Showing posts with label cuộc sống. Show all posts
Showing posts with label cuộc sống. Show all posts

12.7.14

Tháng bảy của hai năm trước

Sáng nay thức dậy, tôi muốn biết hai năm trước đây mình nghĩ gì. Ồ lá la, làm một chuyến du hành vượt thời gian nào.

Tháng bảy của hai năm trước blog có 4 entry. 3 của tôi và 1 của em gái. Hai năm trước em gái đang học lớp bảy, tôi năm hai đại học, vô công rồi nghề, vô cùng rảnh, có rất nhiều thời gian để đọc và viết linh tinh.

Hai năm trước tôi có một etry sến sẩm, cuối còn đề thêm mấy chữ tặng H***. Giờ đến cho tiền tôi cũng không nhớ H lẫn H*** là bố con thằng nào. Sao tôi lại không nhớ nhỉ. Sao tôi lại có thể quên được nhỉ. Lúc viết cái này, tôi có nghĩ đến cô ấy (?) hay không. Tôi chỉ còn lờ mờ rằng mình đã “tung” bút viết mấy thứ linh tinh kia ở một quán kém lúc làm thêm, trong một tờ giấy ghi thực đơn. Còn lại thì không nhớ gì cả. Tôi đã từng nghĩ đời mình quá ít sự kiện để có thể quên bất kỳ điều gì. Song có lẽ, quá ít cũng là một lý do để lãng quên. Quá ít nên chẳng cần cố gắng ghi nhớ làm gì.

Ngày hôm qua tất cả chúng ta đều là những đứa trẻ. Hôm nay ta cũng thế và những đứa trẻ rất dễ lãng quên.

dua tre

23.5.14

Một buổi sáng

Đây là list những thứ tôi đọc trong một sáng nghỉ làm:

  1. Bài của anh Giáp Văn Dương nói về người trẻ và những thứ họ phải làm.
  2. Bài của chị Bảo Anh về việc luyện tập (thể dục, thể thao, thiền…), “con đường” và “đích đến” gắn với cuốn “Khỏe lên trẻ lại” của Huỳnh Kim Tước.
  3. Bài của anh Trần Quốc Tân về liên hoan phim Cannes và chuyện đọc Đốt.

Tôi nhớ lại Murakami và sự khủng khiếp khi đi đâu cũng gặp ông. Những người tôi quen chia ra làm hai nhóm: Nhóm một là những người đọc ông. Nhóm hai là những người đã đọc ông. Nhóm thứ nhất thường hỏi:”… đã đọc (tên phẩm nào đấy của Murakami) rồi chứ?”. Trong khi nhóm hai phản ứng kiểu: “Murakami ?” (cười). Tôi thuộc nhóm đầu khi nói đến Đốt và thuộc nhóm hai khi nhắc đến Niezsche, Sartre, Freud và đại loại các tác giả (tôi) đọc chả hiểu cái qué gì.

Thật ra là cũng hiểu một chút “qué”, nhưng tôi không nghĩ chuyện đó lại quan trọng. Đọc Đốt là chuyện quan trọng. Một thanh niên đọc Đốt sẽ khác một thanh niên không đọc. Nhưng còn mấy ông kìa. Xùy, chỉ là chuyện chém gió như tôi đang làm bây giờ.

Chẳng có gì đáng nói nếu không đọc Murakami. Chỉ có một thứ Murakami có mà tôi thèm đến phát sợ: Nhịp điệu. Tôi luôn nghĩ ông là một người sống rất nhịp nhàng. Tiểu thuyết của ông, cuộc sống của ông, tất cả đều có nhịp điệu. Cách ông chạy bộ, cách ông (viết về) làm tình, cách ông ngồi vào bàn làm việc mỗi ngày đều lặp lại theo một tần số nào đó. Nhịp điệu là thứ rất khó để đạt được, phải tu tập, luyện công biết bao lâu mới có. Trong tiểu thuyết của Đốt cũng có thứ nhịp điệu như thế, nhịp điệu của sự “quằn quại”.

Trong những ngày này, khi tôi bắt đầu đi làm, thứ tôi sợ và cũng là thứ tôi muốn có nhất chính là “nhịp điệu”. Nhưng có lẽ tôi đã hiểu sai. Tôi sợ sự lặp lại chứ không sợ “nhịp nhàng”. Một đoạn nhạc phát lặp lại 3 lần liên tiếp sẽ không thể trở thành một rondo. “Nhịp nhàng” bản thân nó đã có sự phát phát triển, tất nhiên là với một tần số nào đó. Rất khó, khó đến kinh khủng để có được thứ lặp lại như thế. Khó kiểu tôi buộc mình mỗi ngày hay mỗi tuần đều phải viết. Và khi ngồi vào bàn, đầu tôi rỗng như bầu khí quyển của mặt trăng.

Tôi thậm chí còn ghen tị với những ai có được một nhịp độ nhất định cho cuộc đời mình. Không có được thứ như thế, đầu óc tôi rối tinh rối mù hết cả, nhớ trước quên sau, chuyện nọ xọ chuyện kia. Rồi sau mỗi ngày dài, công việc vẫn ứ đọng mặc dù nghĩ lại thì chẳng có gì quá phức tạp. Chỉ cần một chút xíu trôi chảy, một chút xíu cố gắng, một tí ti kế hoạch là ổn cả.

Bạn người yêu lại khác. Mặc dù căng thẳng trong đợt thực tập hay khóa luận tốt nghiệp, bạn ấy vẫn có một nhịp độ mà tôi chẳng thể có. Bạn ấy cứ thế mà đi, căng thẳng ra ngoài, tĩnh lặng vào trong và mọi thứ có cách nào đó để trôi đi suôn sẻ.

Tôi không được như thế. Và mọi thứ (có lẽ) phải bắt đầu lại, từ những việc nhỏ nhất.

Tôi đi giặt đồ.

22.11.13

Bay đêm không liên quan gì tới Antoine de Saint-Exupéry

khue

Trên Goodreads tôi đặt mục tiêu cho mình đọc hết 65 cuốn sách trong năm nay. Tôi vẫn chưa hoàn thành và nói thật là chẳng buồn thấy phải hoàn thành. Tôi lại đặt mục tiêu phải xếp loại đại học loại khá, phải được TOEIC tèng tèng 450 để thoát kiếp sinh viên. Tôi đặt mục tiêu dậy sớm chạy bộ. Tôi đặt cả mớ mục tiêu loằng ngoằng và chi tiết nhưng mãi chẳng buồn ngó lấy một giây. Nó cũng chẳng khiến tôi buồn hay lo lắng mấy trừ khi tôi buộc lòng phải nhìn ngó chúng bạn. Tôi không buồn vì chúng. Chỉ có mỗi chuyện tình cảm thì tôi không đặt mục tiêu gì (hồi xưa có, nhưng giờ không) mà vắng em có một ngày, lòng tôi nặng như có đá. Đêm qua thiếu ngủ, giờ thiếu sức. Mà nói thật là có nước mịa gì cho cam.

Tôi (đã từng) yêu nhiều người, nhiều lần. Có người kéo dài, có người thoáng chốc. Có người gối đầu lên người kia. Cũng có người đứng độc một cõi mà đến giờ tôi vẫn chẳng dám ngỏ lời.  Chẳng có kẻ nào ở lại cùng tôi hay bay cho hết quãng đường dài nghìn cây số. Cái quãng đường mà cách đây mấy tháng tôi đi qua, giờ em làm chồng thêm một lớp dày không dấu chân. Thế mà em đi mất. Tôi biết nhìn khuôn mặt ai cho hết đêm dài.

Bài tập, ôn thi chất chồng. Cuộc đời trước mặt xếp lớp ngổn ngang. Tôi biết ôm ai cho hết những ngày dài hở em.

30.10.13

những Narcissus không có sắc đẹp

MiKun có bảo, trên đời có 4 loại người.

Loại thứ nhất muốn cả cái xã hội nó nhìn vào mình, loại này thích làm chánh trị, làm diễn viên, làm ca sĩ.

Loại thứ hai muốn vài người thân thiết nhìn mình. Loại này thích ăn nhậu, hội hè, đình đám.

Loại thứ ba thấy cần thiết phải xuất hiện trước mặt người mình yêu thương. Cỡ như mấy nhân vật này thì chỉ bám váy đối tác. Đàn ông thì thiệt mệt, đàn bà thì thiệt tội.

Loại cuối, nghe đâu hiếm nhất, là "những người sống trong mắt tưởng tượng của người vắng mặt. Họ là những kẻ mộng mơ"

Dù là loại nào, "ai cũng cần có người nhìn lên mình"

Ngoài các loại đó ra, tức những kẻ sống bơ vơ, mòn mỏi trông đợi ánh nhìn kẻ khác một cách thèm thuồng, là những tay tự sướng, những kẻ AQ, những người bị triệu chứng thích vuốt ve, những Narcissus không có sắc đẹp. Ôi mới tội nghiệp làm sao những Narcissus không có sắc đẹp.

[...]

Hôm trước QK cùng AT cùng bước vào Ministop.

AT: Em nhớ Paris quá anh à

QK: Thôi đi cô, cô đã đi tới chỗ nớ hồi nào đâu mà bày đặt nhớ. Đừng vẽ.

AT: Người ta cũng nên bắt đầu nhớ những thứ mà mình ao ước chớ anh.

Chẳng có gì phù phiếm hơn cho một hôm thứ 2 về muộn. Chẳng có gì u ám, cũng chẳng có gì vui tươi hơn bằng. Tớ thì mong AT sẽ đi được Pháp, sau vài năm nữa. Tất nhiên.

9.10.13

Đường đi học mỗi sáng mỗi chiều

Gần bốn năm qua, gần như hằng ngày, tôi đi trên một con đường để đến nơi mình cần đến nhất. Trường học, nơi những nỗi buồn hoàn thiện và tiêu tan, còn niềm vui thì vùn vụt như sao chổi – mặc dù, tôi chưa thấy sao chổi sao giờ. Linh tinh, tôi nghĩ việc đến trường sẽ giảm đi ý nghĩa của nó nếu bạn bay đi đến trường chứ không phải là đi trên một con xe đạp dãi dầu nhờn bụi. Tất nhiên là chẳng mấy khi tôi để ý đến chuyện em nó ra sao nếu không có một ngày em nó bị mấy tên gian tà xả lốp. Cũng giống như con đường mà hằng ngày tôi đến trường. Tôi sẽ không thích nó nếu luôn có những người bạn đi về cùng và khi ấy chỉ chăm chăm tám chuyện. Tám chuyện cũng tốt, nó làm mình vui. Nhưng những cái vui ấy chẳng bao giờ lặp lại, chẳng có cái vui nào giống cái vui nào. Và sẽ chẳng có thứ gì sâu đậm lên khi vui vì tám chuyện.

Khi nhìn những ngôi nhà trên đường về, tôi lại nhận ra những ngôi nhà mới hơn. Không phải những ngôi nhà mới sơn, mới xây. Đó là những ngôi nhà mà tôi mới nhận ra rằng nó tồn tại. Những ngôi nhà với hình thù khác nhau nối tiếp như bản danh sách lớp tôi. Mà đôi khi, nhìn thấy họ, cũng như như lúc nhìn những ngôi nhà ấy, tôi mới nhận ra tôi đã lơ họ đi như một điều vốn dĩ giữa vô số nhưng nhân tố nổi bật khác. Những người mà tôi ghét, người mà tôi thương, những người mà tôi ghen tỵ và ước được là họ đến bất lực thì thôi.

Có lần, tôi đã hỏi một người bạn rằng trên đường về nhà đằng ấy có loa phát thanh hay không. Người bạn đó nói với tôi rằng có, rất nhiều là đằng khác, đến Tết là reo vang lên luôn. Hóa ra không chỉ có mình tôi nghe những âm thanh ấy vào mỗi chiều về. Đài phát thanh ở quê tôi đã trở thành một sự sẻ chia thầm lặng, nhất là mỗi khi chiều về, hơn là vào những buổi sáng ồ ạt với toàn những lời quảng cáo thạch rau câu Long Hải này kia. Chiều muộn là lúc mọi người trở về để bật tung sự uể oải dồn nén, chẳng còn gì vui hơn những khi đi qua đài phát thanh… Tôi nghe những âm thanh người ta trao tặng nhau. Mà đôi khi, tôi nghe trong ấy những bài hát dành tặng cả cho mình. Một bài hát mà tôi không biết tên, tôi cũng không nghe rõ lời vì chiếc loa đã quá già để hát hò trong trẻo. Nhưng thế là đủ, con đường cộc cằn, đồng ruộng xanh mơn cùng bầu trời xanh trở nên hài hòa hơn hẳn. Tôi nắm chặt tay lái xe đạp, ước gì chiếc xe có thể càng chậm càng tốt để không đi qua khoảng không đầy ngọt ngào ấy. Có lẽ, tôi chẳng thể nào quên nỗi rung động của mình khi đó.

Tôi đã đi qua nhiều người, nhưng tôi chỉ nhìn thấy hai cụ già một cách thường xuyên nhất. Hai cụ ông. Một cụ xuất hiện ngày nắng. Còn một cụ hay xuất hiện vào ngày mưa. Một cụ tôi hay thấy lúc đi học về buổi chiều. Còn một cụ tôi hay nhìn thấy lúc đến trường vào buổi sáng. Cụ xuất hiện ngày nắng buổi chiều thường ngồi ở trước sân nhà không bóng tỏa, cụ thường ở trần và phô ra cái thân hình mập mạp đo đỏ khó tả. Cụ không cô đơn vì lúc nào bên cạnh cũng có ai đó bắc đẩu ngồi cùng để nhìn dòng xe qua lại. Còn cụ xuất hiện ngày mưa buổi sáng khi nào cũng ngồi trên lan can dưới bóng một cái cây trong vườn, cụ gầy ốm và lúc nào cũng đội một cái mũ len đỏ. Trông cụ rất giống cụ ông trong phim hoạt hình Mary And Max mà tôi từng xem. Vì cụ luôn xuất hiện khi phông trời u ẩn, vì cụ lại đội chiếc mũ len đỏ, và vì quanh cụ chẳng có ai mỗi lần xuất hiện. Một đứa trẻ cũng không. Suốt một năm, tôi cứ nghĩ sẽ hoàn hảo hơn nếu người đội chiếc mũ đỏ ấy là một cụ ông. Tôi chỉ để đến chiếc mũ len đỏ ấy cho đến khi biết cụ đích thị là ông chứ không phải bà. Mới đây, tôi thấy ba bốn đứa con nít trước sân nhà cụ, chắc là cháu chắt gì đó, thế cũng vui. Cơ mà người già ít quần áo thật, ông mình trần vẫn hay mình trần, ông mũ đỏ vẫn luôn đội mũ đỏ…

Tôi còn thấy nhiều thứ những thứ vụn vặt nhưng cũng hãy cho là lý thú. Như chuyện một thằng bé không cho bạn chơi cùng nên suỵt con chó đang gừ gừ để nó cắn bạn mình. Chuyện một thằng bạn cũ tôi từng chỉ nó học bản cửu chương năm cấp Một bị ăn tát ngay trên đường vì trộm điện thoại. Chuyện một thằng bé mặt mày trắng trẻo, giọng nói lanh lảnh chửi tục như mút kẹo sau lưng mình… Tôi thấy lý thú vì tôi vô can, có yêu có ghét gì thì cũng vô can.

Giờ thì tôi đi học sáng, có nhiều điều nói trên khó mà thấy lại. Dù có học chiều tuần hai buổi dằng dặc ra.