Showing posts with label Linda Lê. Show all posts
Showing posts with label Linda Lê. Show all posts

8.7.15

Đọc Thư chết

Cầm trên tay Thư chết, ta như nâng niu di thể của một linh hồn vụn vỡ, ánh mắt ta soi vào trong cái di thể ấy, và ta nhận ra nó không chỉ là một mảnh vỡ, mà còn là nơi trú ngụ của những nỗi tối tăm. Thư chết của Linda Lê đơn giản là một cuốn sách mỏng manh về cả hình thức lẫn nội dung.

Thư chết của Linda Lê là lời của một cô gái bị ám ảnh sau cái chết của người cha mà suốt hai mươi năm cô chưa hề gặp lại. Bao trùm trong những lời độc thoại trải dài trăm trang giấy là những hồi tưởng về tuổi thơ, gia đình, và cuộc sống hiện tại của nhân vật. Nỗi buồn và sự ám ảnh của cô chỉ xuất hiện sau khi người cha qua đời, nhưng hẳn đó không phải là nguyên nhân của sự bế tắc. Sự ra đi của ông như gỡ bỏ nút buộc những áp lực, muộn sầu trong cuộc sống của cô. Để chúng chảy tràn ra mà không ai ngăn lại được. Cô con gái chỉ có một người bạn để thổ lộ, là Sirius, không được miêu tả gì hơn ngoài cái tên được nói đến. Sirius, dù là ai, thì phần nào cũng đã giúp được cô dỡ bỏ gánh nặng trên cuộc sống của mình.

Cuộc sống của nhân vật tôi là cuộc sống của một đứa trẻ trong cuộc hôn nhân không mấy hạnh phúc. Cha cô lầm lũi, bất cần bên người vợ luôn u sầu. Dù vậy ông vẫn dành tình yêu cho những điều giản đơn như giọt nước đọng, tiếng gió thổi, nấu ăn, uống rượu,... Và nhất là yêu thương cô vô bờ. Nhưng khi thời gian trôi đi và mang theo những người cô con gái yêu thương, cô không còn tin chắc vào điều gì nữa. Cô chỉ sống cam chịu, lạc lõng giữa đời với một gã tình nhân xem cô là trò tiêu khiển, lúc nào cũng khoe chiến tích trong tình yêu và cuộc sống. Và trong cuộc sống ấy, nhân vật tôi kiếm tìm cái vô nghĩa nơi người cậu điên muốn trừ tà ma để giải cứu thế giới, hằng mong chứng điên sẽ mang đến cho cô câu trả lời thỏa đáng.

Nhưng cuộc tìm kiếm ấy liệu có ích gì, khi cô vẫn không đủ can đảm để thoát khỏi sự tiếc thương, sự lệ thuộc vào những gì, hoặc là quá thân thuộc, hoặc là vĩnh viễn xa lạ. Chỉ khi đối diện với người cha đã mất, đứa con gái mới nhận ra rằng cô chưa hề nhận thấy sự tồn tại của ông trong hai mươi năm, cái chết ấy dường như đã làm cho ông sống lại trong tâm hồn cô. Cô trở về là đứa con gái nhỏ ngày nào, xếp lại những bức thư buồn, rời xa thứ tình yêu cay đắng, mở cửa và chào đón sự tươi mát của rạng đông.

Thư chết không chỉ viết về cha với những nỗi ám ảnh. Thư chết miêu tả cuộc sống khắc nghiệt qua tâm hồn cần được cứu rỗi của con người. Càng trưởng thành, tâm hồn ta càng rạn nứt bởi những mối quan hệ không rõ ràng. Có một lúc nào đó ta nhận ra mình quên đi bản chất của thứ này thứ khác. Nhưng điều ta không hề quên, là khi những người thân thương ôm ấp và chữa lành tâm hồn ta. Bằng cách nào đó, gia đình đã giúp con người thấy trân quý bản thân mình.

Với những trang viết dài không ngắt quãng, ngôn từ hình tượng, đôi khi trong sáng, đôi khi vô lý đến đắng cay, ta như bị trói chặt vào nỗi căm hận và tình yêu của nhân vật. Người đọc Thư chết của Linda Lê chỉ là người nghe không phán xét. Để một khi kết thúc mới nhận ra Thư chết mang dáng dấp của một con người mà ta muốn che chở đến chừng nào.