11.6.16

Người đi chơi không chụp ảnh

 

13390988_1007015902739663_1987086293_n

Thì nhớ...

- Mình nhớ hôm đầu tiên vào Sài Gòn mà anh chị đã bỏ mình đi chơi (thật ra là vì mình mệt quá không muốn đi đâu cả), mình lẩn quẩn trong phòng trò của chị, ngó nghiêng xem có thứ gì quý giá không, rốt cuộc thì thấy chỉ có mỗi đồ ăn má mới gửi vô là quý nhất, tiếp đến là cái máy quạt. Thế mà hôm ấy mình đi đứng kiểu gì va phải cái máy quạt khiến nó lăn quay ra, may là chỉ vỡ một ít lớp vỏ ngoài. Mình hơi bị buồn, vì chả biết có còn làm thiệt hại gì cho căn phòng trọ bé nhỏ của chị không. 

- Mình nhớ hôm đầu tiên cả nhà bị thiếu gạo, có người ăn phải ăn ít đi, có người ngồi cằn nhằn phụng phịu.

- Mình nhớ những bữa cơm chị và mình nấu với đồ ăn tươi ngon má gửi vào. 

- Mình nhớ Sài Gòn nóng như quỷ sứ, nhưng khi chiều về lại có những cơn mưa, chị và mình ăn xong thì lăn ra ngủ dưới bóng những cơn mưa và sự ban ơn từ cái máy quạt vừa bị sứt mẻ. Chị lúc nào cũng ngủ say sưa say sưa. 

- Mình nhớ chị và mình đi mua tủ vải rồi về nhà lọ mọ lắp ráp giữa trưa nắng phát mệt. 

- Mình nhớ những lần anh chị và mình dạo quanh siêu thị Nhật Bản 40k, xem đủ mọi thứ lạ lùng, anh quanh quẩn bên chị, lúc chán thì ngồi bên ngoài đọc sách, chán hơn nữa thì thúc giục mọi người đi về. Nơi này siêu thú vị, mình đi mấy lần vẫn chưa xem được hết công dụng của mọi thứ hàng hóa ở đây.

- Mình nhớ lần cả ba người đi ăn ở một quán đồ nướng siêu đáng yêu, ở quán ai cũng ân cần, nhất là anh giữ xe nhanh nhẹn và thân thiện không ngờ và chú chủ quán ngầu như vệ sĩ đứng suốt buổi theo dõi sát sao tình hình quán. 

- Mình nhớ hai cậu nhỏ mình gặp vào ngày đầu tiên ở Sài Gòn, cậu anh với vẻ mặt luôn hớn hở, cậu em thì luôn có vẻ nghiêm trọng. Hai cậu quậy tưng bừng với những thứ vũ khí tưởng tượng và chẳng bao giờ ngồi im một chỗ. Hai cậu có nhiều chuyện để nói về thế giới tưởng tượng ấy. Mình mến cách bọn trẻ con gọi tên mình và rủ rê mình chơi trò đánh nhau một cách chẳng khách sáo gì. Mình thấy thân quen quá, lúc nào nói chuyện với những người lạ trẻ con cũng thật dễ dàng, mình chỉ việc lắng nghe câu chuyện của hai cậu, mình chẳng ngần ngại hỏi han hay kể cho hai cậu về điều này điều nọ. Những câu chuyện của hai cậu nhỏ đôi khi khó hiểu với mình, mình cần hỏi lại, những câu hỏi của mình thật ngây thơ trong thế giới nghiêm túc ấy. 

- Mình nhớ hôm anh chị và mình đi ăn cơm gà, mọi người ngồi ở ven đường, đối diện nhà thờ. Trời đổ cơn mưa lúc mình vừa ăn xong xuôi món cơm ngon ngon. Anh nhân viên ở quán chăm chút đến từng tán ô ở mỗi bàn để mọi người không bị ướt và mấy lần bảo bọn mình vào bên trong quán ngồi. Thế nhưng mà có vẻ khách nào cũng muốn ngồi bên ngoài.  Khi mưa ngày càng lớn, tiếng giảng kinh bên nhà thờ chỉ còn là những chuỗi thanh âm rất nhỏ, đều đều êm tai. Ba người mình ngồi đợi cho đến khi mưa ngớt, sau lúc ấy mình và anh tiếp tục đi chơi, còn chị thì đi dạy. 

- Mình nhớ lúc mình và anh trai đi dọc đường sách, ngang qua những góc nhỏ sáng sủa, vuông vức những sách là sách. Mình không còn khao khát mua hết tất cả những cuốn sách mà mình thấy hứng thú khi đi qua những nơi như thế này. Nhưng sự ngăn nắp và đồng đều ở đây luôn tạo cho mình cảm giác dễ chịu. Vì mình không hề rối trí hay cảm thấy có điều gì thừa thãi với những gì trải ra trước mắt mình. Buổi hôm ấy, anh còn “nhặt” cho mình một cuốn tạp chí về Nhật Bản tên Kilala mà mình rất muốn đọc lúc gặp ở nhà sách nhưng lại không mua. Không biết người bán hàng nào xui xẻo để quên hay có ý bỏ đi mà để nguyên một chồng tạp chí đủ loại trong một góc đường. Anh hí hửng bợ luôn Kilala, lúc đi về mình cứ tưởng tượng ai đó chạy theo đòi lại em tạp chí. Thật là một hành vi không “văn minh” cho lắm. Nhưng mình vui!!! 

- Mình nhớ lúc anh chở mình đi xuyên qua hầm Thủ Thiêm, cái hầm vẫn luôn là cái hầm, chả có gì hơn, nhưng mình luôn muốn đi lang thang như thế. Mình thấy tự do, mình thấy xung quanh mình đều là người lạ, mình có thể hò hú hét theo anh mình. 

- Mình nhớ lần anh và mình đi phà, lúc qua bên kia sông rồi nhìn dòng người dằng dặc đợi phà mình cứ sợ sẽ về nhà muộn, đã thế trời lại còn mưa, mình cứ sợ sẽ về nhà muộn, mình luôn cảm thấy bất an ở một nơi xa lạ khi trời tối, và mưa. Rốt cuộc anh cũng chở mình về phòng trọ của chị trước khi chị đi dạy về. 

- Mình nhớ hiệu sách Kafka ấm áp giữa mùa hè, ở đây có bộ bàn ghế thật thoải mái và yên tâm, ở đây có bánh ngọt, có trà sữa dùng trà đào để pha như ở nhà của khách (theo lời một chị đến đây gọi trà rồi tấm tắc khen), ở đây mình tìm được một cuốn sách cho ba, và đọc được những cuốn truyện tranh rất đẹp và nên thơ. Mình chỉ hơi tiếc vì không được gặp mèo. 

- Mình nhớ phim Me Before You mà anh chị và mình đã xem vào đêm trước ngày mình đi về.  Lúc vừa xem xong phim tâm trạng mình có phần thiu thiu thật, nhưng lại vui lên rồi khi mình nghĩ về những chiếc váy bông. 

- Mình nhớ anh chị và mình cố thức thâu đêm trong quán cà phê Thức Garden. Thức đến gần 3 giờ thì mình nằm dài ra ngủ trên ghế sofa. Sáng tinh mơ chưa được sáu giờ quán đã mở âm li hết cỡ bật bài gì toàn “work work work” của Rihanna, như thể nhắc khéo mình sáng rồi quẩy lên hoặc đi làm chứ đừng ngủ nữa. Mình và chị mệt mỏi nhưng chắc cũng chả bằng anh, thức thâu đêm đọc sách và không có chỗ nằm tạm bợ. Lúc rời khỏi quán lòng mình oán hận, nhưng tỉnh rồi thì lại thấy vui, quán cà phê ấy cứ lạ lùng và ngây thơ kiểu gì ! Lúc mình nằm trên ghế ở quán đêm khuya, trước mặt mình chẳng có ai ngoài một người lạ gầy gò đang khom lưng làm việc, mình nghĩ sau này có khi nào mình cần tựa vào một nơi như thế cho qua đêm.

Còn điều gì để mình nhớ nữa không.