Showing posts with label 30 days of writing. Show all posts
Showing posts with label 30 days of writing. Show all posts

8.6.15

Cu Bi ký 1

Anh cu Bi vừa chia tay người ta. Giờ người ta thành người lạ. Hôm nọ hết giờ làm, anh cu Bi ngồi uống bia cười phớ lớ, bảo mới iu nhỏ kia, có mái tóc y chang “người ta”, nhớ ghê. Bạn bè bảo Bi ác, ác với nhỏ đó quá. Anh cu bi gật gù.

Tằng tằng tới tuần sau, cũng ngồi uống bia, anh cu Bi nháy mắt, phán chắc mê nhỏ đó thiệt rùi. Do cái mới cầm tay nhỏ, nhớ hồi xưa cầm tay “nguời ta” cũng có cảm giác y hệt. Bạn bè lắc đầu ngán ngẩm.

Bẵng cái 3 tháng sau mới gặp lại anh cu Bi. Trông ảnh rạng rỡ hẳn, chắc đang hạnh phúc. Anh cu Bi tâm sự, hôm rồi đến nhà nhỏ ăn tối, đúng là bá cháy bọ chét, nhỏ này nấu ăn bá đạo y chang… Bạn bè anh cu nhao nhao, thâu đi mầy, “người ta” của mầy nấu dở như hạch, tụi tao còn lạ gì.

Anh cu Bi ngớ ra, ủa thiệt hả, ờ ờ…

Bạn bè gục gặc đầu lia lịa. Còn anh cu Bi thì lúc lắc đầu. Chẳng biết ảnh vui hay buồn.

23.9.14

Chuyện cổ tích

Phải, chuyện cổ tích lúc nào cũng là cổ tích mà thôi. Không phải vì chúng hoang đường, mà vì chúng quá thực tế. Bạn muốn lấy hoàng tử ư? Hoặc bạn phải trắng (như Bạch Tuyết), hoặc phải có chân nhỏ (như Lọ Lem) hay chí ít cũng có khả năng cải tử hoàn sinh, chết đi sống lại (như Tấm). Nhược bằng bạn tầm tầm cả về nhan sắc lẫn tài năng (như Cám chẳng hạn) thì bạn cứ tiếp tục mơ đi nhé.

Nhiều lúc tôi tự hỏi, điều gì xảy ra nếu ông lão đánh cá không có vợ. Dám chắc là chẳng có gì xảy ra cả. Ít nhất có vợ ông cũng có được vài ngày vương giả, dù hơi phiền phức. Mấu chốt ở đây không phải là sự tham lam, mọi khổ sở chỉ xuất hiện khi ta có một bà vợ nhiều chuyện. Hỡi các bà vợ, ngay điều ước đầu tiên sau khi lấy nhau, hãy yêu cầu được làm chủ cả gia đình, cuộc sống riêng tư lẫn cái ví của đức lang quân. Đừng bao giờ đòi hỏi lần lượt từng thứ một. Đàn ông cũng như cá vàng, và họ ghét nghe lảm nhảm từ ngày này qua ngày khác.

Vì sao chó sói không ăn Khăn Đỏ ngay sau khi biết vị trí nhà bà ngoại. Vì thích ăn bà ngoại hơn? Vì đó là một kế hoạch hoàn hảo hay vì ngẫu nhiên? Sai tất.Đơn giản bởi vì nó là một con sói ngu ngốc. Mọi con sói ngu ngốc rốt cuộc đều phải chết. Thật là một câu chuyện cổ tích hiện thực thú vị…

Sẵn tiện chuyện Khăn Đỏ, một ngày kia Khăn Đỏ (giờ đã là vợ của bác thợ săn) hỏi chồng: Sao hồi đó mình lại nhét đá vào bụng sói làm gì cho mất công vậy? Bác thợ săn lúc này đang giặt tã lầm bầm: Phải, thứ đáng nhét vào lại thì không nhét nên giờ mới khốn khổ thể này. Sao mình ngu thế hở trời…

Tất nhiên đó chỉ là một câu chuyện vui. Thực tế bác thợ săn rất nhân hậu và có thể làm mọi thứ để cứu người. Chỉ là bác không biết sói và phụ nữ lúc nóng giận giống nhau ra sao. Nếu biết, có thể bác đã thương xót cho con sói.

Điều cuối cùng là để nói về công chúa ngủ trong rừng. Nàng đã thức dậy sau 100 nhờ nụ hôn của hoàng tử. Vừa bước ra khỏi cổng thành, thấy biết bao nhiêu váy áo thời trang, nàng bất khóc: “100 năm trước thiếp chẳng có được những thứ như vầy.” Hoàng tử thương cảm mua cho công chúa mọi thứ nàng cần. Công chúa thích lắm những lại tiếp tục òa khóc: “100 năm trước chẳng ai có được như vậy, ước gì giờ là 100 năm trước.”

28.6.14

30 days of writing #7: Việc học

Giã từ chuyện học hành là một việc không mấy dễ dàng đối với mình. Khác với bọn tư bản phương tây, cứ thành niên là coi như phải tự sống, tuổi thơ của hầu hết “những đứa trẻ” ở Việt Nam kéo dài cho đến năm 22 tuổi. Nghĩa là nếu bạn học đại học, bạn vẫn là trẻ con với nghĩa được bố mẹ chu cấp. Trong khoảng thời gian này, dù có đi làm thêm cũng chỉ là gom góp được dăm ba đồng sắm sửa này nọ kia, không thể xem là đã tự lập. Nhưng một khi đã có bằng đại học. A lê hấp, bạn phải nhảy vào đời. Còn một con đường khác để kéo dài tuổi thơ là học lên thạc sĩ ngay lập tức. Đối với chuyện này mình không chấp, nhưng đó chẳng phải là thứ mình định làm.

Ngoài chuyện tiền bạc thì cũng còn thứ khác đáng lo ngại. Không đi học sẽ là kết thúc cho chuỗi ngày mộng mơ đến ngày mai. Đích của mọi đứa sinh viên là đi làm. Khi còn ngồi mài quần trên lớp đứa nào cũng háo hức áp dụng với chả thực tiễn. Song khi đã đi làm thì mới thấy ngày trôi quá nhanh, thực tiễn ngắn ngủn không áp dụng được mấy. Đi làm chỉ tổ kiếm tiền nhét vào mồm. Đi học ngoài chuyện lợi ích về kiến thức còn cho con người ta thứ cảm giác được ước mơ, được nói “mai mốt mình sẽ…” hay “ngày mai mình sẽ…” Đi làm cái là hết, mai mốt là ngày tám tiếng, ngày mai là ngày tám tiếng. Không chóng thì chầy cũng phải dẹp bỏ một số thứ đã từng là niềm tin nơi giảng đường.

Mấy đứa bạn mình mỗi đứa mỗi ngả. Đứa có chuyên môn thì làm freelancer trông cũng oách. Đứa không chuyên môn thì mở ra cái này cái nọ buôn bán. Mình chẳng có chuyên môn gì mà cũng chả có khiếu buôn may bán đắt, thành thử hơi hốt. Hồi còn đi học, vẫn biết sinh viên là sướng nhất, ngày học một buổi, buổi còn lại đọc tiểu thuyết bét nhè. Nhưng giờ đi làm rồi, mới thấy, sinh viên không phải là nhất nữa mà là thiên đường nơi hạ giới mãi mãi không quay trở lại. Sinh viên muốn làm gì thì làm, cùng lắm là thi lại, thi lại cùng lắm là rớt, rớt học lại là cùng. Giờ thì bố đời cũng chẳng dám rục rịch, rục rịch thì miệng móm ngay :)).

Nói thế thôi chứ vẫn còn cách để kéo dài những giấc mơ nơi giảng đường là tiếp tục đi học. Mình sẽ tiếp tục học và kiếm tiền để tiếp tục học. Trước mắt là học một lớp ngắn ngắn, sau đó là một lớp ngắn ngắn nữa, sau đó là một lớp ngắn ngắn nữa…

Lớp thì ngắn mà tiền thì nhiều. Đại học Việt Nam làm quái nào mà rẻ thế nhỉ. Học ở ngoài vài tháng bằng học đại học 2 năm :))

(Mình sẽ học một lớp Creative Idea bên AiiM, sau đó hên hên có tiền thì thêm một lớp Creative Concept bên Worksagon. Hi vọng đủ tiền :D)

21.6.14

30 days of writing #6: Em

Những con chữ rất lợi hại. Một trong những lý do khiến chúng lợi hại là đây, sự khác biệt : Em, em?, EM, em…, emmm…, emmm…em…e! capture

Cái hôm trong hình, lần đầu anh biết Tous les Jours có bán nước gạo. Sự kiện này làm anh giật mình vì có lẽ đã đến hồi cáo chung cho nước gạo cổ truyền của dân tộc ta. Đùa đấy, nước gạo gì mà đắt kinh, mười mấy nghìn một chai bé tẹo. Hồi xưa nấu cơm củi, nước gạo có mà nhòe. Uống còn không hết nữa là.

Cái hôm trong hình, anh với em đi ăn ở Tous les Jours. Thiệt tình anh chẳng thấy bánh trong đó có gì ngon hơn với su kem mới cả bánh tiêu bán ngoài lề đường. Nhưng Tous les Jours  ở quận 7 đẹp thật. Nhìn ra cửa sổ còn thấy mưa rơi tí tách đến là vui mắt. Hai tuần em ở đây, hai đứa đã tốn kha khá tiền cho chuyện ăn uống. Tuy nhiên phải công nhận gà rán ở póp ai với cả bún đậu mắm tôm trên Hồng Hà rất ngon. Và chuyện ăn uống ngon miệng luôn khiến hai đứa rất vui vẻ. Đặc biệt là anh :D

Nói chung, nếu em cao to hơn một chút, đặc biệt ăn khỏe hơn một tẹo, anh với em sẽ có nguy cơ tranh ăn. (Điều này đã được kiểm chứng với em của anh, tới giờ hai đứa vẫn hay tranh ăn mà). May mắn là em nhỏ người, thành thử dạ dày cũng nhỏ tuốt, em ăn ít, anh được ăn cả phần em, thế là vừa no. Phải công nhận hai đứa mình hợp nhau từ trong “tấm lòng” mà hợp ra ngoài, em nhỉ :D

Thôi, anh ngủ, mai hai đứa lại gặp nhau rồi, anh chẳng kể lể nữa. Anh chỉ muốn nhắc em, ngày này 9 tháng trước là ngày anh gặp em lần đầu. Em đừng quên em nhé. Chúc em ngủ ngon : )

19.6.14

30 days of writing #5: Khởi nghiệp

khoi nghiep_Fotor

Bạn mình sắp tốt nghiệp đại học và quyết định không đi làm thuê làm mướn gì sất, mở cái chòi bán bánh tráng nướng vậy à.

Sao mày không mua ly nhựa luôn mà mua ly xài một lần cho tốn? Đáp: “Ăn bánh tráng mắm nướng mà xài ly nhựa phải rửa liên tục, không bẩn lắm, tao tính hết rồi”

Mày tính làm vầy luôn, không xin việc à? Đáp: “Không. Tao làm thế này mà ổn thì cũng bằng lương đi làm.”

Mày còn bán cả bơ, khoai tây, hoa nữa à. Kinh nhờ. Đáp: “Cái gì làm ra tiền thì tao làm tất !”

Cho cái bánh tráng mỡ hành coi. Sao bánh gì dày quá dậy. Nhai muốn đứt răng. “Cái này là đặc biệt, khách bình thường thì mỏng, ai hơi đâu nướng dày chi mất công.”

Ăn cái nữa không em, bánh trứng nghen, uống xi rô hay trà đá? “Xi rô này là dâu Đà Lạt, mày ra Chợ Lớn mua cũng có xi rô dâu, mà toàn hóa chất không”

Chu cha, đảm bảo từ đầu dô đến đầu ra nhỉ. “Thì làm ăn chất lượng mà mày”

Ai ăn bánh tráng nướng hôn !