng kiểu tá lả chủ đề, từ chuyện chó mèo, chuyện nỗi ám ảnh thơ ấu với bánh kẹo, chuyện không thích ăn ớt đến chuyện có một bà mẹ là hướng đạo sinh thảm họa, trên hết là những trải nghiệm của cô với chứng trầm cảm.

Allie Brosh post entry đầu tiên về chứng trầm cảm của mình tháng 10 năm 2011, sau đó cô biến mất. Đến mãi ngày 9 tháng 5 năm 2013 cô post entry Depression Part Two, chấm dứt quãng dài im lặng của mình. Entry này đạt một triệu rưỡi view chỉ trong ngày đầu tiên!!!

Với mình trầm cảm tất nhiên không phải chuyện đáng để đùa. Allie cũng vậy. Depression Part One và Depression Part Two là hai bài thú vị mô tả những trải nghiệm với chứng trầm, đặc biệt là ước muốn tự sát :D

Mà như đã nói ở trên, cuốn này thú vị ở chỗ nó có rất nhiều thứ hài hước khác. Không phải kiểu hài hước cù lét. Những câu chuyện be bé trong này đôi khi rất đẹp, về đủ thứ linh ta linh tinh, ngốc xít mà rất thực chứ không thậm xưng :D. Đặc biệt fan 9GAG thì tất nhiên nên đọc, quá quen với mấy cái meme này rồi còn gì :D

2) Modern Romance

Aziz Ansari có show hài Master of None rất nổi trên Netflix. Hồi xưa mình thích show Louie của Louie C.K bao nhiêu thì sau này thích Master of None bấy nhiêu. Có khi còn thích hơn, vì giọng điệu của Aziz lạc quan hơn nhiều. Louie thì có vẻ chua xót.

Hừm, dù gì thì cả hai diễn viên hài này đều, hừm, nói sao nhỉ, đều không có vẻ biết tuốt. Có ai mà thích nổi một tay biết tuốt? Thật đấy, không ai thích một tay biết tuốt, dù đó là một diễn viên hài. Hỏi thì ít, mà nói thì nhiều.

Modern Romance là một nghiên cứu của Aziz cộng với một giáo sư xa hội học nào đó. Mình không hiểu tại sao tên của giáo sư này lại không có trên bìa. Haha. Đại để trong một lần bị một cô gái bơ, không trả lời tin nhắn, Aziz mới lần đầu tiên đặt câu hỏi thế quái nào tâm trạng của mình lại tệ thế chỉ vì chuyện đó. Hẳn là chục năm trước chẳng có ai đau khổ kiểu như mình bây giờ. A lê hấp, thế là một tác phẩm kiểu: Tình yêu: xưa và nay ra đời :D

Cuốn này lại là một dạng tá lá khác, với hình chụp tin nhắn qua lại giữa các cặp đôi, với thông tin về sự trỗi dậy của mạng xã hội Tinder, với cả các mẹo để khiến hình chụp profile trở nên hấp dẫn hơn. (Bật mí một tẹo, 90% cơ may hẹn hò trên mạng phụ thuộc vào cái hình bé tẹo này. Bật mí thêm một tẹo, nếu bạn là đàn ông, hãy dùng một cái hình chụp với thú cưng, được điểm lắm đấy. Khổ, thảo nào dạo này đi đâu cũng thấy khoe chó :( )

Mình thích cách mà Aziz kết lại cuốn sách. Anh nói rằng thời nay gặp gỡ được nhiều, có nhiều cơ hội lắm, vô số luôn. Nhưng để hạnh phúc hay không vẫn phải dựa nhiều vào lòng kiên nhẫn, kiên nhẫn với mình, kiên nhẫn với người. Không phải cứ nhảy như choi choi là hay.

Tóm lại cuốn này của Aziz Ansari rất dễ đọc. Nếu ai thích kiểu lãng mạn nhẹ nhàng trong Master of None thì sẽ thích cuốn này.

3) Three shadows

Ban đầu mình nghĩ đây là một graphic novel kinh dị kiểu ma ám. Hóa ra bị lừa. Nói ra không biết có bị coi là spoiler không nhở. Thôi kệ. :D

Cả cuốn comic này là ẩn dụ về cái chết, bằng cách kể một cuộc vật lộn của người bố hòng giữ lại mạng sống cho đứa con. Ước muốn bảo vệ đứa con chống lại trò đùa của số phận, bố và con đã dấn vào một cuộc hành trình dài. Trong hành trình đó, người bố từ bỏ tất cả, ngay cả trái tim mình để có thêm sức mạnh níu kéo cuộc sống cho con.

Thực sự đây là một câu chuyện cảm động. Mình luôn tưởng tượng ra một ông bố nào đó đang phải vật lộn cùng con mình với bệnh tật chắc cũng giống thế này.

Song nếu thế thôi thì cũng thường quá. Cuốn này khai thác cả nhân vật đứa con, vốn trong những câu chuyện kiểu này vẫn bị xem là yếu đuối theo một chiều hướng khác, rất khác. Khác thế nào thì đọc sẽ rõ. He he.

Song chưa hết đâu, cuối cuốn này mới có một chi tiết rất oách. Chi tiết này làm mình thấy cuốn này đúng là đỉnh. Nó nâng cả cuốn comic theo một chiều hướng khác, người lớn hơn, trưởng thành hơn, thấu hiểu và khoan dung hơn. Cũng như trên, đọc thì sẽ rõ. Chớ spoil tới đây là hết cách spoil tiếp rồi.

4) Cha và con (của Cormac McCarthy nha)

Sẵn tiện phía trên có cha với con thì đọc luôn cuốn này luôn. Cũng cha với con cả thôi. Cũng cha với con, đơn độc, hành quân qua thác qua ghềnh, tạt qua tạt lại giữa sự sống và cái chết.

Song ông bố vô danh trong Cha và con của McCarthy còn kiêm luôn một nhiệm vụ khác, quan trọng ngang ngửa với bảo vệ mạng sống cho con, đó là bảo vệ sự ngây thơ của đứa con.

Trong khi đọc cuốn này, mình cứ nhủ thầm trong đầu: cha này làm thế thì được cái quái gì. Gần chết đói nhăn răng mà còn sợ thằng con lên cơn điên à?

Trên chuyến hành trình này của cha và con, cha luôn giữ một thứ trật tự có thể giải thích được giữa sống sót, sự khoan dung, lòng trắc ẩn. Tất nhiên là ông không để con mình nghẻo rồi, nhưng ông cũng không muốn đứa con mình trở nên tàn nhẫn, vô nhân tính và không còn nhạy cảm với bất cứ thứ gì.

Nhưng rõ ràng là làm thế chỉ khiến thằng nhóc bớt đi cơ hội sống sót thôi. Tới giờ mình vẫn không hiểu nhân vật cha trong này nghĩ gì. Chắc lại là một ẩn dụ nào đó. Ẩn dụ everywhere.

5)… Định gõ tiếp cho xong năm cuốn mà mệt rồi. Em chã.