Showing posts with label cuộc sống. Show all posts
Showing posts with label cuộc sống. Show all posts

7.9.13

Có dễ dàng thoát khỏi cơn mưa

Anh có thoát khỏi cơn mưa dễ dàng không K ?

Có, anh chỉ cần chạy nhanh hoặc dừng lại tìm chỗ tránh?

Chạy nhanh thì sẽ ít ướt hơn à. Em nghĩ chỗ nào cũng có mưa. Anh đi từ đầu này tới đầu kia, thực ra là di chuyển trong một "không gian mưa". Không chỗ nào là không có những hạt mưa tồn tại. Khi anh chiếm lấy phần "không gian mưa" đó, mưa sẽ làm ướt anh, dù anh nhanh hay chậm.

Nhưng mưa không thể làm ướt anh hai lần. Nếu anh dừng lại, phần "không gian mưa" của em sẽ lại bị lấp đầy, hết đợt này tới đợt khác. Anh sẽ ướt cả thảy nhiều lần. Những giọt mưa không đứng yên, chúng chuyển động. Và anh cũng phải chuyển động.

Nhưng nếu xa quá thì sao. Cứ cho rằng anh chạy đủ nhanh chỉ để trong mỗi khoảnh khắc anh chỉ bị một lần ướt đơn thuần. Nhưng anh nhìn xem, đường còn dài. Một lần trong một giây sẽ khiến anh ướt trong mười phút.

Khi đó anh chỉ còn biết hi vọng. Nhiều người cũng hi vọng như anh, nhất là những người không mặc áo mưa. Họ trông đợi mưa sẽ tạnh khi nó mới bắt đầu. Họ trông đợi mưa sẽ nhỏ lại khi nó dần nặng hạt. Và em biết đấy, lúc chẳng còn hi vọng nữa, họ nhìn quanh những người xung quanh mình. Sẽ rất may mắn nếu có nhiều kẻ hi vọng như họ. Và thật xui xẻo khi chẳng có ai ướt cùng mình.

Anh thích mưa đến thế à?

Ừ em. Anh thích tất cả những cơn mưa. Trừ chuyện bị ướt :)

Em cũng không thích bị ướt...

Thế em giống anh. Nhưng ngẫm kỹ. Nếu không ướt sẽ không khoái. Em chỉ là kẻ ngoài cuộc với những cơn mưa.

Em thích ngắm mưa hơn, từ trong cửa sổ nhìn ra. Ấm áp và thoải mái.

Hạnh phúc của một kẻ ngoài cuộc là vậy. Nhưng em cũng không vui lâu nổi đâu. Nếu mưa ngắn sẽ làm em hụt hẫng. Nếu mưa lâu sẽ làm em chán nản. Rồi em cũng phải cố quên đi những cơn mưa "không chuẩn" kia và tìm thứ gì đó thay thế. Có thể là anh chẳng hạn :)

Thế mưa "có chuẩn" thì như thế nào anh?

Là mưa khi em ở trong nhà, chăn ấm đệm êm, tách trà nóng trên tay và kính cửa sổ không chấn song được lau kỹ.

Thế có gì không tốt nào.

Không tốt ở chỗ mau chán. Em bị ướt, em lạnh, em thấy em thật bất cẩn và ngốc nghếch khi không mang theo ô hay áo mưa. Nhưng em sẽ không chán vì phải ngoài cuộc. Dù là chạy trốn hay cam chịu bị ướt vì một cơn mưa, điều duy nhất em cảm thấy là lạnh. Cái lạnh ngăn cảm giác chán, cũng như nóng, như sợ hãi hay cáu gắt. Người ta chỉ chán khi bị bỏ rơi hay thờ ơ, dù là một cơn mưa bỏ rơi đi nữa.

Anh hơi sến đấy !

Đàn ông không sến như nến không cháy. Em không biết à :)

À, anh có thể trú mưa mà, thế là thoát được hết đúng không? Thoát mưa, thoát ướt, thoát lạnh.

Ừ em. Thế sẽ không phải lạnh và ướt. Nhưng anh vẫn sẽ phải nghe mưa, ngửi mưa, tay anh sẽ khẽ chạm vào mưa vì tò mò và dù trốn thế nào, em vẫn sẽ phải để ra một kẽ hở nhỏ. Chí ít ai mà chả muốn nhìn một cơn mưa nặng hạt hay đang yếu dần, hay đang bắt đầu lộp độp. Theo một nghĩa nào đó, ta không thể thoát khỏi một cơn mưa. Ta không cầm lòng thoát khỏi đâu.

Mà nói cho cùng thì anh cũng chẳng muốn thoát khỏi làm gì.

Ừ đúng. Ai muốn làm kẻ ngoài cuộc cơ chứ. Ta lúc nào cũng thà bị ướt. :P

Cơm thêm: Is it Better to Walk or Run in the Rain?

12.7.13

"Xin chơi"

Tôi rất sợ ai đó có những ý nghĩ không hay về mình. Ngày còn nhỏ, điều đó đối với tôi không quan trọng lắm. Kiểu như tôi chạy theo một đám bạn rồi cố xin xỏ để mình được chơi chung, tôi coi đó là điều hiển nhiên. Còn bố mẹ tôi lại coi thế là cù lần. Em gái bằng tuổi tôi, đứa khác không cho chơi chung, nó bỏ về nhà chơi một mình. Bố mẹ tôi thích điều đó.

Ngẫu nhiên càng lớn tôi càng bị cho ra rìa. Ngẫm lại các mối quan hệ của mình, từ nhỏ cho đến lớn, tôi toàn là đứa theo cơ chế "xin chơi". Nghĩa là nhảy vô một đám, bảo tụi nó tui cần chơi lắm, rồi cứ lẽo đẽo theo tụi đó miết. Có lẽ vì kiểu tính cách đó, tôi rất sợ bị nghĩ không hay. Vì bị nghĩ xấu đồng nghĩa với bị cho ra rìa, dù là không chính thức. Kiểu gì thì tôi cũng vun vén cho mình một vẻ tàm tạm cầu an cho yên chuyện.

Nhớ hồi đi học đội tuyển, tôi là thằng cù lần xóm lẻ giữa một đám thành phố rất tự tin và rất oách. Học được tháng thì tôi bị đuổi về. Giờ gặp lại nhỏ bạn, thì ra tụi nó nghĩ tôi lúc trong đội tuyển là đứa rất tự tin, có phần huyênh hoang, ngạo mạn. Tôi cứ tưởng tôi khoát áo là yên chuyện, nào ngờ không xong, một đứa sợ hãi nhất bao giờ cũng là đứa cố tỏ ra tự tin trong mọi hoàn cảnh. Nhiêu đó thôi mà xưa tới giờ tôi không vỡ lẽ ra được.

Tôi cứ lớn dần, lớn dần. Một chuyện vui bé cũng khiến máu tôi sôi sục. Một chuyện buồn lẻ loi, mỏng manh cũng khiến tôi sầu thảm. Như chuyện bạn H. dự định làm công chức chẳng hạn, đó là một chuyện buồn, làm công chức nghĩa là tụi tôi mỗi đứa mỗi nơi rồi. Hay như bạn N., chẳng bao giờ nhắn cho tôi mẩu tin nào. Theo nghĩa nào đó, tôi lúc nào cũng thiếu thốn. Và tôi lúc nào cũng muốn ngấu nghiến tất cả mọi thứ.

Tôi đang ngồi ở công ty. Ở công ty, chẳng có ai đọc blog của tôi cả. Thiệt may mắn.

12.2.13

Tết nhứt buồn thiu, cả năm hẩm hiu


Trước Tết người ta ngừng đánh nhau. Nếu còn chém giết, nghĩa là ta đang ở một năm nào đó của quá khứ. Như năm sáu tám chẳng hạn, Tết Mậu Thân người ta đánh vào Huế, nhiều người chết, nhiều người bị thương, thê thảm. Nhưng bây giờ thì khác, mấy chú công an giao thông cũng sẵn lòng xí xóa cho một anh quên nón bảo hiểm, miễn đừng lái ẩu quá là được.

Tết nhứt lượng tiêu thụ rượu bia tăng vọt. Bệnh viện làm việc hăng hái. Ca nào nhẹ thì trầy tay trầy chân, ca nào nặng thì chấn thương sọ não. Mới hôm qua, có hai anh kia đụng nhau, anh bị toét chưng máu chảy, nhưng vẫn cố dọt lên cho anh còn lại vài dộng vào mặt. Người ta xí xóa cho nhau những chuyện mất tiền mất bạc, như chơi Bầu-Cua lề đường, có người hết xí quách, lột cả nhẫn đang đeo mà mặt vẫn rõ nôn nóng. Nôn nóng gỡ gạt chứ không nôn nóng vì thua, thua vật chất, nhưng Tết có sá chi chuyện vật chất. Thế mà cũng anh đó, uống vô vài chén cho có không khí xuân, lăn queo rồi bị chị vợ bực, mắng vài câu, tức khí cầm dao rượt vợ cùng xóm. Làng xóm can ngăn, chị vợ thoát được, anh đó trong cơn bực tức, còn chửi đổng theo vài câu. Như thế cũng đã rõ, chuyện danh dự không phải là thứ để đùa. Mà tết nhứt, người ta càng coi danh dự lên trên hết. Thì bà con thân thích cả họ tập trung cả vào dịp này, không bảo tồn danh dự, đến khi họ về xì phố thì lấy ai mà gỡ gạc. Thiệt khổ.

Mới sáng nay ông cán bộ trực trạm xá mừng rơn. Hai ngày Tết rồi mà ông chỉ toàn chơi xóc đĩa, bầu-cua chứ không tiếp được ma nào. Năm nay người ta làm ăn khấm khá, sắm nhiều xe máy, chật cả đường, chạy ẩu không được. Anh chạy sau phải nối gót anh trước, đường không có chỗ mà vượt thì lấy đâu ra bệnh nhân cho ông băng bó. Hóa ra ông thành thất nghiệp. Thất nghiệp nhưng mà vui, hiếm có khi nào người ta không có việc làm mà vui như thế. Tết, mọi thứ đều trở thành ngoại lệ. Gia đình nào tiết kiệm lắm cũng cố vay cho được ít tiền để tết sắm sửa, ra giêng trả nợ sau, lo gì. Rồi thì ra giêng, họ lại ước tới tết năm sau. Tết vui vẻ là như thế.

Được cái Tết người ta ít bàn chuyện vĩ mô. Nghĩa là mấy chuyện chính trị tôn giáo này nọ. Ngẫm kĩ ra thì không hợp. Thứ nhất những chuyện này có vẻ nguy hiểm lẫn nghiêm túc. Tết nhất người ta ngại nghiêm trọng hóa mọi thứ, ngại luôn những thứ nguy hiểm. Mà thực ra mấy ông nọ bà kia, Tết họ cũng nghỉ cả, nên về mặt này hay mặt khác, nói về vấn đề này e không thời sự cập nhật cho lắm, mất cả hình tượng. Thứ hai, quan trọng hơn, Tết ta có ít thời gian. Họ hàng, bạn bè gặp nhau dăm mười phút, uống ly rượu rồi cũng phải qua nhà khác (sợ sót thì vô năm bị trách), mà những chuyện nguy hiểm rất cần phải có thời gian. Ví như chuyện biển đảo chẳng hạn, là một vấn đề rất "sâu sắc", dăm ba câu làm sao nói hết, vì vậy người ta né đi, sợ nói nửa chừng thì dừng lại rất cụt hứng, dù có tí men vào thì ai cũng máu lắm, cũng yêu nước lắm. Thế nên người  ta trở nên xuê xoa và dễ tính.

Người ta xuê xoa và dễ tính đến hết sức tưởng tượng. Quanh đi quẩn lại, một người bình thường dễ chết ngộp lắm. Người ta hỏi qua nay đi thăm được bao nhà rồi, lương được nhiêu (đối với kẻ đi làm), có được học sinh tiên tiến không (đối với người đi học), bao giờ có vợ (đối với anh cu), chừng nào có cháu bồng (đối với chị hĩm), không có chỗ cho cá nhân hóa, không có chỗ cho riêng biệt. Và bởi vì đông đảo, xuề xòa, ai cũng được xoa đầu, lãnh lì xì, hân hoan trong xuân mới nên Tết mới vui vẻ đến vậy chăng.

Ngày Tết, thèm thuồng đến bơ vơ chờ nghe ai hỏi: Sao bữa nay cái mặt buồn thiu, bí xị vậy anh ?


.........
Buồn thiu khi đọc cái bài này

23.12.12

Non một trăm hai chục phút

Cô ấy đã không đến. Nhưng tôi nghĩ mình phải chờ. Vì sao ư, vì tôi là người muốn gặp nàng chứ không phải ngược lại. Cái ham muốn đó thôi thúc tôi tiếp tục đợi. Ít nhất là hai tiếng. Để rồi sau đó, tôi có thể về nhà và một mình buồn rầu cho đến tận đêm.

Tôi luôn nghĩ mình thiếu mọi thứ. Trong khi đó tôi lại quá yêu bản thân mình bằng một lòng tự ái có đôi chút bệnh hoạn.  Khoái cảm! Khoái cảm trong đợi chờ! Khoái cảm trong đau đớn! Hẳn nếu tôi giàu trí tưởng tượng đôi chút, tôi sẽ trở thành một kẻ khổ dâm không chừng. Một kẻ khổ dâm từ trong xương tủy, bản năng và nhiệt thành.

Tôi ngồi đếm xe. Nghĩa đen đấy. Tôi giật mình thon thót với từng tiếng máy nổ. Ngỡ ngàng vì nghĩ nàng đến. Nhưng đúng là nàng không ghé qua thật.

Nàng là một cô gái lịch sự. Nàng luôn biết nói những câu khiến tôi vui lòng. (Hẳn nhiên là nàng không nói để làm tôi vui, chắc bản tính nàng từ bé đã vậy, hồn nhiên và đáng yêu như thế). Và tôi nghĩ nàng mới ngọt ngào và ấm áp làm sao. Đó là tôi với nàng mới chỉ là bạn thôi đấy. Nếu chúng tôi yêu nhau, hay đúng hơn là nếu nàng yêu tôi, vì tôi đã yêu nàng từ lâu rồi, thì hẳn sự ngọt ngào sẽ khiến tôi tan chảy mất thôi.

Đã bảy mươi phút. Tốt nhất là nàng đừng nên đến. Tôi sẽ đợi tiếp, hai tiếng, tất nhiên, rồi tôi sẽ có đủ cớ để căm ghét nàng, và  yêu bản thân mình hơn một chút nữa. Bây giờ nếu gặp nàng tôi chẳng biết sẽ làm gì. "Không, anh không mệt mỏi gì đâu, em đừng nghĩ nhiều. Mà em uống gì, ca cao nóng nhé, tốt cho một ngày lạnh, vâng vâng và vâng vâng...". Tôi tự tởm lợm bản thân mình. Đó, bạn sẽ dễ thấy thứ đạo đức giả đến phát ói của tôi. Nhưng tôi còn biết nói gì hay làm gì khác. Vì, tôi xin nhắc lại, tôi cần nàng chứ nàng chả thiết đếch gì tôi cả. Nếu tôi tỏ ra khó chịu đôi chút thì tôi sẽ tự chuốc lấy sự kinh tởm nơi nàng. Mà thú thật, tôi không khoái làm một bãi nôn mửa cho lắm. Thế nên tôi cứ đợi.

Phải rồi. Một thằng cha nào đã nói "đợi chờ là hành phúc". Cái tay thông minh đó hẳn đang đợi tiền chuyển khoản, đợi một chương trình ti vi yêu thích hoặc một tô tái ngầu đang được bưng ra. Nhất định hắn  không phải đợi một nàng nào đó. Nếu phải đợi như tôi, hắn sẽ thấy chờ đợi giết chết nhanh chóng đến mức nào tình cảm của con người. Thay vào đó là sự căm phẫn không mục đích, không đối tượng và không hướng đến một thực thể hiện hữu nào. Sự giận dữ gặm nhấm dần đầu óc và khuếch tán ra vô số khí độc: tự ái, than thân trách phận, cảm giác bé nhỏ, bất lực và mất tự chủ...

Nhưng nói vô số thứ như thế để làm gì. Thực tế là tôi đang bất mãn vê lờ. Nàng là gì mà bắt tôi phải đợi. Hẳn nhiên nếu tôi có nhiều phẩm chất hơn nữa, (một chiếc Harley-Davidson theo tôi cũng là một phẩm chất), thì tôi đã bốc khói khỏi cái nơi khỉ ho cò gáy này rồi. Nhưng tôi lại yêu nàng. Và tôi thì giống như một tay Tisserand bước ra từ tiểu thuyết của Michel Houellebecq vậy. Có lẽ tôi cũng nên uống thật nhiều như gã, lái xe rồi gây ra một tai nạn nào đó. Chết. Và cuộc đời tôi sẽ trở thành một câu chuyện.

Tôi đứng dậy tính tiền. Rời khỏi quán và ra về. Lòng không đủ dửng dưng để thôi hậm hực. Non một trăm hai chục phút.

6.12.12

Đẹp

Thú thật là tôi đã dành cả buổi sáng cho việc chứng minh một điều kinh thiên động địa. Rằng sẽ chẳng có con người (bình thường) nào nói chuyện với tôi mà không thấy chán. Chán ở đây là chán ngán, phòng khi ai đó thắc mắc, tôi xin nhấn mạnh, là chán kinh lên được. Nếu tách ra được làm hai, tôi sẽ không chần chừ mà không dộng vào bản mặt thằng "tôi" cho nó hết đường mà ba hoa cơm cháo. Xong xuôi thì tôi chỉ việc nhổ toẹt ra vài bãi rồi cắp đít đi về, trong lòng thanh thản hơn, đảm bảo trong vài tuần tới cái thằng "tôi" đó cấm có mở miệng được.

Đùa chứ tôi đã dành một khoảng thời gian ít vớ vẩn nhất trong ngày cho việc tiếp chuyện một nàng. Nàng ấy đẹp, theo kiểu người ta có thể nói về một làn khói mỏng. Dĩ nhiên không phải là khói thuốc, khói thuốc đã được tất cả các thằng người trên quả đất so sánh nhòe rồi. Nàng đụng đậy và nói năng như một thứ khói ẩm ướt, kiểu hay bay lơ lửng trên chén cơm nếp mà bà tôi nấu. Tôi cực chẳng đã mới ăn cơm nếp, nhưng tôi không "cực chẳng đã" mới gặp nàng, tôi thích gặp nàng, điều đó thì tôi không thể dối lòng mình bằng mấy câu ba hoa bốc phét được.

Phải, kể ra thì thế giới này vẫn còn tôn trọng và yêu mến cái đẹp với một lòng thành kính đáng biểu dương. Tôi đến trước nàng hơn nửa tiếng, ngồi trong góc quán, và vật vã với một cái gạt tàn được thiết kế bởi một thằng chắc chưa bao giờ hút điếu thuốc nào. Mẹ kiếp, đến khổ với nó, đến khổ với chuyện hút thuốc cũng không được yên thân, khi mà bàn bên cạnh là hai bạn trẻ vừa mới ra trường, bô bô về việc làm thế nào để có thể thành công trong cuộc sống. Ừ, hai bạn có thể làm nên một điều gì đó đấy, chí ít thì với cái nhan sắc trời phú đó. Còn tôi, tôi chả làm được gì cho ra hồn với cái bản mặt này, và lại đang vật vã với cái gạt tàn một cách khổ sở. Nhưng tôi biết chắc mình có một khả năng, đó là khả năng chịu nóng. Chả thế mà nàng vừa tới, thì hai bạn sinh viên vĩ đại đó đã lút cút mang ngay một cại quạt tới, quạt xòe xòe và êm ả. Và tôi thầm cảm ơn thượng đế, thượng đế đã cho tôi (hay ít nhất là cho mọi người xung quanh thấy tôi có) một sức chịu đựng kinh hồn với cái nóng.

Câu chuyện đến đây kết thúc. Câu chuyện nhằm chứng minh một câu nói nổi tiếng, Cái đẹp sẽ cứu lấy... những người đẹp, ý quên, là cứu lấy thế giới. Tôi rất hay nhầm lẫn kiểu như thế.