Showing posts with label Thuận. Show all posts
Showing posts with label Thuận. Show all posts

14.8.13

Đọc Chinatown

Trong ba truyện của Thuận, T mất tích, Vân VyChinatown, chỉ có Chinatown đem đến cho người đọc một liên tưởng rõ ràng nhất về người kể chuyện. Nếu như T mất tích khiến người như chỉ chú tâm đến các sự việc, Vân Vy liên tục được khuấy đảo bằng những cái tên, thì… Chinatown được kể một cách dung hòa và bi thương hơn cả. Bi thương. Bởi vì người đọc như đang nghe một người phụ nữ kể chuyện. Cô gầy gò, ngồi trên sô pha, tay cầm mùi soa, sụt sùi khóc, lúc cười, lúc khóc, chiếc khăn mùi soa đưa xuống đưa lên. Trong T mất tích, ít nhất người phụ nữ tên T còn có một cái tên, các âm sau mất đi chỉ vì đôi phần sức nặng, mà người đọc cảm nhận có một sự hời hợt nào đó. Nhưng ít nhất cô còn có tên T. T là một ẩn số. T mất tích. Người ta tìm T. Trong Chinatown, sự hời hợt không rõ ràng, người ta quan tâm nhau quá, nhưng cũng chẳng hiểu nhau. Điều đó càng nặng nề hơn, và chúng làm một người phụ nữ mất hẳn… cái tên. Không ai đi tìm một người phụ nữ không có tên.

Câu chuyện bắt đầu trên một chuyến tàu điện ngầm, mà có lẽ cũng không có câu chuyện nào để bắt đầu cả, một người đàn bà cùng với một cậu con trai tên Vĩnh đi đâu đó. Chỉ có thời gian là hiện hữu rõ ràng nhất ở trang đầu tiên. Người đọc không biết tôi là ai, không biết tôi cùng Vĩnh đi đâu, không biết mối quan hệ giữa họ tức Vĩnh, Thụy và tôi thế nào. Chỉ đến sau đó theo mạch kể, ta mới lơ mơ hiểu được, Vĩnh – là con của Thụy và nhân vật tôi. Nhưng tôi và Thụy thì chưa hẳn là vợ chồng. Tôi không kể nhiều về chính mình, bao bọc toàn bộ lời kể chỉ có Thụy, Vĩnh, hắn, bố mẹ cô, … và thi thoảng còn có sự xuất hiện của cô Feng Xiao nào đó. Ta có cảm giác, tôi muốn kể nhiều về người khác hơn về mình, hay tôi kể về người khác nhiều để quên đi chính mình trong ấy. Từ thói quen ăn uống, bạn bè của Vĩnh,… đến lịch sử cái tên của Thụy ,quê quán tổ tiên của Thụy, sự kì thị của người khác với cái gốc Hoa của Thụy,… lúc nào tôi cũng miêu tả tường tận. Ngay cả cô Feng Xiao cũng được tôi dành cho một phần đất kha khá để kể về gia cảnh và lịch sử nước nhà.

Tôi bị bao bọc trong những người đàn ông, tôi bị cuốn vào trong những câu chuyện nhỏ mọn của những người đàn ông ấy cho đến khi quên mất  chuyện mình. Trong Mảnh đất lắm người nhiều ma có một câu nói rằng Ngay từ khi bước chân về nhà chồng, người ta đã quên mất tên cô rồi. Cô nép vào chồng và mang một phần cái tên của chồng. Rồi mang tên con, rồi mang tên cháu. Cứ thế, lần lần, cô hòa tan vào, cô đánh mất mình đi trong chính những người ruột thịt của mình! Nếu như thế, tôi đã đánh mất mình trong nhiều thứ hơn nữa, tôi phải làm hài lòng những người ruột thịt nhưng một xã hội hiện đại không chỉ gắn kết với nhau bởi từ ruột thịt. Tôi cũng không thể nép vào chồng mình vì Thụy không cạnh bên. Tóm lại, tôi phải là một phụ nữ của cả xã hội, có bằng cấp, độc lập, có gia đình. Nhưng tóm lại tôi vẫn không có một cái tên cho ra hồn.

Tôi không một lời trách móc. Từ chuyện Thụy bỏ đi đến chuyện bố mẹ chỉ biết nuôi ăn cô để lấy được tiếng thơm. Tôi răm rắp, tôi xin vâng nhưng đâu đó trong tâm hồn tôi vẫn mong mỏi tự do. Tôi nói chuyện với người đọc, rồi nói chuyện với tiểu thuyết I’m Yellow của mình. Tôi tự nhận là người đồng hành lý tưởng để lẽo đẽo theo một “tôi” khác đến mọi ngả đường. Tôi trong I’m yellow tự kể về mình nhiều hơn cả mà không thông qua hành động của những người trung gian nào khác như bố mẹ, Thụy hay… hắn. Nhưng rốt cuộc, I’m yellow cũng không có được một kết thúc đàng hoàng.

Hay phải chăng, dù có viết tiếp I’m yellow cũng chỉ là một vòng lẩn quẩn như chính chuyện của tôi trong Chinatown.. Một ngày ba tiếng trong phương tiện công cộng còn gì là đời. Tôi quay lại bảo tôi cũng một ngày ba tiếng trong phương tiện công cộng. Chẳng ai phản ứng. Vì cuộc đời là cứ phải lơ đi mà sống. Chinatown bắt đầu bằng thời gian và kết thúc với thời gian , đó là khoảng thời gian mà người đọc ngồi cùng một người phụ nữ rất buồn mà đôi khi kể chuyện cười cợt để quên đi điều ấy. Theo đúng cái nguyên tắc bơ đi mà sống. Những cái tên, những mặt người của chính ai không quan trọng. Đó cũng là một cách để làm trái đất nhẹ hơn ngoài hệ quả của những cuộc tai nạn giao thông, bệnh tật hay đấm đá nặng nhọc.  

10.1.13

Tôi đã định ngủ rồi đấy

Tôi đã định ngủ rồi đấy. Thôi được rồi, đó chỉ là một cái cớ. Chuyện ngủ hay thức chỉ là tầm phào mà chơi. Những thứ tầm phào trên đời này thì chao ôi là nhiều. Và nếu phải chú ý đến hết thảy mọi sự tầm phào đó thì có mà chết.

Thế nên người ta thường chú trọng vào những điều cốt yếu. Những điều có thể dựng nên chuyện, nên tình tiết và diễn biến.

Có một đoạn trong Đêm trắng mà tôi rất thích. Cái đoạn mà nàng Naxtenca giục nhân vật tôi "kể hết chuyện đời" đó. "Chuyện đời! Nhưng ai nói với cô rằng tôi có chuyện đời tôi? Tôi không có chuyện đời...". Cái chân lý đó (nếu có thể xem là chân lý) đúng đến phải vỗ đùi đen đét vì thích thú. Chuyện đời thì hiếm lắm. Chuyện đời hay lại càng hiếm hơn. "Chuyện đời" của hầu hết những thằng người trên trái đất này đều từa tựa, nhừa nhựa và dềnh dàng giống nhau. Rộng ra, "chuyện đời" của một gia đình, một quê hương, một vùng đất cũng lơ phơ như vậy. Xét cho cùng, chúng ta chỉ có giới hạn một số hình mẫu nhất định. Nhào nặn cho lắm thì nhìn kỹ cũng có bấy nhiêu đó mà thôi.

Nhưng con người ta lại cứ thích khác cơ. Không khác chịu không nổi. Tôi nhất định phải khác anh. Sài Gòn phải khác Hà Nội, và tất nhiên phải khác với Đà Nẵng, Quy Nhơn, phải khác tất tần tật. Nhưng ngó bộ khác cũng không nhiều lắm. Nếu phải viết ra những sự khác trong giới hạn hiểu biết, thì một kẻ ngao du bình thường liệu viết được mấy trang A4 những điểm nào Sài Gòn có mà Hà Nội không có ? Nhưng thôi được rồi, tôi chịu, khác thì vẫn khác được chưa nào.

Tôi trọ học ở Tân Phú. Chỗ đó không phải trung tâm (tất nhiên). Nhưng nó vẫn thuộc thành phố. Thế nhưng đố mà tìm thấy nó trong một sự lãng mạn nào của Sài Gòn. Sài Gòn phải là quận 1, quận 2, phải là trung tâm với đèn đường xanh đỏ, với rợp mát bóng cây và một chiều cà phê Sài Gòn trước nhà thờ Đức Bà sừng sững. Vậy là ngày lễ người ta kéo nhau vào trung tâm hít hà sự khác biệt. Tít trên Tân Phú người ta còn chen xuống nữa là, trên đó thì chán lắm, chỗ nào cũng giống chỗ nào.

Một nhân vật "tôi" khác trong T mất tích đọc một tờ báo miêu tả sự mất dạng của những khu ngoại ô Paris trong văn chương Pháp. Và cám cảnh rằng khu ngoại ô của mình "chẳng bao giờ được các tác giả đồng hương để mắt tới". Một mặt nào đó, Paris đại khái giống như Sài Gòn cũng như bất cứ thành phố nào khác. Ý tôi là về mặt suy nghĩ, văn chương thì tôi chẳng dám bàn.

2.11.12

Kindle Basic Vs Kindle PaperWhite

Thuận mới mua một Kindle PaperWhite. Hồi trước Thuận xài Kindle Touch, nhưng nghe tin Amazon ra phiên bản mới của dòng máy đọc sách đình đám này, Thuận bán em Touch đi, sắm PaperWhite ngay và luôn. Cũng phải khâm phục Thuận, chờ cả hơn tháng mới được sờ vào em nó. Nhưng có rồi Thuận ơ hờ bảo "Chờ lâu quá, thành ra cũng mất hứng mày ạ".

Sáng hôm nay, mình có xài thử PaperWhite và có một số nhận xét sơ sài sau:

  1. Thay đổi đáng kể nhất của phiên bản này là có đèn. Tất nhiên, màn hình E-ink thì không thể là đèn nền được rồi. Nghe bảo có một lớp chất liệu mỏng có tác dụng truyền ánh sáng phủ đều lên màn hình. Phải nói với "lớp sáng" này, màn hình trông giống sách thật hơn một bước nữa. Mình chưa có điều kiện xài thử trong điều kiện thiếu sáng, nhưng trong điều kiện ánh sáng bình thường, đèn nền làm cho Kindle nổi bật hẳn, "trắng" như một trang sách thật. Nook có ra một phiên bản trước Kindle cũng kèm đèn nền dạng này, nhưng ngó qua Youtube, đèn của Nook sáng không đều toàn bộ màn hình. Chỗ sáng chỗ tối rất nham nhở, không thể so sánh với Kindle PaperWhite.
  2. Độ phân giải và tương phản của màn hình được cải tiến. Tuy nhiên nếu đọc bình thường, cải tiến này mình thấy chả có ý nghĩa gì mấy. Phải cuối sát mặt vào Basic mới thấy được sự khác biệt (Basic khi nhìn kĩ, chữ hơi vỡ). Cũng tương tự vậy, PaperWhite để ở cỡ chữ nhỏ nhất đem đi so sánh với Basic mới thấy rõ độ nét rất nuột của phiên bản mới này.
  3. Kindle bổ sung một số font chữ mới. Nhưng đáng tiếc, các font này hiện nay chưa hiển thị được tiếng Việt. Và tương lai, nếu không can thiệp gì thêm, chắc cũng chả hiện thị được. Thành ra, đẹp thì có đẹp thật, sang thì cũng sang thật, nhưng cải tiến này vô dụng với dân đọc "ebook quốc ngữ".
  4. Màu đen của PaperWhite hiện nay rất đẹp. So với các phiên bản Kindle trước (Touch hay Basic đời đầu), màu đen làm cho Kindle ít trông bị bẩn. Nếu ai đã từng dùng Touch hay Basic, sẽ thấy khi cầm nhiều, lớp cao su tổng hợp phía sau máy sẽ ám vàng, đặc biệt tay ai ra nhiều mồ hôi như tay mình. Màu đen không ám vàng nổi. Nhưng tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, màu đen này lại làm máy dễ bám dấu vân tay. Sau khoảng nửa tiếng mình sử dụng, Kindle của bạn Thuận đã kém phần lung linh như lúc mới đầu :)
  5. Trọng lượng nhẹ hẳn so với Kindle Touch trước. Hẳn điều đó là phải có rồi. Tuy nhiên, khi cầm Basic có cover Maximus đi kèm với PaperWhite không cover, mình thấy trọng lượng ngang nhau. Nghĩa là những ai nằm đọc, Basic vẫn là lựa chọn tối ưu. Ngó vậy thôi, chứ nằm đọc chỉ chênh nhau một ít trọng lượng thì cảm giác đã đổi khác ngay. Như mình, nằm đọc thì khoái bỏ cả cover ra hơn, để cho nhẹ.
  6. Cách hiển thị sách có hai dạng: dạng Cover và List. Dạng cover hiển thị đẹp và sang hơn. Nhưng do đây là phiên bản quảng cáo, màn hình sẽ lại có thêm một dòng cover quảng cáo sách bự chà bá lửa. Mình không thích, hoàn toàn không thích kiểu sắp xếp này. Như mình thì mình sẽ để hiển thị ở dạng List cho lành, dễ tìm kiếm thông tin mà lại không bị quảng cáo chiếm chỗ. Nhưng không sao, mai mốt chắc sẽ có cách gỡ bỏ phần cover quảng cáo này. (update mới nhất của kindle đã cho phép gỡ đoạn cover quảng cáo này. Amazon thật khéo chiều khách :))
  7. Một chi tiết nhỏ mà mình cảm nhận được nữa đó là nút nguồn. Cũng không mấy quan trọng, nhưng dường như nút nguồn được làm trồi ra nhiều hơn so với Basic đời đầu và Touch. Cảm giác bấm nút nguồn của PaperWhite chắc chắn và cứng cáp hơn. Cũng không hiểu tại sao mình lại để ý đến vấn đề này nhưng vẫn cứ thích chút cải tiến nho nhỏ này của Amazon. (update: sau khi so sánh kĩ lại, các nút bấm của từng phiên bản không khác nhau mấy, nhưng mình vẫn giữ lại quan điểm nút nguồn của Kindle Paperwhite cứng cáp hơn hẳn hai phiên bản kia)
  8. Màn hình của Kindle Touch sử dụng công nghệ hồng ngoại, rất nhạy. Nhưng nhược điểm ở chỗ, đụng cái gì có nhiệt là chuyển trang. Khi bỏ vào cover, Kindle Touch phải tắt máy, không sẽ chuyển trang lung tung cả (do phần trên cover chạm vào màn hình). Ngược lại, Kindle PaperWhite sử dụng công nghệ điện dung, bỏ vào cover bình thường không cần tắt máy, cứ để vậy, tiện hơn. Tuy nhiên, cảm nhận cá nhân là chạm vào Kindle Touch vẫn thấy nhạy hơn, có lẽ tay mình nhiều mồ hôi nên ảnh hưởng đến thao tác chăng.
Và cuối cùng, có PaperWhite rồi mà lười đọc thì cũng như nhau cả nha bạn Thuận. Làm một thằng đam mê sách thích công nghệ, hay làm một thằng mê công nghệ thích sách là còn tùy ở bạn :)

Cập nhật tháng 3/2015 về Kindle Paperwhite thế hệ 2: Sử dụng chức năng học từ vựng trong Kindle Paperwhite (thế hệ 2)