Showing posts with label Phim. Show all posts
Showing posts with label Phim. Show all posts

16.9.15

Secret Sunshine - Đi tìm sự cứu rỗi

Con người phải đi đâu, làm gì để tìm lấy sự cứu rỗi sau những biến cố trong cuộc đời? Đó là câu hỏi đặt ra trong hai bộ phim của đạo diễn người Hàn Lee Chang Dong: Poetry (Shi) và Secret Sunshine (Miryang).

Tôi xem Poet vào mùa hè năm ngoái, và xem Secret Sunshine cách đấy một năm mà không hề nghĩ hai bộ phim này của cùng một đạo diễn. Cho đến khi tôi nhận thấy, tại sao các nhân vật trong hai bộ phim đều đau khổ, dằn vặt và sống trong những bối cảnh giống nhau đến thế. Tôi sẽ không nói nhiều về Poet, vì phim này tôi xem đã lâu, và bản phụ để tôi xem cũng dịch thơ trong phim không đầy đủ. Thế nên tôi sẽ nói về Secret Sunshine.

Secret Sunshine là bộ phim của đạo diễn Lee Chang Dong, sản xuất năm 2007. Phim kể về một người phụ nữ góa chồng tên Sin Ae chuyển về sống tại quê chồng cùng đứa con trai của mình. Bộ phim bắt đầu với cảnh Shin Ae bị hỏng xe phải nán lại giữa đường cùng đứa con trai lầm lì. Tuy vậy, hai mẹ con cô đã được một người thợ tốt bụng giúp đỡ và được đưa đến nơi. Trên đường đi, Shin Ae đã hỏi Jong Chan, Miryang, nơi cô sắp chuyển đến như thế nào? Và trước mặt họ là con đường thẳng tắp, hai bên là những cánh đồng tươi mát, ánh nắng trong veo chan hòa, trên tiếng nhạc nên vui vẻ không có bóng dáng nào của những biến cố mà Shin Ae sắp trải qua.

Joen Do Yeon là một gương mặt đẹp và rất thật. Bởi cô không quá đẹp, nhưng đôi mắt có phần bơ phờ cùng khóe miệng cười rạng rỡ nơi cô đã diễn tả được tâm trạng của một người mẹ buồn bã nhưng lại luôn mang đến hi vọng cho con trai mình. Đến Miryang, Shin Ae những mong mình có thể xua đi những muộn phiền để bắt đầu cuộc sống mới, cũng là để làm vui lòng người chồng đã khuất, bởi ngày còn sống anh đã luôn muốn trở về quê nhà. Người xem đi theo Shin Ae trong những nỗ lực để hòa nhập với cộng đồng, trong cuộc sống phè phỡn và có phần giả tạo của mình, nhưng vẫn không quên đi trách nhiệm làm mẹ. Miryang là một nơi thế nào, khởi đầu phim có thể nói, đó là nơi thanh bình, nhưng càng ngày ta càng cảm thấy, con người ở nơi đây không hề đơn giản. Mà thật ra, có nơi đâu mà con người đơn giản, họ niềm nở trước mặt cô, giả vờ lắng nghe cô, nhưng sau lưng lại là xầm xì, phán xét. Họ có thể chung vui cùng cô, nhưng một trong số đó là những con người bế tắc, đầy lòng đố kị, một trong số họ đã mãi mãi cướp đi đứa con trai của Shin Ae.
 
Nhịp phim của Secret Sunshine chậm rãi nhưng nghẹn ngào và bế tắc. Vì một cốt truyện tàn nhẫn ẩn giấu dưới sự trong xanh của khung hình và những bài hát, lời giảng kinh kêu gọi con người phải phải khoan dung. Nhà thờ là nơi Shin Ae tìm đến sau cái chết của con trai, cô đã gào khóc ở nơi ấy, bên cạnh người thợ Jong Chang tốt bụng nhưng không thể giúp gì hơn, chỉ có tiếng giảng kinh của cha sứ hòa cùng tiếng khóc của Shin Ae. Cô không tin vào Chúa, nhưng cô đã bắt đầu tìm kiếm sự giải thoát ở nơi này, tìm đến tâm linh để xoa dịu lòng mình thay vì nằng nặc đòi lại công lý. Shin Ae gặp những con người mộ đạo, kết bạn với họ và khi cô nghĩ rằng mình đã thấu hiểu được mọi chuyện, Shin Ae quyết định sẽ gặp và tha thứ cho kẻ sát nhân.

Tôi nghĩ đến Poetry, những nhân vật chính lúc bế tắt thường tìm đến hội bạn của mình, những người có chung một niềm tin, vào thơ, vào Chúa hay vào bất kì điều gì. Những con người đang học cách và giúp nhau học cách sống chan hòa với cuộc sống, họ chấp nhận những triết lý và luôn miệng răn nhau về chúng. Họ nói với nhau về sự chia sẻ tình thương, sự khoan dung,… trên cõi đời. Nhưng liệu họ đã trải qua điều khó khăn nhất, những nỗi đau mà họ không thể phụ thuộc vào thời gian để nguôi ngoai, những nỗi đau bắt họ phải lựa chọn giữa sự khoan dung và nỗi căm hận, để có thể tiếp tục tồn tại. Shin Ae đã chọn tha thứ cho kẻ thù, nhưng cô không hề biết tên sát nhân cũng trải qua những suy nghĩ như cô, và hắn cũng đã chọn dung thứ cho chính mình. Lần nữa, tôi nghĩ đến Poetry, đến người bà tìm cách sửa chữa lỗi lầm của cháu mình, dù đau khổ, bà cũng vẫn phải bắt cháu mình phải gánh chịu lỗi lầm của nó. Trong Secret Sunshine, tên sát nhân đối diện với Shine Ae không hề thể hiện sự dằn vặt của mình, hắn vin vào Chúa, hoặc hắn tin vào Chúa mà nghĩ rằng mình được tha tội, hắn lại một lần nữa cướp mất niềm tin của Shin Ae. Niềm tin của Shin Ae vào lòng vị tha, hắn khiến cô nhận ra sự thừa thãi của mình trong mọi sự, dù là người bị nạn, cô thậm chí không có cái quyền tha thứ cho kẻ đã giết con trai mình. Trong khi hắn, lại có thể được khoan dung đến hai lần!

Càng ngày cuộc sống của Shin Ae càng bế tắc. Cô làm những điều xấu xa và báng bổ đức tin. Cái đức tin mà vốn dĩ cô không tin vào, mà chỉ tìm đến như một công cụ làm dịu lòng mình. Sự bế tắc thể hiện rõ ràng khi Shin Ae manh nha tìm đến cái chết, cô tự cắt vào tay mình, và vùng ra đường cầu cứu mọi người. Đó là lần đầu tiên Shin Ae cầu cứu người khác, sau khi người chồng qua đời, sau cái chết của con trai. Bên cô không còn những người bạn dạy nhau cách yêu thương đồng loại, không còn đứa con thương yêu nhất, chỉ có bóng tối và những người khách qua đường. Lời kêu cứu phát ra như phá toang cái không khí trong trẻo nghẹt thở xuyên suốt bộ phim. Để rồi sau đó mọi sự lại trở về như cũ, Shin Ae trở về nhà sau mọi chuyện bên cạnh Jong Chan, người âm thầm thương yêu cô.

Trên con đường thanh bình, cũng chính trên chiếc xe của Jong Chan, em trai Shin Ae đã hỏi, “Miryang là nơi thế nào?”. Đó là câu hỏi khó trả lời? Vì ta chẳng bao giờ sống đủ lâu ở nơi nào đó, để gánh lấy cái ác, hay nhận lấy tình yêu? Ta chỉ cố gắng cứu lấy cuộc đời mình sau mỗi biến cố. Và dù Secret Sunshine có một cốt truyện buồn, kết thúc bộ phim không hề dẫn đến tuyệt vọng. Cuộc sống của Shin Ae sẽ đổi khác, khi vào cuối phim, cô nhìn vào gương và tự tay cắt tiếp mái tóc còn dang dở của mình. Cũng như người bà trong Poetry đã đưa cháu mình ra trước pháp luật, Shin Ae đang từng bước sống tiếp cuộc sống của mình, đối mặt với tương lai mờ mịt với nhiều niềm tin hơn vào cuộc sống.

3.3.15

List phim xem dịp Tết

…tất nhiên là với bạn em gái :D

Hầu hết trong list này là phim kinh dị. Mình với em gái thường chỉ xem độc mỗi loại này trong cả cái Tết.

6itvlccrokvecovynuobxm8n3uw

(1) The tale of two sisters: Phiên bản Mĩ của phim này (tên là Uninvited) là một sản phẩm rất dở hơi. Một là Geun-young Moon và Su-jeong Lim quá đẹp và ngây thơ đến độ mấy em diễn viên Mĩ trông xôi thịt gấp bội phần. Hai là… dĩ nhiên vẫn là vẻ xinh xắn của Geun-young Moon và Su-jeong Lim @@ :P. Phim này nói về những đứt gãy trong mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình khi người bố có một phụ nữ khác. Nổi bất trong phim là tình cảm chị em, yếu tố này đóng một vai trò then chốt lý giải mọi sự kiện xảy ra trong phim. Bản Mĩ không nhấn mạnh tình chị em mấy (xôi thịt thế đấy).

Macabre-1

Macabre: Một phim kinh dị máu me, chết chóc và đặc biệt bệnh hoạn. Mình xem phim này chỉ vì mỗi bộ mặt của nhân vật nữ chính phản diện. Mình thích phim này, chả hiểu bác đạo diễn kiếm đâu ra quả mặt kinh thế (bên ngoài chị này vẫn kinh kinh là). Nói chung xem cả phim thì chỉ nhớ mỗi quả mặt. Đến giờ nhìn cũng còn thấy gai gai cột sống.

Nội dung phim cũng chẳng mới mẻ lắm: một gia đình ăn thịt người săn đuổi nhóm trai xinh gái đẹp. Phim này làm từ một phim ngắn khác tên là Dara sản xuất năm 2007. Và trong phim ngắn đó, vẫn chị diễn viên có quả mặt gai người đó đóng @@

Mình nhớ tới quả phim Shutter của Thái Lan khi xem Macabre. Cả hai phim đều bá cháy :))

planet_terror_5

Planet Terror: Phim này mình còn thấy xuất hiện trong một (chả biết gọi là gì) chung tên là Grindhouse (gồm hai phim trong đó có Death Proof của Quentin Tarantino). Trong Planet Terror, Quentin Tarantino đóng vai một tay lính nửa zombie cuối cùng hình như bị nổ banh xác.

Nội dung phim vô cùng đơn giản: có ba phe bắn nhau: phe lính nửa zombie, phe zombie và phe người. Hehe, mình rất thích phim này. Trông ảnh trên thì biết :))

cabininthewoodsbdcap8_original

Cabin in the wood: Hic, cảnh trước cảnh trên mới hoành tráng mà mình tìm hoài không ra. Phim này oách ở chỗ một phim mà có tả lả ác quỉ, hồn ma, quái thú hoành tráng. Từ nữ thần báo tử, ma cà rồng, ma sói, mãng xà, ma không mặt… Và đặc biệt là một cốt truyện sáng tạo, có thể coi như là một sự kết hợp giữa Hunger Game, Mazer Runner và Zombieland lẫn Final Destination.

Phim này thấy máu me thế thôi chứ rất hài :P.

p

Paranormal activities: Bác đạo diễn Oren Peli làm phim này phần đầu tiên thấy ngon ăn quá quất luôn phần 2, 3, 4 săp tới là phần 5: Paranormal Activity: The Ghost Dimension :P. Phim này có có kiểu làm giống như phim [Rec], Graver Encounter hay Cloverfield, District 9. Nghĩa là sử dụng máy quay cầm tay quơ quơ để tạo cảm giác thực tế. Phim chả có kỹ xảo mấy, quay trong 21 ngày mà coi phim càng về sau càng rùng rợn. Hic.

Phim này củng cố thêm một giả thuyết của mình: Hễ là phim ma, muốn hay thì một là phải có rất nhiều ma xuất hiện (kiểu như Cabin in the wood hay mấy phim zombie đại loại) hoặc chẳng có con nào ló dạng. Từ đầu tới cuối phim cứ quất tiếng động rồi vật thể di chuyển kì quái vào là ô kê :)).

Thế là xong một cái tết. Cũng còn một vài bộ khác mà mình và em gái có xem qua như Silent Hill (phim này cực chán), Housebound (phim này làm mình nhớ tới Robinson Crosoe), Yami shibai (một anime rùng rợn có mỗi ep dài 4 phút). Tóm toàn bộ nó lại thì mình vẫn thích nhất Cabin in the wood. Mình thấy phim này sôi động, rất chi sôi động.

23.9.14

Yxineff 2014 – Đồng điệu

Screenshot 2014-09-23 19.42.04

Trong điện ảnh, motage có thể được hiểu như một trường phái (khởi đầu với nhà làm phim Xô viết nổi tiếng Sergei Eisenstein), cũng có thể hiểu là một thủ pháp dựng phim riêng lẻ hoặc dựng phim nói chung. Montage như Eisenstein viết là “khi kết hợp những cảnh quay tả thực, đơn nghĩa, trung tính về nội dung, thành những chuỗi và bối cảnh trí tuệ. Đó là một phương tiện và phương pháp không thể tránh khỏi trong bất kỳ sự biểu đạt điện ảnh nào. Và, dưới một hình thức cô đọng và tinh lọc, đó là khởi đầu cho “điện ảnh trí tuệ”. Cho thứ điện ảnh tìm kiếm sự cô đọng tối đa để biểu đạt thị giác những ý niệm trừu tượng.” Có lẽ tác phẩm Đồng điệu của đạo diễn Bùi Nguyễn Diệu Anh đi theo kiểu biểu đạt như thế.

Đồng điệu có bố cục chặt chẽ gồm ba trường đoạn. Trường đoạn thứ nhất  montage hơn hai mươi cảnh quay đơn lẻ với lời dẫn trần thuật. Trường đoạn ba mô tả vũ công trong những bước nhảy, đây cũng là một montage với kết nối giữa các cảnh là điệu nhảy liên tục của vũ công. Giữa hai trường đoạn thứ nhất và thứ ba là đoạn kết nối với các cảnh ở trường đoạn một được dựng tốc độ nhanh và âm thanh lời dẫn chồng lên nhau. Tốc độ phim được tăng dần từ đầu cho đến cuối phim, âm thanh của lời dẫn trần thuật được thay thế bởi âm nhạc, vũ điệu. Cả bộ phim tràn ngập âm nhạc và những vũ điệu.

Không có gì đáng chú ý trong chủ đề của bộ phim. Tác phẩm là một diễn giải cho ý tưởng: nhịp điệu, ý nghĩa của những vũ điệu và mỗi người là một vũ công. Tất cả thành công của bộ phim đều tập trung vào cách diễn giải những ý tưởng đó ra ngôn ngữ điện ảnh. Trường đoạn montage đầu tiên sử dụng các cảnh quay cuộc sống đời thường nhằm diễn giải cho lời dẫn trần thuật. Tiếc rằng không giống như lời dẫn rất giàu hình tượng, các cảnh quay trong trường đoạn này không được đầu tư đúng mức. Ta thấy ở đây sự không nhất quán (trong một số cảnh diễn giải nhịp điệu đầu tiên) hay sự thiếu cân nhắc trong việc lựa chọn hình ảnh. Có vẻ như một số cảnh được chọn rất ngẫu hứng và toàn bộ sáng tạo của bộ phim được dồn hết vào trường đoạn thứ ba, khi không gian phim được kiểm soát dễ dàng hơn.

Screenshot 2014-09-23 19.42.31(2)

Toàn bộ không gian phim được rút vào những địa điểm có chủ ý trong trường đoạn ba của Đồng  điệu. Đó có thể là một căn phòng tối với ánh sáng hắt từ trên xuống, một bức tường graffiti hay môt ngõ nhỏ đầy xe máy. Sự lặp lại của điệu nhảy mà vũ công thể hiện được xóa nhòa đi nhờ các không gian khác nhau cũng như sự đa dạng trong góc máy. Đây có thể được xem là trường đoạn quan trọng nhất trong Đồng điệu. Chỉ có duy nhất hai cảnh quay trực diện với hình ảnh vũ công nhìn thẳng vào máy quay như muốn trò chuyện với khán giả là cảnh mở đầu phim và cảnh thứ hai trong trường đoạn này. Cảnh thứ hai dường như lặp lại cảnh trực diện đầu tiên qủa bộ phim báo, hiệu một thông điệp sắp được đưa ra.

Screenshot 2014-09-23 19.42.15(2)

Tất nhiên, nói tới thành công của bộ phim sẽ không thể không nhắc đến phần kỹ xảo đặc biệt và âm nhạc. Kỹ xảo trong Đồng điệu tạo nên một nhịp phim lơi lả trong khi âm nhạc tạo nên mối dây nối kết và giữ nhịp điệu lôi cuốn cho bộ phim. Cảnh quay cuối cùng với mảnh lụa đỏ  trong Đồng điệu là một thành công của kỹ xảo đặc biệt, âm vang của cảnh quay này không hề nhỏ trong tổng ấn tượng về bộ phim. Nếu các cảnh montage ở trường đoạn đầu được chọn lọc và đầu tư hơn nữa, bộ phim sẽ là một cái nhìn ấn tượng sắc sảo giống như mục đích ban đầu nó được tạo ra.

13.7.14

Louie, Louie, Louie…

LOUIE: L-R: Filip Pogady and Louis Iacovino in the LOUIE episode SUBWAY airing Thursday, July 28 (10:00PM ET) on FX. CR: FX

Đây là một cảnh cắt ra từ TV show Louie (season 2, ep 6). Trong cảnh này, Louie bước ra khỏi quán ba, đi xuống ga tàu điện ngầm và dừng lại lắng nghe một nhạc công đang chơi bản Czardas của Vittorio Monti. Phía sau nhạc công là một người vô gia cư đang tắm, kỳ cọ từ trên xuống dưới theo tiếng nhạc. Một cảnh rất ngắn, không nhiều lời nhưng đậm đặc cuộc sống. Và quan trọng nhất là có vẻ rất buồn cười.

Louie là một TV show hài hước do diễn viên hài độc thoại người Mĩ Louis C.K làm từ đầu tới cuối (từ biên kịch, đạo diễn đến nhà sản xuất, diễn viên chính). Bắt đầu lên sóng từ năm 2010, hiện tại serie Louie đã tới mùa thứ tư. Được đánh giá khá cao tại Mĩ, serie Louie được trang Metacritic xếp hạng là một trong những TV show có đánh giá tốt nhất trong nhiều năm liền.

Cấu trúc mỗi tập trong Louie rất đơn giản: cuộc sống thường ngày của chính Louie – một diễn viên hài độc thoại tại New York, và các show diễn hài của anh tại quán ba. Điểm mấu chốt chính là hai phần này thường thể hiện sự trái ngược trong cuộc sống của Louie. Trên sân khấu Louie hoạt bát, sôi nổi và mạnh dạn. Nhưng ngoài cuộc sống thực lại là một con người rất bình thường với những rắc rối cũng bình thường không kém.

Louie hài hước theo một kiểu rất đặc biệt. Đó là kiểu không phóng đại. Thông thường, những chuyện hài hước không ít thì nhiều thường gắn với kiểu nói thậm xưng. Song Louie dường như không sử dụng điều đó. Cho dù trong các cảnh biểu diễn ở quán ba hay cảnh cuộc sống thường ngày, sự hài hước vẫn bám rễ vào sự thật, không nói quá, không phóng đại và tỉnh bơ như không.

Xem Louie chắc chắn là một trải nghiệm thú vị. Sẽ mất một chút thời gian để quen với kiểu hài hước dửng dưng trong phim, song nếu qua giai đoạn đó ta sẽ rất dễ nghiện. Louie không xây dựng nên những đoản khúc hài hước nhợt nhạt, Louie biến cuộc sống xung quanh thành một chuỗi những hài hước. Trong một lúc nào đó, ranh giới giữa cái cười và cái xót xa dường như nhòe đi. Song cũng giống như Louie, mọi thứ nên được xem nhẹ như là một hình thức khiêm tốn với cuộc đời.

28.6.14

Phim Grand Budapest Hotel, Wes Anderson và Stefan Zweig

(Viết cho Ngọc Hà, không phải review)

Hôm nọ anh có viết một entry ngổ ngáo về phim “Lost in translation” và phim “Her”. Post lên blogspot và tumblr được một tẹo thì có bạn vô bảo hai phim này không phải cùng một đạo diễn. Anh thấy anh thật ngu nhưng anh tự bao biện rằng hai phim đó quả thực giống nhau. Đó là hai phim anh thích, có nhân vật chính được nàng thơ Scarlett Johansson thủ vai và cùng nói về nỗi cô đơn (chúng ta đang sống trong một thời đại bội thực nỗi cô đơn phải không em nhỉ).

Hôm nay em về quê. Bình thường khi em còn ở đây, anh không còn thời gian làm gì khác nữa :P. Em đi, anh có dư thời gian để đọc 400 trang “Tru tiên” và xem được một phim của Wes Anderson – phim Grand Budapest Hotel. Anh rất thích phim này.

Wes Anderson, đạo diễn và tác giả kịch bản của “Fantastic Mr. Fox”, “Moonrise Kingdom” và “Grand Budapest Hotel” là một nghệ sĩ anh rất thích. Phim của ông rất tỉnh. Phải, hài hước, có vẻ bơ đời, chỉn chu nhưng  rất phóng khoáng. Anh không biết phải diễn đạt làm sao cho đúng. Anh thấy vui khi xem “Moonrise Kingdom” ông làm năm ngoái. Đó làm một phim tình cảm, hài hước kiểu trẻ con và không phải của trẻ con. Nhân vật chính, nhân vật phụ đều rất cá tính và màu phim thì có vẻ cổ cổ. Nói chung, “Moonrise Kingdom” là một phim dễ xem, vừa phải ở mức vẫn giữ được vẻ tươi mới và lạ nhưng không quá kén khán giả. Khi màn ảnh của rạp chiếu bóng tràn ngập chém giết đì đùng, rô bô đại chiến, hài ma lẫn lộn, sự tồn tại của một phim như thế là một niềm hơn cả an ủi :).

Tụi mình nên xem lại phim này một lần nữa.

moon2_thumb[1]moon3_thumb[1]

Trở lại bộ phim anh vừa xem, “Grand Budapest Hotel” được Wes Anderson lấy cảm hứng từ các tác phẩm của Stefan Zweig. Ông này thì kinh rồi, được dịch ở Việt Nam tá lả âm binh gần cả chục cuốn. Anh chỉ đọc tác giả này mỗi một cuốn mỏng dính – Kỳ thủ. “Grand Budabest” có màu phim cổ cổ – anh không hiểu sao các phim của Wes Anderson anh đã xem lại luôn ngả nâu vàng, phim “Fantastic Mr. Fox” và “Moonrise Kingdom” cũng có đặc điểm thế. Các nhân vật của Wes Anderson luôn biết chắc những gì mình làm, quyết đoán, hào hoa và dĩ nhiên là lúc nào cũng “tỉnh bơ”. Anh thích kiểu tỉnh bơ trong các phim này. Nó làm anh nhớ đến phim của Quentin Tarantino như “Pulp Fiction” hay “Inglourious Basterds”, nó cũng làm anh nhớ đến cuốn sách anh đọc dở hai lần “Cái trống thiếc” của Gunter Grass – các tác phẩm đó đều hài hước. Sự hài hước đến từ thái độ xem cuộc đời như một trò đùa, sự dửng dưng với những gì được cho là quan trọng, và nổi loạn từ chân tơ kẽ tóc mà nổi loạn ra.

“Grand Budapest Hotel” của Wes Anderson có các cảnh quay cân xứng. Anh cũng thích sự cân xứng (anh thích hơi nhiều thứ nhỉ :P). Các cảnh quay có bố cục cân xứng luôn làm anh cảm thấy hào nhoáng và an tâm. Anh nghĩ những con người lịch lãm luôn muốn mọi thứ phải phải hoàn hảo mà cân xứng, đối xứng là một đặc điểm dễ thấy nhất. Nhân vật chính trong phim – ngài quản lý khách sạn Grand Budapest là một con người lịch lãm kiểu thế.

budapest14

trailer-2-the-grand-budapest-hotel-16470

GBH1

grand-budapest-hotel04 (1)

Sau khi xem xong phim này, anh muốn đọc thêm một vài truyện ngắn Zweig, xem thêm một phim nữa của Anderson là “The Royal Tenenbaums” và đọc cho hết “Cái trống thiếc”. Cũng giống như Christopher Nolan, Tim Burton, Anh em nhà Wachowski hay Quentin Tarantino và Vương Gia Vệ, Wes Anderson là sẽ là đạo diễn mà anh trông đợi được xem tiếp các phim tiếp theo. Anh hi vọng vọng em cũng thế.  Vì anh không thích xem phim một mình chút nào :).