Showing posts with label bệnh viện. Show all posts
Showing posts with label bệnh viện. Show all posts

28.9.12

Khoa cấp cứu hồi sức của bệnh viện Thủ Đức nằm ngay cạnh khoa phụ sản. Không biết mỗi khi một đứa trẻ bên khoa này ra đời, thì bên khoa kia có ai ra đi không. Cứ nghĩ tới điều đó, tôi như thấy một vòng tròn thu nhỏ của sinh tử bất tận vậy.

Đứng trước cái chết, mọi hận thù đều vô nghĩa. Lạ thay, những yêu thương cũng tan biến nốt khi người ta không còn tồn tại. Cái hay là những thứ khiến ta đau khổ lẫn hạnh phúc đều trở nên nhỏ bé. Tôi nghĩ, ở một mặt nào đó, như thế thật tuyệt vời. Ý tôi là, chết không hẳn là một điều gì đó quá vô vọng, thế nên sống cũng không phải hoàn toàn hứng khởi. Khi người ta hiểu ra được điều đó, hắn chỉ muốn co cụm lại, để không ai trông thấy hắn. Hắn còn không đủ sức để tuyệt vọng.

Cậu có một cái cân. Tớ có một cái cân. A có một cái, B cũng có. Tất cả chúng ta đều có một cái. Cân mỗi người mỗi khác, xấu tốt đủ kiểu. Có cái dùng để cân vàng cân bạc. Có cái, đơn giản hơn, cân cá cân thịt. Một số cân luôn cân đúng, một số lại cân đểu. Không có hai cái cân giống nhau, nhưng ai cũng phải tự đong đếm bằng cân của mình, mọi thứ, giống như là một phiên chợ. Chợ đời.
Khi ai đó cân tôi, dù chính xác tới đâu, tôi cũng đau đến nao lòng. Có khi nào bởi vì tôi nhẹ quá?

Mình càng ngày càng hiểu rõ một số chuyện. Chuyện cân đong kiểu như trên là ví dụ. Lạy trời, hẳn là mình không lạc quan nổi. Còn lý do là do yếu quả. Chỉ có kẻ yếu mới bi quan, yếu theo một nghĩa nào đó. Thế nên kẻ yếu thường thụt lui, mà đã thụt lui thì chỉ toàn thấy sau đít, thấy những thứ chẳng đẹp gì mấy. Lại lui, lui cho đến khi không thấy gì trước mặt thì lại mất hút người khác. Thế giới không lúc nào đi xuống, lại theo một nghĩa nào đấy. Vậy nên người ta mới đấu tranh, đấu tranh để không đi theo đít, để khỏi bị mất hút sau làn khói mù mịt của những kẻ đi trước. Những anh hùng chắc thường sinh ra theo cách đó. Hiểu vậy, mình có thể lạc quan vì đã là một nửa anh hùng rồi :). Rất chi là AQ chủ nghĩa!

Khi người ta chê bai, dè bỉu cái xấu. Nghĩa là người ta còn tin vào những điều tốt đẹp dù nó có tồn tại hay không, mà thường là tồn tại. Thế nên, cuộc sống mà còn chê bai, chửi bới kẻ khác được, là còn nên biết mừng. Đến một lúc, ta không bấu víu được vào điều gì, khi đó mới gọi là đau.

22h45, còn 1h15 phút nữa là nửa đêm, thêm hơn 0s nữa sẽ sang ngày mới.