Showing posts with label buồn. Show all posts
Showing posts with label buồn. Show all posts

24.6.14

2010 - 2014. Tạm biệt.

Hôm nay em đã chính thức chấm dứt quãng đời học sinh cấp Hai rồi. Em vẫn buồn buồn như mọi năm. Ngày kết thúc năm cấp Một, em đã về nhà nói với mẹ rằng, mẹ ơi con cứ thấy buồn buồn sao ấy, thầy giáo hôm nay tổng kết mà cũng bị xỉn nữa, con càng buồn hơn. Mẹ em bảo chả buồn sao được, chia tay trường cũ thì phải buồn chứ. Nhưng lạ thật, hôm nay em lại không thấy buồn như ngày xưa, không phải kiểu lưu luyến cây phượng, tán bàng nữa. Ấy là một sự nuối tiếc khác, em buồn vì em nhận thức được điều mà mình không thấy được vào những năm ấy, sự chia tay, sự vĩnh biệt. Vĩnh biệt có gì là nặng nề, có gì là đau đớn đâu, ai cũng sợ nó nhưng nó không đau đớn đến thế. Tuy vậy, người ta vẫn e dè mà gọi nó bằng cái từ dịu dàng hơn, tạm biệt, không phải vì vẫn còn hi vọng gặp lại, mà đó chỉ là một cách nói giảm nói tránh với những điều đã vĩnh viễn trôi đi với thời gian.

Thầy giáo lớp Bốn, lớp Năm của em từng nói: Các con có thể gặp lại giờ này, thứ... này, tháng... này vào một lúc nào đó, nhưng qua hôm nay các con sẽ không bao giờ gặp lại thứ... ngày... tháng... năm như lúc này nữa. Ngày học cấp Một, trên bảng đen luôn trường em luôn có hàng chữ ghi thứ ngày, ai hỏi hôm nay là ngày nào, dù ở đâu em cũng luôn luôn trả lời ngay tắp lự. Lời thầy nói như một điều đương nhiên, em cũng không cố suy nghĩ mấy, nhưng nó vẫn ở lại trong tâm trí em.

Thầy giáo dạy Toán lớp Sáu, lớp Bảy của em cũng từng nói với chúng em một điều: Không ai tắm hai lần trên một dòng sông. Để ví dụ thầy còn vẽ một con người nhỏ xíu ở bên trong một con sông có nước chảy. Em nhớ thầy có bảo: Người ta tắm nhiều lần, đó là một việc rất bình thường, nhưng ngày mai ta tắm, ta không phải là ta của ngày hôm qua nữa, con người luôn thay đổi, dòng sông cũng không như hôm qua nữa, dòng sông cũng thay đổi. Thầy hỏi chúng em hiểu không, em cũng chẳng nhớ khi ấy lớp đã nói gì nữa.

Em nghĩ lại, thấy thầy cô nào dù nói câu ngắn hay dài cũng từng nói với chúng em về thời gian. Để vào một lúc nào đó, khi kết thúc một điều gì đó, khi em cảm thấy sao mọi thứ trôi quá nhanh, em lại nhớ về. Nỗi buồn do thời gian gây ra là nỗi buồn vô vị, chẳng mấy chốc mà thời gian cũng làm nó nhạt đi. Nhưng lúc này, em lại buồn vì tại sao những con số đếm lại rõ ràng đến thế. 9 năm, 15 tuổi, 2010 - 1014, có những điều gì đã vĩnh viễn trôi qua, 4 năm nhanh như một cái lướt mắt qua dấu gạch ngang, chỉ chốc lát dừng lại để đọc 8 con số ấy, em đã hình dung từ lúc lần đầu bước vào cổng trường đến lúc bước chân ra.

Đó không phải là tạm biệt, là vĩnh biệt em ạ, ngoài với những mốc thời gian đã đi qua, em nhận ra với con người cũng vậy. Tiết học cuối cùng, bải giảng cuối cùng, lần nói chuyện chân thành cuối cùng, lần ăn vặt cùng nhau cuối cùng. Những người nếu không gặp nhau mỗi ngày trừ chủ nhật thì sẽ không còn tự nhiên với nhau nữa, những mối quan hệ khác sẽ tiếp tục nảy sinh. Và sự vĩnh biệt cũng ngày càng được vun đầy bằng những lời tạm biệt ngắn ngủi như vậy.

Giờ thì em biết, tại sao có một bài hát mà dù nhịp điệu vui tươi, lời ca trong trẻo mà từ nhỏ đến giờ mỗi khi nghe em lại thấy rưng rưng buồn. Vì em biết bài hát đang cố không làm em buồn lòng thôi, người ta cố che dấu điều thực tế và buồn bã nhất đấy.

Tạm biệt Búp Bê thân yêu
Tạm biệt Gấu Misa nhé
Tạm biệt Thỏ Trắng xinh xinh
Mai em vào lớp Một rồi
Nhớ lắm, quên sao được, trường mầm non thân yêu...

Cát Minh, 20h50', 24.6.14

9.12.13

Thành tích thành tích everyđmwhere

Tôi ghét bàn chuyện thành tích, tôi cũng chẳng bao giờ đặt kế hoạch (ít nhất là đến lúc này) một năm phải làm được bao nhiêu thứ vân vân. Đơn giản vì tôi nghĩ mình đã có tất cả đủ để sống yên ổn. Vậy nên tôi gặp khó khăn khi thấy người ta chạy đôn chạy đáo để tìm kiếm thứ này thứ nọ. Đề ra đủ thứ bà rằng để biện minh cho sự đua đòi của họ. Họ bảo muốn làm cho người khác vui vẻ, muốn được người khác yêu mến, muốn tích cực để xây dựng tập thế. Láo toét, láo toét cả, họ chẳng bao giờ nói rằng bản thân muốn như thế. Rằng muốn có cái để báo cáo, muốn được tán dương, muốn được cái lao động tiên tiến không đánh lộn chửi lộn, quanh năm bán mặt bán lưng đi đâu cũng mần không ra. Tôi vẫn nghĩ khi người ta thành người lớn, người ta nhận thức được, khi đó người ta có quyền lựa chọn. Chẳng điều gì là không bình đẳng, ngay cả những chuyện gian lận thường như cơm bữa. Vì ai cũng có trí khôn để lý giải cho những sự lựa chọn, hay chí ít là biện minh cho chúng. Vậy nên dù khi thi cử, ai chép bài người khác, ai lật tài liệu mà khi ấy tôi thì không, tôi cũng chẳng oán trách trường học bất công vãi tè. Vì tôi biết mình cũng có cơ hội ngang bằng bạn bè, chỉ là tôi không làm như họ. Y như làm trắc nghiêm ABCD vậy. Bài trắc nghiệm mà thực tế chúng tôi làm, dù chỉ có hai đáp án, còn khách quan hơn nhiều. Nhưng khác với những chuyện ấy, tôi không thể nào chấp nhận nổi những chuyện thành tích của riêng ai mà kéo tôi vào. Biến tôi thành cái cớ để làm trắc nghiệm ABCD. Bỗng nhiên, tôi thấy mình chả khác gì cây thước kẻ, muốn gạch chỗ nào cũng được. Thậm chí muốn vẽ góc vuông thì chỉ cần quay hướng khác là đã dễ dàng thay thế một cái ê-ke.

Tôi là học sinh, là học sinh thì không thể đứng chống nạnh chửi lộn, dù không thể cũng không thể nói dai, dù có đúng cũng thành dại. Bố tôi dù đi dạy nhưng chũng chỉ là phụ huynh dưới quyền kiểm soát của điểm số con cái. Ông có những nối tức giận của riêng mình mà có lẽ tôi không thể hiểu hết. Nhưng tựu trung lại, tôi kể chuyện, gia đình tôi giận cũng là vì cái đề tài cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng rất chi là tiến thoái lưỡng nan của mớ mớ thành tích trường học. Chuyện nghiên cứu khoa học, người ta bảo các bác không phải làm mà là đệ tử các bác làm, bảo bọn chúng kiếm cái gì đó để nghiên cứu rồi bẩm lên các bác, các bác ân chuẩn rồi dâng lên các ông. Tiếp đó là chuyện gì nữa, các bác và đệ tử các bác đi dần sẽ biết. Vậy, các bác hiểu chuyện, các bác nghĩ bọn đệ tử cũng thông thái lắm. Các bác nói dăm ba câu, bọn chúng ngẩn ra hề hề. Vài bữa sau bọn chúng bảo điều gì đó ngu ơi là ngu mà các bác biết, mấy cái đó chỉ được thành phẩm trong ảo mộng. Bẵng đi vài ngày, các bác cân đo đong đếm rốt cuộc cũng tìm ra một nghiên cứu hàn lâm vãi vờ của một cô Ngờ nào đó. Kiểu này là nghiên cứu chính cống chứ không vật vờ ảo tưởng nữa. Ngặt nỗi cô này viết tên cổ ở mọi nơi nên đành phải biên lại mớ giấy tờ. Nhưng chỉ còn ngày nữa là dâng báo cáo lên các ông, điều quan trọng bấy giờ chẳng phải là bọn đệ tử thông thái đầu óc. Chỉ cần bọn đệ tử ngón tay nhanh nhảu, chúng sẽ biên tài liệu lại tất tần tật để các bác còn đón kịp xe lên trên.

Và như những con ngựa, bọn đệ tử còm đầu óc nhưng nhanh nhảu ngón tay cấp tốc hoàn thành cho các bác. Và như những con ngựa, chúng không hề hay mình đang bị cuốn vào một cuộc đua mà nói chung chả quan trọng với bất cứ ai ngoài cái bảng vàng của các bác. Không một chút cỏ, không một chút chỉ dẫn chạy nhảy thế nào, các bác chỉ vuốt ngựa mấy cái rồi bảo, dễ lắm, có gì đâu, dơ chân lên là chạy được, có đường chạy sẵn rồi mà sợ nỗi gì. Thật tình mấy bác chứ ngựa này thà để bị thịt còn hơn là chạy đua trong vô thức để người ta cười cho. Cơ mà cái quan trọng chả phải là chuyện biết hay không biết chạy, cái quan trong là ngựa của các bác quá trong sáng, trong sáng đến mức không biết chạy vì lẽ gì, luật lệ thế nào, ý nghĩa của việc thi thố là gì. Ai cũng bảo là đơn giản lắm, cơ mà có ai làm ngựa đâu mà biết chạy nhảy thì mệt mỏi thế nào, nếu dễ dàng thế thì sao các bác cứ phải đôn đáo cả lên.

Ai cũng bảo dễ, dễ thế thì sao chả ai chừa chút chỗ cho sự chân thành lẻn vào. Quanh năm thành tích thành tích, môn À cũng thành tích, môn Ờ cũng thành tích. Ai cần thành tích số lượng thì bảo người ta đẻ nhiều vào, ai cần thành tích chất lượng thì thải bớt đồng loại cùi ngay ra. Còn những người nào cần thành tích cả số lượng và chất lượng thì chỉ còn đường chân thành tu luyện. Khi đó, lễ tổng kết chẳng phải vui hơn chăng, các bác sẽ chẳng phải báo cáo đủ thứ, rồi bảo trời nắng, rút ngắn chương trình, không phát thưởng học sinh giỏi nữa.

7.9.13

Mỗi khi buồn bực tôi lại nhớ đến Fight Club, tôi lại còn nhớ đến Black Swan khi thất vọng chuyện gì đó. Tôi tự huyễn hoặc rằng tôi không thể nào giết chết chính bản thân mình như những nhân vật đó đã làm. Chính xác hơn họ đã giết một phần của mình, phần bản chất mà họ đã chạy theo trong khát vọng, nhưng khi bản chất hoàn thiện như một con người thì ta nhận ra những gì trú ngụ trong mình chỉ cho ta thấy bề nổi của nó. Nghĩ về Fight Club hay Black Swan chẳng làm tôi  nguôi ngoai hơn mấy, nghĩ về một ai đó cũng chẳng làm tôi nguôi ngoai hơn mấy, nghĩ về những chuyện buồn cười rồi phì cười trong khoảnh khắc cũng chẳng làm tôi nguôi ngoai hơn mấy. Nhưng khi nghĩ về một buổi chiều thứ bảy thì mọi thứ trong tôi lại vỡ òa. Tôi ngày càng đếm thời gian nhiều hơn,  chiều thứ bảy lại qua đi,  những khát khao đạp đổ cái thằng người nhếch nhác trong tôi lại càng lớn. Nhưng dù sao tôi cũng không biết ai nhếch nhác hơn. Tôi hay kẻ đó.

Tôi thấy bí bức, tôi thấy có thứ gì đó rất nặng hạt  mà dù có yêu thương nhiều hơn theo cách nào cũng là chưa đủ để hứng sự nặng nề ấy. Tôi đành đợi thứ bảy qua đi và tuần mới đến, tôi muốn hứng tất cái nặng hạt đó vào thời gian của cuộc đời mình.

Hôm nay, không biết có phải là lần đầu tiên tôi sợ âm thanh của những câu chuyện đến thế không. Chuyện chờ đợi một người đến từ chuyến xe lỗi hẹn, chuyện ngoại tình xứng danh scandal của một người trí thức có nhu cầu yêu thương, chuyện vì sao một ông chồng gọi vợ mình bằng từ . Tôi muốn lộn gan lên, tôi không muốn thông cảm cho ông ta dù ông có bị cắm mấy cái sừng. Tôi muốn ông gọi vợ mình bằng cô ấy hoặc theo tiếng địa phương này thì là cổ. Người ta tính nhanh quá, mới nghe chuyện ngoại tình người ta đã bảo thằng đó chẳng chia tay con vợ abc của nó để theo con xyz đâu. Tôi không quan tâm. Thế ếu nào mà tôi lại có thể quan tâm đế chuyện vĩ mô đó.

Tôi không thể đồng cảm với họ được. Tôi có thể đọc sách và gật gù với nhân vật trong ấy vì khi đó tôi không thấy hổ thẹn với lương tâm. Nhưng tôi không thể nói chuyện với ai đó mà đồng cảm được cho đến lúc này. Tôi dám chắc tôi không đồng cảm, người ta cũng thế, khi nghe những kiểu chuyện như chết nước, ngoại tình, vân vân người ta thấy khoái cảm nhiều hơn. Mà có lẽ đồng cảm là một trong những kiểu khoái cảm chăng. Dù sao thì, đối với kẻ tặc lưỡi, người thút thít cũng chẳng cao thượng hơn là mấy.

Nhớ lại Fight Club và Black Swan, tôi tự hỏi vượt lên chính mình như mấy thằng dở hơn gào lên là cái khỉ gì. Suốt đời chạy đua với mình trong khi còn chạy với mấy con bò khác thì sao không giết quách chính mình đi để bớt một đối thủ. Chẳng phải người ta cũng làm thế với kẻ khác hay sao. Cái châm ngôn ấy chẳng phải là một điều tươi sáng lắm. Mặc dù chẳng có ai chết khi vượt lên chính mình cả, nhưng họ đều bị thương để đạt đến một trạng thái hoàn hảo tuyệt vời. Tôi cũng muốn mình là một cái gì đó của một ai đó và bị phụ thuộc vào kẻ làm chủ kia. Kiểu như tôi là cái tủ lạnh của B, tôi là tầm nhìn của C, tôi là sự khùng điên của D,…  Nhưng giờ thì tôi đau đầu chút đỉnh, và giờ thì tôi chỉ biết rằng, tôi là nỗi buồn của Khuê.

14.10.12

Chuyện chân thật

Kiểu như sự chân thật trong phim ảnh là một chuyện rất khó.

Kiểu như chàng và nàng gặp nhau. Rồi chàng để ý đến nàng và muốn hẹn hò. Chàng nhảy bật lên cầm tay nàng, nhìn sâu vào mắt nàng, mái đầu lãng tử của chàng uốn lượn theo gió. Chàng thốt lên rành rọt: Anh muốn hẹn hò với em, anh yêu em.

Có mà đùa. Nàng sẽ tát cho vỡ mặt chứ ở đó mà cầm tay, ở đó mà sàm sỡ. Ngay lần gặp đầu tiên mà nói thế, bạn sẽ bị cho là quá dễ dãi. Dễ dãi yêu thì sẽ dễ dãi bỏ. Mà dễ dãi vốn không đi kèm với lâu dài. Vì thế con gái sợ là phải.

Theo một bậc từng trải tình trường mà tôi có dịp gặp. Hắn nói phải trải qua nhiều bước ghê lắm. Hắn có đủ điều kiện hơn tôi mà vẫn cứ phải qua nhiều bước thì chả biết đâu mà lần. Bạn phải gây sự chú ý này, (vờ) quan tâm này, (giả bộ) đồng cảm này, tạo cho nàng có thói quen bạn là người bên cạnh, "luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu". Sau một quãng thời gian như thế, bạn mới được thốt ra mấy câu nhạy cảm trên. Như thế gọi là chiến lược, là có bài có bản. Chả phải đương không mà có câu: Tình trường là chiến trường, là vậy.

Nhưng chân thật thì là thế này. Trong toàn bộ quá trình vạn dặm đó, lúc nào trong đầu bạn cũng nghĩ tới mấy câu thần chú mà sau biết bao gian khổ nó sẽ phải thốt ra. Nhưng khổ nỗi nếu thốt ra bây giờ, nó lại hóa không chân thật. Nó sẽ nghiễm nhiên nhuốm màu giả tạo, trêu hoa ghẹo nguyệt, thành ra lời ong tiếng bướm. Vậy kết luận: Sự chân thật nếu thốt ra quá nhanh, sẽ bị biến thành không chân thật. Còn cái gì u u mờ mờ, nếu giữ đủ lâu, thì hóa ra thật ráo. Ngụy biện nhỉ :)

Nhưng khi quay trở lại mấy chàng trai trên màn ảnh, tôi buộc phải thừa nhận là họ giỏi. Họ chân thật cái rụp mà phía bên kia cũng chẳng có phản ứng gì thái quá, nhiều lúc còn ưng bụng nữa chứ lị. Nhưng sau đó tôi nghiệm ra một điều: Họ làm được thế vì họ có nhiều thứ quá, vật chất, vẻ đẹp ngoại hình, địa vị xã hội, nếu không có cả thì cũng có một thứ. Mấy thứ này đều là giả dối - theo định nghĩa của tình yêu chân chính phổ biến và bất biến - nhưng giúp sự chân thật có khả năng tồn tại. Ít ra cũng là sự chân thật "cái rụp".

Và tôi kết luận một điều, không biết là bi quan hay lạc quan rằng: Muốn chân thật mà không bị nghi là giả dối, trước tiên bạn phải mạnh, thật mạnh. Sự chân thật không dành cho kẻ yếu mà muốn đi thẳng.

28.9.12

Khoa cấp cứu hồi sức của bệnh viện Thủ Đức nằm ngay cạnh khoa phụ sản. Không biết mỗi khi một đứa trẻ bên khoa này ra đời, thì bên khoa kia có ai ra đi không. Cứ nghĩ tới điều đó, tôi như thấy một vòng tròn thu nhỏ của sinh tử bất tận vậy.

Đứng trước cái chết, mọi hận thù đều vô nghĩa. Lạ thay, những yêu thương cũng tan biến nốt khi người ta không còn tồn tại. Cái hay là những thứ khiến ta đau khổ lẫn hạnh phúc đều trở nên nhỏ bé. Tôi nghĩ, ở một mặt nào đó, như thế thật tuyệt vời. Ý tôi là, chết không hẳn là một điều gì đó quá vô vọng, thế nên sống cũng không phải hoàn toàn hứng khởi. Khi người ta hiểu ra được điều đó, hắn chỉ muốn co cụm lại, để không ai trông thấy hắn. Hắn còn không đủ sức để tuyệt vọng.

Cậu có một cái cân. Tớ có một cái cân. A có một cái, B cũng có. Tất cả chúng ta đều có một cái. Cân mỗi người mỗi khác, xấu tốt đủ kiểu. Có cái dùng để cân vàng cân bạc. Có cái, đơn giản hơn, cân cá cân thịt. Một số cân luôn cân đúng, một số lại cân đểu. Không có hai cái cân giống nhau, nhưng ai cũng phải tự đong đếm bằng cân của mình, mọi thứ, giống như là một phiên chợ. Chợ đời.
Khi ai đó cân tôi, dù chính xác tới đâu, tôi cũng đau đến nao lòng. Có khi nào bởi vì tôi nhẹ quá?

Mình càng ngày càng hiểu rõ một số chuyện. Chuyện cân đong kiểu như trên là ví dụ. Lạy trời, hẳn là mình không lạc quan nổi. Còn lý do là do yếu quả. Chỉ có kẻ yếu mới bi quan, yếu theo một nghĩa nào đó. Thế nên kẻ yếu thường thụt lui, mà đã thụt lui thì chỉ toàn thấy sau đít, thấy những thứ chẳng đẹp gì mấy. Lại lui, lui cho đến khi không thấy gì trước mặt thì lại mất hút người khác. Thế giới không lúc nào đi xuống, lại theo một nghĩa nào đấy. Vậy nên người ta mới đấu tranh, đấu tranh để không đi theo đít, để khỏi bị mất hút sau làn khói mù mịt của những kẻ đi trước. Những anh hùng chắc thường sinh ra theo cách đó. Hiểu vậy, mình có thể lạc quan vì đã là một nửa anh hùng rồi :). Rất chi là AQ chủ nghĩa!

Khi người ta chê bai, dè bỉu cái xấu. Nghĩa là người ta còn tin vào những điều tốt đẹp dù nó có tồn tại hay không, mà thường là tồn tại. Thế nên, cuộc sống mà còn chê bai, chửi bới kẻ khác được, là còn nên biết mừng. Đến một lúc, ta không bấu víu được vào điều gì, khi đó mới gọi là đau.

22h45, còn 1h15 phút nữa là nửa đêm, thêm hơn 0s nữa sẽ sang ngày mới.