Showing posts with label bạn bè. Show all posts
Showing posts with label bạn bè. Show all posts

14.9.15

Mình và bạn và trò chơi cô giáo

Một trong những điều nhắc mình rằng mình đã lớn hơn rồi chính là chiều cao của mình. Chuyện là giờ mình cao hơn cái tủ lạnh ở nhà mình lúc nó vừa được đem về. Lúc ấy muốn lấy đồ ăn trên đầu tủ lạnh mình phải nhón chân mỏi mệt, nhưng không biết từ khi nào mà cái tủ lạnh nhỏ bé với mình đến thế.

Hồi bé, mình thường xuyên phải nhón chân trước hai thứ, đầu tiên là cái tủ lạnh, tiếp theo là với cái bảng đen mà bố làm cho mình. Cái bảng đen đã theo mình và cô bạn hàng xóm của mình suốt một quãng thời gian dài, chúng mình thích nhất là chơi trò cô giáo cùng nhau. Bạn hàng xóm hơn mình một tuổi và thấp hơn mình cả cái đầu, thế nhưng lúc ấy hai đứa đều quá nhỏ bé so với cái bảng đen được treo tít lên cao. Thành ra để tận dụng hết cái bảng đen ấy, hai “cô giáo nhỏ” phải kê đòn dưới chân khi đứng cho vừa tầm. Cái bảng đen nhà mình là loại bảng mềm, được nẹp lại rồi treo lên, nó nhỏ xíu và chẳng bằng một phần ba cái bảng ở trường, thế nhưng đó là nơi giảng dạy của những “cô giáo” nhỏ. Hai cô chia đều cái bảng ra, rồi không ai nạnh ai, cứ thế mà ghi chép, giảng giải. Nhiều khi “các cô” còn đi dự giờ nhau, thay phiên nhau đóng giả học sinh cho có người nói người nghe, xong rồi làm danh sách lớp, chia từng cột điểm ra hẳn hoi, xong rồi đầu tuần “các cô” còn lần lượt lên trước “trụ cờ tưởng tượng” trong nhà để nhận xét.

Nhà bạn hàng xóm của mình cũng có một cái bảng đen như thế, nhưng to hơn, giống thật hơn và gồ ghề hơn. Chiếc bảng đen đó ở trong một phòng học trên lầu hai nhà bạn, phòng học này tối và chất chứa đủ thứ vì kiêm luôn cả nhà kho. Nguồn ánh sáng duy nhất trong căn phòng ấy là từ một khung cửa nhỏ dẫn ra ban công, nơi có cây táo cao sum suê, li ti là quả. Hai cô giáo dạy chán, đói bụng thì leo qua cái cửa ấy, ra tầng thượng hái táo ăn chơi, chỉ có lên lầu như thế mới hái được nhiều trái táo tròn bủm và xanh mơn mà thôi. Thế nên phần mình mà nói, chơi dạy học ở nhà bạn hàng xóm vẫn vui hơn, vì cái bảng đen rất thật, và khi dạy nói sai thì không bị ai nghe lén nhắc khéo. Mình nhớ có lần mình giảng (với học sinh tưởng tượng) tại sao một số cộng với số 0 thì bằng chính số đó, rồi tại sao không được cộng hai số 0 lại với nhau, giảng xong không biết thế đã dễ hiểu chưa mà lòng thấy trống rỗng vô cùng, đã thế lại còn bị mẹ mình kêu nói bậy. Nói thế thôi chứ mình thích có người nghe mình giảng bài lắm.

Xong rồi mình lớn, bạn cô giáo nọ cũng lớn. Chúng mình không hay chơi với nhau nữa. Cái bảng đen không được treo lên tường để chơi trò giảng bài, hai đặt nằm xuống đất để chơi ô ăn quan nữa. Quãng thời gian ấy mình chẳng muốn chơi với ai, mình mải mê với những ước mơ phù phiếm của mình, có phù phiếm không nhỉ, mình cũng chẳng biết, nhưng chúng hoàn toàn khác với bây giờ. Lúc ấy, mình đã nghĩ bạn cô giáo nọ thay đổi rồi, mình không có chuyện gì để nói với bạn ấy nữa. Vì mình và bạn không thể chơi chung trò gì với nhau, cả trò cô giáo, cả trò bán đồ hàng, cả trò đóng phim cổ trang,… Vì bọn mình đã lớn, bọn mình đã nhìn thấy tương lai của mỗi người, thứ tương lai vượt qua cả giả tưởng, nhưng vẫn còn rất mờ mịt và mong manh.

Những năm rồi cả bạn hàng xóm với mình đều lên cấp ba cả, bọn mình gặp nhau lại chẳng có gì để nói ngoài chuyện học hành và chuyện tương lai. Bọn mình chẳng còn nói về những mối quan hệ của nhau vì hẳn những người bạn biết là những người mình chưa từng quen, thật xa lạ, mình nghĩ thế, mình đã ước được bé lại để có thể líu lo về mọi điều. Và mình hỏi năm sau bạn hàng xóm sẽ làm gì? Bạn nói bạn sẽ thành giáo viên mầm non, bạn sẽ đi dạy lũ trẻ, nhưng bạn không chắc. Mình không hỏi bạn gì hơn, mình chỉ nói rằng bạn đừng để ý lời ba mẹ nói, mà hãy cứ thi vào trường đó, rồi làm việc đó đi. Vì đó là một công việc rất đáng yêu, một công việc mà bọn mình đã cùng nhau “chơi” từ ngày bé và cùng nhau yêu thích lúc lớn lên. Có thể, sẽ chẳng ai nghĩ trò chơi ngày bé có ý nghĩa gì. Có thể, thật chẳng đáng gì, có nhiều thứ sẽ thay đổi khi con người lớn lên, bọn mình lại nảy ra những suy nghĩ thực dụng với những gì mình làm. Nhưng mình tự nhủ, chuyện đó sẽ chẳng bao giờ được chễm chệ ở hàng đầu. Mai này chúng ta sẽ vẫn là những cô giáo như ngày bé, luôn học bài, thích giảng giải, đứng trên những cái đòn cho đến khi không cần chúng nữa, và chia sẻ mọi thứ như những trái táo giòn tan.

12.5.15

Những người quen

“Đã lâu rồi tôi không viết gì”. Tôi có nên bắt đầu như thế mỗi lần viết một điều gì đó mới mà thật ra lại toàn là những gì cũ mèm. Chính vì vậy tôi mới ngày càng thấy rằng mình không nên cứ loay hoay với những cái hố nông đáy ấy.

Dần dà, tôi thấy việc viết lách cũng như những mối quan hệ xung quanh mình. Những gì tôi viết không còn vô tư như trước, những mối quan hệ của tôi cũng vậy, tôi không còn nghĩ ngợi nhiều để viết như trước, những cuộc chuyện trò của tôi cũng vậy. Mọi thứ biến chuyển như thế, lúc đầu tôi cực kì thoải mái, và nghĩ, tại sao ta không sống thế này từ trước. Đời thật vui tươi biết bao! Tôi đã nghĩ thế đến khi tôi thấy chán, rõ ràng tôi đã từng gặp những người, dù chưa bao giờ gặp mặt nhưng tôi và họ, ít nhất còn có chung một công việc. Còn bận rộn vì một điều gì đó. Đã lâu rồi tôi chả còn mong ngóng điều gì ngoài một lời đáp lại trong những cuộc tán gẫu vô thưởng vô phạt, về chuyện bài vở, về những chuyện tôi chả quan tâm.

Lần đầu tiên tôi tập viết blog, lúc ấy là blog ở Wordpress, tôi gặp cô Dạ Thảo. Cô là người đã nhận xét hầu hết những bài viết của tôi, những bài viết mà giờ đã bị xóa hết cả. Cô khen tôi, hẳn là để động viên, vì ngày ấy tôi chỉ toàn viết về nỗi cô đơn, lạc lõng này nọ. Tất cả đều quy về một cái tôi vô cùng to lớn. Nhưng cô cũng bảo tôi, con phải mở rộng đề tài ra, ví dụ con hãy viết về tâm trạng của cái cây bên đường mỗi ngày nhìn cô gái Như Khuê đi qua,… Một thời gian tôi và cô Dạ Thảo đã nói đủ chuyện trên yahoo, hầu hết đều về câu chữ và viết lách, tôi có nhớ cô còn nhận xét về câu “cho đêm không tan ngày không úa” nữa. Đó là lần đầu tiên tôi nhận ra sự ngọt ngào, chú tâm của một người viết, một người thích viết. Nhưng chẳng bao lâu khi tôi xóa bài đăng trên Wordpress thì cô Dạ Thảo cũng xóa luôn blog của mình. Tôi tìm tên Dạ Thảo ở khắp nơi nhưng chẳng thấy gì. Lần nữa tôi muốn được nói chuyện với cô và cho cô đọc những gì mình viết.

Tôi còn dịch bài hát và gặp một số bạn trên loidichvn. Dạo này tôi không dịch nữa và tài khoản cũng đã hết hạn rồi. Nhưng tôi vẫn còn nhớ một bạn tên Anh Tuấn. Bạn cùng tuổi tôi nhưng đến nay đã dịch cả nghìn bài và được thăng chức mod luôn. Tôi cũng nhớ mod Lucifer mà tôi từng bố láo bố lếu. Nhưng anh Lucifer cũng là người nhắc tôi chú ý đến idiom và phrasal verb trong bài dịch, mặc dù bằng những lời khá “trách móc”. Rồi còn cả chị Giọt Mưa Xanh, chị Ngọc từng khen tôi dịch hay bài Dark Lady của Cher, anh Hiếu học tiếng Hàn, thích làm vietsub,… Thời gian ấy ở loidich là lúc những thành viên này và tôi vẫn còn rảnh rỗi, giờ trang đã không còn xôm tụ như xưa nhưng vẫn hoạt động đều đều. Tôi vẫn còn nhớ những lần chờ bài được duyệt, chờ tin nhắn đến, chờ bình luận của mọi người. Nhưng bây giờ bạn Anh Tuấn hay anh Lucifer thì biệt tăm, tôi chả còn nhận được tin nhắn nào.

Thỉnh thoảng tôi lại nhớ về những người bạn ấy, tự hỏi giờ họ có đang tiếp tục viết hay dịch này kia không. Những người mà tôi không biết mặt nhưng lại có cùng với tôi một sự quan tâm. Tôi sẽ tìm họ ở đâu đó, và trò chuyện cho mà xem, tiếp tục chán và hụt hẫng khi nói chuyện với họ nhưng chí ít khi nói về chuyện ngày xưa, tôi vẫn thấy mình bận rộn biết chừng nào.

Và trò chuyện, với tôi, đó là một nhu cầu cá nhân ghê gớm, tôi chả cần để ý đến ai, chả cần điều gì đúng sai. Tôi chỉ cần sự quan tâm và ảnh hưởng lẫn nhau. Hơn là những cái mõ chỉ biết thao thao bất tuyệt và phớt lờ người khác, tôi chỉ cần ai đó, vào một ngày cuối tháng mười, hỏi tôi ngớ ngẩn rằng: “ Khi nào thì đến Tết nhỉ?”. Thật buồn cười, tôi và bạn bây giờ chẳng có bất cứ lý do gì để trò chuyện với nhau.


(*) Viết trong những ngày mạng rùa, ngồi lục lại những thứ cũ kĩ. Đăng lên ngay lúc mạng nhanh trở lại và tôi tự nhủ, tắt máy đi được rồi ! 

20.7.14

Một thằng cháu nhỏ

Thằng cháu "nhỏ" của tôi học cùng lớp với tôi được bốn năm. Mặc dù nó không được lễ phép đúng mực lắm, kiểu như lúc tôi yêu cầu nó gọi tôi bằng “cô” thì nó bảo “cô… cái tô” thì tôi vẫn không nghĩ nó là một kẻ đáng chê trách. Đúng là không đáng chê trách bằng người bạn họ hàng của anh tôi ngày trước (mà tôi từng nghe anh trai kể).

Thằng cháu tôi rất hài hước, lúc nào cũng có thể hài hước, cứ mở miệng ra là ít nhất cũng có một từ vô duyên được bật ra rất duyên dáng. Mặc dù chuyện học hành rất ật ở, mà tôi chả hiểu cách gì mà nó lại có khả năng dùng từ vựng khéo léo đến thế. Ví dụ ra thì khó, vì tôi cứ nghĩ là mình nhớ hết những gì nó nói, nhưng rốt cuộc sau khi cười cũng quên hết cả. Tôi chỉ nhớ cảm giác sau mỗi lần nghe nó nói những điều ấy, kiểu như có một tia sáng lóe lên, y như mình cũng vừa được khai hoang đầu óc.

Sự hài hước là bản năng, tôi nghĩ cháu tôi, hay một số đứa nữa trong lớp tôi  trước giờ không phải luyện rèn dữ lắm như luyện game hằng ngày ở quán nét để có được sự “thông tuệ” ấy. Nhưng đó là một điều gì đó rất đáng được coi trọng, ít nhất là trong phạm vi trường học, mà chỉ nhìn ra xa ngoài phạm ví ấy xíu nữa thôi là đã thấy mọi thứ rất mù mờ. Thế cơ mà ai cũng tưởng mình biết tất cả và rồi đánh giá thứ này thứ nọ không đúng mực. Cháu tôi cả thời cấp hai, hẳn tuần nào cũng có chuyện bị chửi, nhưng mà sự đủng đểnh của nó thì chả bao giờ thẳng thớm hơn, tôi nghĩ đó là một trong những lý do khiến nó hài hước hoài mà không thoái hóa. Và vì vậy cháu tôi cùng một vài người bạn hài hước khác của nó luôn làm cả lớp cười rung rinh (trừ thầy cô ra).

Sự hài hước rất dễ có lợi, giữa một đám chấu đầu làm cùng một việc, thì những người như thằng cháu tôi thật là giống "sứ giả chất xơ" trong hàng mớ đạm với vitamin khác vậy. Đơn giản là vì nghe nó nói, mọi việc đều trở nên dễ nuốt hơn mặc dù nó hổng có giúp việc gì cho mình hết. Nhưng những người như nó luôn luôn phải chịu tiếng xấu vì vài thứ vụn vặt. Khi đó tôi lại nghĩ đến khi nào cháu tôi mới sử dụng được cái đầu hài hước của nó, để mớ hài hước đó không vì buồn bã quá mà tung tẩy khắp mọi. Tôi cũng mong thằng cháu tôi lúc nào cũng hài duyên như vậy, nếu không thì nghiêm túc luôn đê, ấy chừ lãng xẹt thì phiền phức lắm.

Thật ra là đến giờ mới biết không phải cái gì nó nói ra cũng là của nó. Có mấy thứ nó ăn cắp trắng trợn của thế giới. Cơ mà thôi, lỡ cười rồi!