Showing posts with label Nietzsche. Show all posts
Showing posts with label Nietzsche. Show all posts

4.2.13

Death Note, Light Yagami và Ý chí hùng cường (The Will To Power) :P

Cảm ơn anh DĐ đã cho cái link này để em hiểu thêm về Nietzsche và Ý chí hùng cường :).
.........
Một cảnh cắt trong phim Death Note, trong cảnh này, Light Yagami đang đọc một cuốn sách của F. Nietzsche. Đó không phải là cuốn của Nietzsche mà tớ từng đọc. Song cứ nhắc đến Nietzsche là tớ lại có nhiều suy nghĩ không được khoáng đạt cho lắm, nếu không muốn nói là rất cực đoan. Tớ không bao biện gì cho chuyện tâm trí tớ hạn hẹp đến thế nào, cũng như chuyện tớ đã hiểu sai hầu hết Nietzsche, chỉ là post này ghi chú lại sau khi xem Death Note cũng như đọc cái bài nho nhỏ này

Ý chí hùng cường là gì ? Schopenhauer là người đầu tiên nhen nhóm khái niệm "Ý chí sống" (The Will To Live). Ông xem đó như định hướng căn bản nhất của cuộc đời. Thuộc tính này có mặt ở bất cứ con người nào sống trên Trái Đất. Mặt khác "Ý chí hùng cường" (The Will To Power) thì sâu sắc hơn nhiều. Nietzsche đề cập đến khái niệm này trong nhiều tác phẩm của ông. Có thể hiểu "Ý chí hùng cường" đại khái như sau: Khi một cá nhân được phú cho sức mạnh, cá nhân phải tìm thấy niềm vui thích trong việc sử dụng sức mạnh đó của mình. Như vậy, khi một người sở hữu "Ý chí hùng cường", hắn buộc phải yêu mãnh liệt những ý tưởng sử dụng sức mạnh đó để thống trị kẻ khác, ngay cả bằng những cách thức tàn nhẫn. (đoạn này google dịch "bài nho nhỏ" trên :P)

Light Yagami nắm được sức mạnh từ Death Note và ra tay giết bằng hết tội phạm. Kể cả những người không phải tội phạm nhưng cản đường hắn cũng phải chịu chung hậu quả. Với ý tưởng thanh lọc, đưa thế giới trở lại thành một nơi hòa bình vĩnh cửu, Light có một mục đích lẫn một triết thuyết chỉ đường. Hành động của Light là cực đoan, song ý tưởng của Light là một điều đáng bàn luận. Ngay cả cách hiểu của Light về Nietzsche (giả sử Light thực sự đọc Nietzsche) cũng không phải là không có lý. Tưởng tượng Nietzsche được trao nhiều quyền lực như Light, không biết điều gì sẽ xảy ra. Hầu hết chúng ta sẽ mãi mãi là nô lệ chăng ?

Lý giải cái chết của Light, dường như ta lại đứng trên lập trường thiện ác để phán xét. Không còn cách giải quyết nào khác. Light chết là một cái kết hụt hẫng nhưng hợp lòng độc giả. Light từ đầu là một vị thánh, nhưng về sau lại sát hại những kẻ không phải là tội phạm, đến cuối còn định thủ tiêu cả cha mình. Độc giả đứng trên lập trường luân lý đạo đức để tôn sùng Light, rồi lại vẫn ngay vị trí đó để hạ bệ Light. Nhưng thực chất, nếu Light là một vị thánh (đúng như Light tuyên bố) thì định nghĩa đạo đức không tồn tại, hoặc tồn tại dưới một dạng khác đúng như (một phần) tư tưởng của Nietzsche. Kết cuộc hạ bệ Light, biến Light trở thành một kẻ điên rồ và cuồng sát một mặt chứng tỏ tuyên ngôn thiện - ác chiến thắng, mặt khác như một lời tự thú về sự nhỏ bé của con người. Và con người thì phải nhỏ bé, con người không chấp nhận một cá nhân có quyền lực cao hơn và phá vỡ thứ cân bằng cố hữu mang tên đạo đức - vốn là nền tảng của xã hội.

Tại sao Death Note hấp dẫn. Vì Death Note theo một con đường khác để đi đến cái kết xung đột Thiện - Ác thông thường. Song cũng như bất kỳ một tác phẩm đại chúng + bình thường nào khác, chẳng có điều gì mới mẻ trong một kết thúc như thế. Nếu Death Note đi đến tận cùng của những tư tưởng nhìn chung không kém phần hay ho mà nó đề ra, hẳn câu chuyện sẽ trở nên khác. Đáng sợ hơn, có lẽ, nhưng sẽ gây được nhiều cảm hứng gấp bội. Mặc dù thế, Death Note đến phút cuối vẫn cố gây một ảo tưởng khác nơi người đọc (xem) khi cho nhân vật "L" - đối thủ của Light, đánh đổi mạng sống của mình để bóc trần sự thật về Light. Cái chết của "L" phải chăng là một sự nuối tiếc đứa con Light với dòng máu mạnh mẽ và dữ dội của tác giả. L kết thúc cuộc đời là một trả giá cho việc giết chết Light - một việc không thể khác cho một cái kết có thể được chấp nhận. Xét ra, L và Light không hẳn là hai mặt đối lập thực sự, chính ảo tưởng của con người về một trật tự thiện ác tạo ra sự phân tách đó.  Nhưng đó lại là một câu chuyện rề rà và phiền nhiễu khác.

23.11.12

Linh ta linh tinh 8


Hãy xem Nietzsche nói gì về thiện ác:
Thiện là gì? Mọi cái nâng cao cảm xúc quyền lực trong con người, ý chí quyền lực, quyền tự thân.Ác là gì? Mọi cái sinh ra từ sự nhu nhược.
Hạnh phúc là gì? Cảm giác quyền lực đang tăng trưởng và cảm giác trở lực được khắc phục. 
Không phải sự thỏa mãn mà cần thêm quyền lực, không phải hòa bình mà chiến tranh, không phải đức tính mà hiệu quả (đức tính trong văn nghệ Phục hưng, virtù, là đức tính phi luân lí hóa) 
Kẻ nhu nhược và kẻ vấp ngã sẽ tiêu vong: đây là nguyên tắc đầu tiên về lòng bác ái của chúng ta. Và thậm chí nên trợ lực cho được tiêu vong. 
Có gì tai hại hơn bất kì thói sa đọa nào? Lòng thương xót chủ động đối với mọi kẻ vấp ngã và nhu nhược: Ki-tô giáo.
Phải chi dòng nào của Nietzche cũng tương đối hiểu được như những dòng trên. Nhưng nếu ngon ăn thế thì còn nói làm gì, còn có chỗ nào cho mấy đoạn sau của đại ca T. Nói riêng về chuyện đọc thì đọc Nietzsche tạo cảm giác sợ hãi. Bản thân đã tràn đầy khiếm khuyết, đọc sách của ông thì chỉ muốn xách dép nhảy xuống cầu Sài Gòn cho rồi. May mà không hiểu hết đấy, hiểu hết chắc đi tự tử thật chứ chẳng chơi, coi như là thanh lọc thế giới cho những "siêu nhân". Tuy nhiên, cũng phải xong bữa nhậu chủ nhật này đã, rồi muốn ra sao thì ra ^^.
.........

Khổ thân cháu bé học đại học rồi (dù là có "học đại" chăng nữa) còn phải lăn lộn làm mở bài, thân bài, kết luận. Đề ra: viết một cái dẫn dắt cò con cho phần thuyết trình về giao tiếp bằng mắt.
Tôi ấy à, tôi sẽ kể các bạn nghe một câu chuyện về bản thân tôi. Chuyện nó thế này:
Ngày ấy tôi yêu một cô bạn cùng lớp. Cô ấy không đẹp. Học thì kém hơn tôi. Trong lớp thì ít nói năng, ai hỏi thì trả lời, không thì im bặt, cứ như là một củ hành xanh biết đi vậy. Thế mà tôi yêu cô ấy, yêu điên dại, đến nỗi mà má tôi dọa học hành mà sa sút thì bà đuổi tôi ra khỏi nhà chứ chẳng chơi. Rồi trầy trật lắm tôi mới lên được đại học, chí ít thì tôi cũng không bị đuổi ra khỏi nhà, nhưng tôi cũng không còn gặp cô ấy. Ba năm rồi tôi không hiểu mình yêu cô ấy điểm gì (dù bây giờ đã hết yêu rồi, nhưng vị ngọt mơn man có phần khó chịu ấy của tình yêu thì vẫn còn). Cho đến ngày tôi bắt gặp một đứa con gái bán vé số cố ngước mắt lên vòm cây trong công viên như để tìm một tiếng chim hót, ánh mắt rất chăm chút. Thì tôi đã hiểu một phần câu chuyện.  
Tôi yêu cô ấy vì một ánh mắt nhìn thằng. Không, không phải là một cặp mắt đen huyền mơ mộng gì đó, cũng không phải một bờ mi cong lả lướt lãng mạn. Đó là một cặp mắt nhìn thẳng, không sợ hãi, quyết liệt và có phần hoang dại. Một đôi mắt có thể thôi miên mọi trái tim nông nổi của những gã trai đang tập tọng yêu đương.  
Phòng khi các bạn chẳng hiểu, hoặc chẳng quan tâm đến tôi đang nói cái thứ gì. Tôi nhắc thêm: Tôi muốn nói về đôi mắt. Dĩ nhiên là đôi mắt người. Và của một cô nàng cá tính,  xinh đẹp thì lại càng tốt, tôi cũng không nỡ chối từ.  
Cũng thật khổ thân thằng bé, lâu rồi nó không được viết cái gì lãng mạn. :D
.........
Hình trên: Trích dẫn trên của Nietzsche là từ cuốn sách này.