Showing posts with label chuyện cà phê. Show all posts
Showing posts with label chuyện cà phê. Show all posts

6.12.12

Đẹp

Thú thật là tôi đã dành cả buổi sáng cho việc chứng minh một điều kinh thiên động địa. Rằng sẽ chẳng có con người (bình thường) nào nói chuyện với tôi mà không thấy chán. Chán ở đây là chán ngán, phòng khi ai đó thắc mắc, tôi xin nhấn mạnh, là chán kinh lên được. Nếu tách ra được làm hai, tôi sẽ không chần chừ mà không dộng vào bản mặt thằng "tôi" cho nó hết đường mà ba hoa cơm cháo. Xong xuôi thì tôi chỉ việc nhổ toẹt ra vài bãi rồi cắp đít đi về, trong lòng thanh thản hơn, đảm bảo trong vài tuần tới cái thằng "tôi" đó cấm có mở miệng được.

Đùa chứ tôi đã dành một khoảng thời gian ít vớ vẩn nhất trong ngày cho việc tiếp chuyện một nàng. Nàng ấy đẹp, theo kiểu người ta có thể nói về một làn khói mỏng. Dĩ nhiên không phải là khói thuốc, khói thuốc đã được tất cả các thằng người trên quả đất so sánh nhòe rồi. Nàng đụng đậy và nói năng như một thứ khói ẩm ướt, kiểu hay bay lơ lửng trên chén cơm nếp mà bà tôi nấu. Tôi cực chẳng đã mới ăn cơm nếp, nhưng tôi không "cực chẳng đã" mới gặp nàng, tôi thích gặp nàng, điều đó thì tôi không thể dối lòng mình bằng mấy câu ba hoa bốc phét được.

Phải, kể ra thì thế giới này vẫn còn tôn trọng và yêu mến cái đẹp với một lòng thành kính đáng biểu dương. Tôi đến trước nàng hơn nửa tiếng, ngồi trong góc quán, và vật vã với một cái gạt tàn được thiết kế bởi một thằng chắc chưa bao giờ hút điếu thuốc nào. Mẹ kiếp, đến khổ với nó, đến khổ với chuyện hút thuốc cũng không được yên thân, khi mà bàn bên cạnh là hai bạn trẻ vừa mới ra trường, bô bô về việc làm thế nào để có thể thành công trong cuộc sống. Ừ, hai bạn có thể làm nên một điều gì đó đấy, chí ít thì với cái nhan sắc trời phú đó. Còn tôi, tôi chả làm được gì cho ra hồn với cái bản mặt này, và lại đang vật vã với cái gạt tàn một cách khổ sở. Nhưng tôi biết chắc mình có một khả năng, đó là khả năng chịu nóng. Chả thế mà nàng vừa tới, thì hai bạn sinh viên vĩ đại đó đã lút cút mang ngay một cại quạt tới, quạt xòe xòe và êm ả. Và tôi thầm cảm ơn thượng đế, thượng đế đã cho tôi (hay ít nhất là cho mọi người xung quanh thấy tôi có) một sức chịu đựng kinh hồn với cái nóng.

Câu chuyện đến đây kết thúc. Câu chuyện nhằm chứng minh một câu nói nổi tiếng, Cái đẹp sẽ cứu lấy... những người đẹp, ý quên, là cứu lấy thế giới. Tôi rất hay nhầm lẫn kiểu như thế.