Showing posts with label Thép đã tôi thế đấy. Show all posts
Showing posts with label Thép đã tôi thế đấy. Show all posts

24.2.12

Ngày 24 tháng 2 năm 2012


Pa-ven lắng nghe Giu-khơ-rai nói nhìn anh với cặp mắt thán phục:
- Này em ạ! Khi anh còn bé, anh cũng gần giống như em. Anh có sức khỏe mà không biết làm gì. Bản chất anh bướng bỉnh, hung hăng. Gia đình anh nghèo khổ. Hễ cứ nhìn bọn nhà giàu ăn no, mặc diện là lòng anh căm ghét sôi lên. Nhiều khi anh choảng chúng không tiếc tay, song không đi đến đâu, mà chỉ tổ ăn vọt của ông cụ đẻ ra anh. em ạ, một thân một mình chiến đấu chẳng tài nào thay đổi được cuộc đời. Em Pa-ven, em đủ điều kiện để trở thành một chiến sĩ trung thành chiến đấu cho sự nghiệp công nhân ta. Nhưng chỉ hiềm em còn non quá, về ý thúc đấu tranh giai cấp, em rất lờ mờ. Anh sẽ chỉ cho em con đường chân chính vì anh biết em có thể thành người. Anh không chịu được những cậu cả ù ì, bụ sữa. Lúc này đây, lửa cách mạng đã nung nấu thế gian. Những người nô lệ đã vùng dậy và họ đạp phăng cuộc đời cũ. Nhưng muốn thế phải có một lớp người tương thân, tương ái và dũng cảm, không phải những đứa con cưng rúc bọc mẹ, mà là những ta chắc chắn, để đến giờ quật nhau thì không như loài gián sợ ánh sáng lẩn trốn vào khe vách, mà là biết xông ra đập không thương tiếc.
                              (Giu-khơ-rai - một chiến sĩ du kích Nga, Thép đã tôi thế đấy, Nikolai A. Ostrovsky)
...
Tuổi thiếu niên! Tuổi thiếu niên tươi đẹp biết bao, khi bạn còn chưa biết gì đến khát vọng, mà bạn mới chỉ cảm thấy mơ hồ trong những tiếng đạp gấp gấp của trái tim; khi bàn tay của bạn run rẩy, sờ sờ, rụt nhanh lại, vì vô tình chạm vào ngực người bạn gái, khi tình bạn của tuổi thiếu niên còn ngăn được lòng bạn không để đi đến bước cuối của tình cảm. Còn gì trên đời có thể ngọt ngào hơn hai cánh tay người đang yêu đang quàng lên cổ bạn và cái hôn của ai nồng cháy, như có luồn điện phát ra.
                                                                                       (Thép đã tôi thế đấy, Nikolai A. Ostrovsky)