Showing posts with label em gái. Show all posts
Showing posts with label em gái. Show all posts

21.7.16

Không đề – Nevena Stefanova

Ngày càng khôn hơn,
Ngày càng phải chăng,
Ngày càng sợ sệt,
Tôi sống theo cách pha nửa – màu
Tôi không vung phí
những tình cảm táo gan dạn dĩ,
cũng không phí những mộng mơ.
Có phải chăng tình yêu của tôi nó cũng bỏ đi?
Trái tim tôi không đập nhanh hơn nữa,
và trong những tình cảm lưng chừng khoảng giữa
mệt mề
và trong những khí sắc tàn suy
nhỏ hẹp,
tôi đã hiểu khá nhiều chuyện đấy,
và tôi đã được mực thước khôn ngoan
một cách biết mấy lạ kỳ
đến nỗi nếu tôi cứ tiếp tục thế này,
tôi sẽ trở thành một vị thánh hiền
trước tuổi.
Ôi, trời ơi, vô vị làm sao
cái thứ khôn ngoan
nó cho là sai lầm, tội lỗi
những hành vi nồng nàn;
cho là lạc lối –.
Những say đắm thanh xuân…
Và tôi nhớ ra rằng
thời cổ xưa, nhà thơ Ô-rát
đã khuyên thi sĩ Viếc-gin
nên trộn
một hột nhỏ cuồng điên,
vào trong cái thành hiền mực thước…
Làm như vậy chúng ta có thể
kéo dài tuổi thanh xuân…
-----
Trưa nay tôi dọn giá sách trong phòng, phủi bụi toàn cục, chuyển chỗ mấy cuốn sách tôi chắc mình sẽ chẳng đụng đến, lấy mấy cuốn mượn của thư viện để ba tôi đem đi trả. Lúc dọn chỗ mấy quyển sách cũ thì tôi gặp phải cuốn Những nhà thơ Bungari, như những lần khác, tôi phải lật nó ra, đọc thử mấy câu, thấy câu nào có dâú chấm than là y như muốn úp lại. Nhưng không, hôm nay tôi gặp bài thơ Không đề của Nevena Stefanova này, tôi muốn chép lại ngay lập tức. Tôi từng thử đọc hết Những nhà thơ Bungari, nhưng không đọc nổi, đọc thứ mình không tin là không thể. Thế mà  mỗi lần tình cờ mở cuốn sách ra, tôi lại cứ bắt gặp một bài thơ khiến tôi muốn chép lại, bài thơ lần trước là bài Im lặng của Dora Gabe
Trong im lặng của tôi
Những ý nghĩ cuộn ôm
để bỗng nhiên băng tới
và như những tia ánh
ấp ủ chậm trong tôi,
cho đến khi chúng nở thành lửa ngọn.
Tôi chờ đợi khi chúng nở
để mở tung các cửa
của trái tim tôi
Cho cuộc đời này.

Bạn đang vào nhà tôi
và làm cho sự lặng im e sợ,
và sự yên ả của tôi chứa đầy bạn đó,
xin hiểu giùm cho rõ:
Tôi phải thật lặng im
và tôi đang tìm kiếm những từ -
tôi đang tìm một phép lạ nào
nó làm cho các ý nghĩ của tôi
hóa thành thấy được và nghe được,
nó biến chúng thành ra chim chóc
bay lượn đi vừa hát vừa ca…

Bạn đừng làm những ý nghĩ đó sợ e
Hãy yên tĩnh ngồi ở bên cửa sổ
và lắng nghe chút nào!
ý nghĩ ta sẽ lướt bên mình
và xua đuổi nỗi mình buồn bã.
Bấy giờ bạn sẽ hiểu
ma lực những từ kia
sinh ra giữa bình yên,
đẻ giữa bầu im lặng.
Thuở xưa tôi rất bánh bèo, bài thơ tôi thích mấy năm trước kì thực rất bánh bèo, im lặng với chả lặng im! Nhưng thôi vậy, nhờ sự bánh bèo đó mà cuốn Những nhà thơ Bungari vẫn còn ở trong phòng tôi, không bị đày vào giá sách cũ.

Trưa nay, lúc tôi lấy những cuốn sách đầu tiên ra khỏi tủ thì phát hiện nguyên một con thằn lằn đang trên đà phân hủy rất siêu thực bên cạnh Điệp khúc cơn đói, Ba tách tràZaches tí hon mệnh danh Zinnober rất khốc liệt. Dọn dẹp tủ sách nhiều lần, tôi “phát hiện” ra mua sách không phải là thú vui. Tương tự như vậy, việc mua váy áo lại càng không phải thú vui. Tóm lại mua sắm không phải thú vui. Vì việc mua cần sự cân nhắc. Mà cân nhắc thì không tạo nên niềm vui. Vậy rốt cuộc cái gì là thú vui, hẳn là cái gì không dính với trách nhiệm. Ví dụ như bây giờ, tôi có một ngăn dành riêng cho những cuốn tiểu thuyết tôi mua mà chưa đọc, một ngăn cho những cuốn sách bài tập tôi mua mà chưa làm, một ngăn cho những cuốn sách bài tập tôi mua, làm mà chưa coi lại. Trong tình thế ấy, tự khắc tôi thấy việc đọc và việc mua sách để đọc vẫn là một thú vui. 

Mấy bài thơ ở trên, thực chất là để tiễn đưa một con thằn lằn bị chết, có họa điên mới nghĩ bị sách đè là một thú vui !

11.6.16

Người đi chơi không chụp ảnh

 

13390988_1007015902739663_1987086293_n

Thì nhớ...

- Mình nhớ hôm đầu tiên vào Sài Gòn mà anh chị đã bỏ mình đi chơi (thật ra là vì mình mệt quá không muốn đi đâu cả), mình lẩn quẩn trong phòng trò của chị, ngó nghiêng xem có thứ gì quý giá không, rốt cuộc thì thấy chỉ có mỗi đồ ăn má mới gửi vô là quý nhất, tiếp đến là cái máy quạt. Thế mà hôm ấy mình đi đứng kiểu gì va phải cái máy quạt khiến nó lăn quay ra, may là chỉ vỡ một ít lớp vỏ ngoài. Mình hơi bị buồn, vì chả biết có còn làm thiệt hại gì cho căn phòng trọ bé nhỏ của chị không. 

- Mình nhớ hôm đầu tiên cả nhà bị thiếu gạo, có người ăn phải ăn ít đi, có người ngồi cằn nhằn phụng phịu.

- Mình nhớ những bữa cơm chị và mình nấu với đồ ăn tươi ngon má gửi vào. 

- Mình nhớ Sài Gòn nóng như quỷ sứ, nhưng khi chiều về lại có những cơn mưa, chị và mình ăn xong thì lăn ra ngủ dưới bóng những cơn mưa và sự ban ơn từ cái máy quạt vừa bị sứt mẻ. Chị lúc nào cũng ngủ say sưa say sưa. 

- Mình nhớ chị và mình đi mua tủ vải rồi về nhà lọ mọ lắp ráp giữa trưa nắng phát mệt. 

- Mình nhớ những lần anh chị và mình dạo quanh siêu thị Nhật Bản 40k, xem đủ mọi thứ lạ lùng, anh quanh quẩn bên chị, lúc chán thì ngồi bên ngoài đọc sách, chán hơn nữa thì thúc giục mọi người đi về. Nơi này siêu thú vị, mình đi mấy lần vẫn chưa xem được hết công dụng của mọi thứ hàng hóa ở đây.

- Mình nhớ lần cả ba người đi ăn ở một quán đồ nướng siêu đáng yêu, ở quán ai cũng ân cần, nhất là anh giữ xe nhanh nhẹn và thân thiện không ngờ và chú chủ quán ngầu như vệ sĩ đứng suốt buổi theo dõi sát sao tình hình quán. 

- Mình nhớ hai cậu nhỏ mình gặp vào ngày đầu tiên ở Sài Gòn, cậu anh với vẻ mặt luôn hớn hở, cậu em thì luôn có vẻ nghiêm trọng. Hai cậu quậy tưng bừng với những thứ vũ khí tưởng tượng và chẳng bao giờ ngồi im một chỗ. Hai cậu có nhiều chuyện để nói về thế giới tưởng tượng ấy. Mình mến cách bọn trẻ con gọi tên mình và rủ rê mình chơi trò đánh nhau một cách chẳng khách sáo gì. Mình thấy thân quen quá, lúc nào nói chuyện với những người lạ trẻ con cũng thật dễ dàng, mình chỉ việc lắng nghe câu chuyện của hai cậu, mình chẳng ngần ngại hỏi han hay kể cho hai cậu về điều này điều nọ. Những câu chuyện của hai cậu nhỏ đôi khi khó hiểu với mình, mình cần hỏi lại, những câu hỏi của mình thật ngây thơ trong thế giới nghiêm túc ấy. 

- Mình nhớ hôm anh chị và mình đi ăn cơm gà, mọi người ngồi ở ven đường, đối diện nhà thờ. Trời đổ cơn mưa lúc mình vừa ăn xong xuôi món cơm ngon ngon. Anh nhân viên ở quán chăm chút đến từng tán ô ở mỗi bàn để mọi người không bị ướt và mấy lần bảo bọn mình vào bên trong quán ngồi. Thế nhưng mà có vẻ khách nào cũng muốn ngồi bên ngoài.  Khi mưa ngày càng lớn, tiếng giảng kinh bên nhà thờ chỉ còn là những chuỗi thanh âm rất nhỏ, đều đều êm tai. Ba người mình ngồi đợi cho đến khi mưa ngớt, sau lúc ấy mình và anh tiếp tục đi chơi, còn chị thì đi dạy. 

- Mình nhớ lúc mình và anh trai đi dọc đường sách, ngang qua những góc nhỏ sáng sủa, vuông vức những sách là sách. Mình không còn khao khát mua hết tất cả những cuốn sách mà mình thấy hứng thú khi đi qua những nơi như thế này. Nhưng sự ngăn nắp và đồng đều ở đây luôn tạo cho mình cảm giác dễ chịu. Vì mình không hề rối trí hay cảm thấy có điều gì thừa thãi với những gì trải ra trước mắt mình. Buổi hôm ấy, anh còn “nhặt” cho mình một cuốn tạp chí về Nhật Bản tên Kilala mà mình rất muốn đọc lúc gặp ở nhà sách nhưng lại không mua. Không biết người bán hàng nào xui xẻo để quên hay có ý bỏ đi mà để nguyên một chồng tạp chí đủ loại trong một góc đường. Anh hí hửng bợ luôn Kilala, lúc đi về mình cứ tưởng tượng ai đó chạy theo đòi lại em tạp chí. Thật là một hành vi không “văn minh” cho lắm. Nhưng mình vui!!! 

- Mình nhớ lúc anh chở mình đi xuyên qua hầm Thủ Thiêm, cái hầm vẫn luôn là cái hầm, chả có gì hơn, nhưng mình luôn muốn đi lang thang như thế. Mình thấy tự do, mình thấy xung quanh mình đều là người lạ, mình có thể hò hú hét theo anh mình. 

- Mình nhớ lần anh và mình đi phà, lúc qua bên kia sông rồi nhìn dòng người dằng dặc đợi phà mình cứ sợ sẽ về nhà muộn, đã thế trời lại còn mưa, mình cứ sợ sẽ về nhà muộn, mình luôn cảm thấy bất an ở một nơi xa lạ khi trời tối, và mưa. Rốt cuộc anh cũng chở mình về phòng trọ của chị trước khi chị đi dạy về. 

- Mình nhớ hiệu sách Kafka ấm áp giữa mùa hè, ở đây có bộ bàn ghế thật thoải mái và yên tâm, ở đây có bánh ngọt, có trà sữa dùng trà đào để pha như ở nhà của khách (theo lời một chị đến đây gọi trà rồi tấm tắc khen), ở đây mình tìm được một cuốn sách cho ba, và đọc được những cuốn truyện tranh rất đẹp và nên thơ. Mình chỉ hơi tiếc vì không được gặp mèo. 

- Mình nhớ phim Me Before You mà anh chị và mình đã xem vào đêm trước ngày mình đi về.  Lúc vừa xem xong phim tâm trạng mình có phần thiu thiu thật, nhưng lại vui lên rồi khi mình nghĩ về những chiếc váy bông. 

- Mình nhớ anh chị và mình cố thức thâu đêm trong quán cà phê Thức Garden. Thức đến gần 3 giờ thì mình nằm dài ra ngủ trên ghế sofa. Sáng tinh mơ chưa được sáu giờ quán đã mở âm li hết cỡ bật bài gì toàn “work work work” của Rihanna, như thể nhắc khéo mình sáng rồi quẩy lên hoặc đi làm chứ đừng ngủ nữa. Mình và chị mệt mỏi nhưng chắc cũng chả bằng anh, thức thâu đêm đọc sách và không có chỗ nằm tạm bợ. Lúc rời khỏi quán lòng mình oán hận, nhưng tỉnh rồi thì lại thấy vui, quán cà phê ấy cứ lạ lùng và ngây thơ kiểu gì ! Lúc mình nằm trên ghế ở quán đêm khuya, trước mặt mình chẳng có ai ngoài một người lạ gầy gò đang khom lưng làm việc, mình nghĩ sau này có khi nào mình cần tựa vào một nơi như thế cho qua đêm.

Còn điều gì để mình nhớ nữa không.

16.9.15

Secret Sunshine - Đi tìm sự cứu rỗi

Con người phải đi đâu, làm gì để tìm lấy sự cứu rỗi sau những biến cố trong cuộc đời? Đó là câu hỏi đặt ra trong hai bộ phim của đạo diễn người Hàn Lee Chang Dong: Poetry (Shi) và Secret Sunshine (Miryang).

Tôi xem Poet vào mùa hè năm ngoái, và xem Secret Sunshine cách đấy một năm mà không hề nghĩ hai bộ phim này của cùng một đạo diễn. Cho đến khi tôi nhận thấy, tại sao các nhân vật trong hai bộ phim đều đau khổ, dằn vặt và sống trong những bối cảnh giống nhau đến thế. Tôi sẽ không nói nhiều về Poet, vì phim này tôi xem đã lâu, và bản phụ để tôi xem cũng dịch thơ trong phim không đầy đủ. Thế nên tôi sẽ nói về Secret Sunshine.

Secret Sunshine là bộ phim của đạo diễn Lee Chang Dong, sản xuất năm 2007. Phim kể về một người phụ nữ góa chồng tên Sin Ae chuyển về sống tại quê chồng cùng đứa con trai của mình. Bộ phim bắt đầu với cảnh Shin Ae bị hỏng xe phải nán lại giữa đường cùng đứa con trai lầm lì. Tuy vậy, hai mẹ con cô đã được một người thợ tốt bụng giúp đỡ và được đưa đến nơi. Trên đường đi, Shin Ae đã hỏi Jong Chan, Miryang, nơi cô sắp chuyển đến như thế nào? Và trước mặt họ là con đường thẳng tắp, hai bên là những cánh đồng tươi mát, ánh nắng trong veo chan hòa, trên tiếng nhạc nên vui vẻ không có bóng dáng nào của những biến cố mà Shin Ae sắp trải qua.

Joen Do Yeon là một gương mặt đẹp và rất thật. Bởi cô không quá đẹp, nhưng đôi mắt có phần bơ phờ cùng khóe miệng cười rạng rỡ nơi cô đã diễn tả được tâm trạng của một người mẹ buồn bã nhưng lại luôn mang đến hi vọng cho con trai mình. Đến Miryang, Shin Ae những mong mình có thể xua đi những muộn phiền để bắt đầu cuộc sống mới, cũng là để làm vui lòng người chồng đã khuất, bởi ngày còn sống anh đã luôn muốn trở về quê nhà. Người xem đi theo Shin Ae trong những nỗ lực để hòa nhập với cộng đồng, trong cuộc sống phè phỡn và có phần giả tạo của mình, nhưng vẫn không quên đi trách nhiệm làm mẹ. Miryang là một nơi thế nào, khởi đầu phim có thể nói, đó là nơi thanh bình, nhưng càng ngày ta càng cảm thấy, con người ở nơi đây không hề đơn giản. Mà thật ra, có nơi đâu mà con người đơn giản, họ niềm nở trước mặt cô, giả vờ lắng nghe cô, nhưng sau lưng lại là xầm xì, phán xét. Họ có thể chung vui cùng cô, nhưng một trong số đó là những con người bế tắc, đầy lòng đố kị, một trong số họ đã mãi mãi cướp đi đứa con trai của Shin Ae.
 
Nhịp phim của Secret Sunshine chậm rãi nhưng nghẹn ngào và bế tắc. Vì một cốt truyện tàn nhẫn ẩn giấu dưới sự trong xanh của khung hình và những bài hát, lời giảng kinh kêu gọi con người phải phải khoan dung. Nhà thờ là nơi Shin Ae tìm đến sau cái chết của con trai, cô đã gào khóc ở nơi ấy, bên cạnh người thợ Jong Chang tốt bụng nhưng không thể giúp gì hơn, chỉ có tiếng giảng kinh của cha sứ hòa cùng tiếng khóc của Shin Ae. Cô không tin vào Chúa, nhưng cô đã bắt đầu tìm kiếm sự giải thoát ở nơi này, tìm đến tâm linh để xoa dịu lòng mình thay vì nằng nặc đòi lại công lý. Shin Ae gặp những con người mộ đạo, kết bạn với họ và khi cô nghĩ rằng mình đã thấu hiểu được mọi chuyện, Shin Ae quyết định sẽ gặp và tha thứ cho kẻ sát nhân.

Tôi nghĩ đến Poetry, những nhân vật chính lúc bế tắt thường tìm đến hội bạn của mình, những người có chung một niềm tin, vào thơ, vào Chúa hay vào bất kì điều gì. Những con người đang học cách và giúp nhau học cách sống chan hòa với cuộc sống, họ chấp nhận những triết lý và luôn miệng răn nhau về chúng. Họ nói với nhau về sự chia sẻ tình thương, sự khoan dung,… trên cõi đời. Nhưng liệu họ đã trải qua điều khó khăn nhất, những nỗi đau mà họ không thể phụ thuộc vào thời gian để nguôi ngoai, những nỗi đau bắt họ phải lựa chọn giữa sự khoan dung và nỗi căm hận, để có thể tiếp tục tồn tại. Shin Ae đã chọn tha thứ cho kẻ thù, nhưng cô không hề biết tên sát nhân cũng trải qua những suy nghĩ như cô, và hắn cũng đã chọn dung thứ cho chính mình. Lần nữa, tôi nghĩ đến Poetry, đến người bà tìm cách sửa chữa lỗi lầm của cháu mình, dù đau khổ, bà cũng vẫn phải bắt cháu mình phải gánh chịu lỗi lầm của nó. Trong Secret Sunshine, tên sát nhân đối diện với Shine Ae không hề thể hiện sự dằn vặt của mình, hắn vin vào Chúa, hoặc hắn tin vào Chúa mà nghĩ rằng mình được tha tội, hắn lại một lần nữa cướp mất niềm tin của Shin Ae. Niềm tin của Shin Ae vào lòng vị tha, hắn khiến cô nhận ra sự thừa thãi của mình trong mọi sự, dù là người bị nạn, cô thậm chí không có cái quyền tha thứ cho kẻ đã giết con trai mình. Trong khi hắn, lại có thể được khoan dung đến hai lần!

Càng ngày cuộc sống của Shin Ae càng bế tắc. Cô làm những điều xấu xa và báng bổ đức tin. Cái đức tin mà vốn dĩ cô không tin vào, mà chỉ tìm đến như một công cụ làm dịu lòng mình. Sự bế tắc thể hiện rõ ràng khi Shin Ae manh nha tìm đến cái chết, cô tự cắt vào tay mình, và vùng ra đường cầu cứu mọi người. Đó là lần đầu tiên Shin Ae cầu cứu người khác, sau khi người chồng qua đời, sau cái chết của con trai. Bên cô không còn những người bạn dạy nhau cách yêu thương đồng loại, không còn đứa con thương yêu nhất, chỉ có bóng tối và những người khách qua đường. Lời kêu cứu phát ra như phá toang cái không khí trong trẻo nghẹt thở xuyên suốt bộ phim. Để rồi sau đó mọi sự lại trở về như cũ, Shin Ae trở về nhà sau mọi chuyện bên cạnh Jong Chan, người âm thầm thương yêu cô.

Trên con đường thanh bình, cũng chính trên chiếc xe của Jong Chan, em trai Shin Ae đã hỏi, “Miryang là nơi thế nào?”. Đó là câu hỏi khó trả lời? Vì ta chẳng bao giờ sống đủ lâu ở nơi nào đó, để gánh lấy cái ác, hay nhận lấy tình yêu? Ta chỉ cố gắng cứu lấy cuộc đời mình sau mỗi biến cố. Và dù Secret Sunshine có một cốt truyện buồn, kết thúc bộ phim không hề dẫn đến tuyệt vọng. Cuộc sống của Shin Ae sẽ đổi khác, khi vào cuối phim, cô nhìn vào gương và tự tay cắt tiếp mái tóc còn dang dở của mình. Cũng như người bà trong Poetry đã đưa cháu mình ra trước pháp luật, Shin Ae đang từng bước sống tiếp cuộc sống của mình, đối mặt với tương lai mờ mịt với nhiều niềm tin hơn vào cuộc sống.

14.9.15

Mình và bạn và trò chơi cô giáo

Một trong những điều nhắc mình rằng mình đã lớn hơn rồi chính là chiều cao của mình. Chuyện là giờ mình cao hơn cái tủ lạnh ở nhà mình lúc nó vừa được đem về. Lúc ấy muốn lấy đồ ăn trên đầu tủ lạnh mình phải nhón chân mỏi mệt, nhưng không biết từ khi nào mà cái tủ lạnh nhỏ bé với mình đến thế.

Hồi bé, mình thường xuyên phải nhón chân trước hai thứ, đầu tiên là cái tủ lạnh, tiếp theo là với cái bảng đen mà bố làm cho mình. Cái bảng đen đã theo mình và cô bạn hàng xóm của mình suốt một quãng thời gian dài, chúng mình thích nhất là chơi trò cô giáo cùng nhau. Bạn hàng xóm hơn mình một tuổi và thấp hơn mình cả cái đầu, thế nhưng lúc ấy hai đứa đều quá nhỏ bé so với cái bảng đen được treo tít lên cao. Thành ra để tận dụng hết cái bảng đen ấy, hai “cô giáo nhỏ” phải kê đòn dưới chân khi đứng cho vừa tầm. Cái bảng đen nhà mình là loại bảng mềm, được nẹp lại rồi treo lên, nó nhỏ xíu và chẳng bằng một phần ba cái bảng ở trường, thế nhưng đó là nơi giảng dạy của những “cô giáo” nhỏ. Hai cô chia đều cái bảng ra, rồi không ai nạnh ai, cứ thế mà ghi chép, giảng giải. Nhiều khi “các cô” còn đi dự giờ nhau, thay phiên nhau đóng giả học sinh cho có người nói người nghe, xong rồi làm danh sách lớp, chia từng cột điểm ra hẳn hoi, xong rồi đầu tuần “các cô” còn lần lượt lên trước “trụ cờ tưởng tượng” trong nhà để nhận xét.

Nhà bạn hàng xóm của mình cũng có một cái bảng đen như thế, nhưng to hơn, giống thật hơn và gồ ghề hơn. Chiếc bảng đen đó ở trong một phòng học trên lầu hai nhà bạn, phòng học này tối và chất chứa đủ thứ vì kiêm luôn cả nhà kho. Nguồn ánh sáng duy nhất trong căn phòng ấy là từ một khung cửa nhỏ dẫn ra ban công, nơi có cây táo cao sum suê, li ti là quả. Hai cô giáo dạy chán, đói bụng thì leo qua cái cửa ấy, ra tầng thượng hái táo ăn chơi, chỉ có lên lầu như thế mới hái được nhiều trái táo tròn bủm và xanh mơn mà thôi. Thế nên phần mình mà nói, chơi dạy học ở nhà bạn hàng xóm vẫn vui hơn, vì cái bảng đen rất thật, và khi dạy nói sai thì không bị ai nghe lén nhắc khéo. Mình nhớ có lần mình giảng (với học sinh tưởng tượng) tại sao một số cộng với số 0 thì bằng chính số đó, rồi tại sao không được cộng hai số 0 lại với nhau, giảng xong không biết thế đã dễ hiểu chưa mà lòng thấy trống rỗng vô cùng, đã thế lại còn bị mẹ mình kêu nói bậy. Nói thế thôi chứ mình thích có người nghe mình giảng bài lắm.

Xong rồi mình lớn, bạn cô giáo nọ cũng lớn. Chúng mình không hay chơi với nhau nữa. Cái bảng đen không được treo lên tường để chơi trò giảng bài, hai đặt nằm xuống đất để chơi ô ăn quan nữa. Quãng thời gian ấy mình chẳng muốn chơi với ai, mình mải mê với những ước mơ phù phiếm của mình, có phù phiếm không nhỉ, mình cũng chẳng biết, nhưng chúng hoàn toàn khác với bây giờ. Lúc ấy, mình đã nghĩ bạn cô giáo nọ thay đổi rồi, mình không có chuyện gì để nói với bạn ấy nữa. Vì mình và bạn không thể chơi chung trò gì với nhau, cả trò cô giáo, cả trò bán đồ hàng, cả trò đóng phim cổ trang,… Vì bọn mình đã lớn, bọn mình đã nhìn thấy tương lai của mỗi người, thứ tương lai vượt qua cả giả tưởng, nhưng vẫn còn rất mờ mịt và mong manh.

Những năm rồi cả bạn hàng xóm với mình đều lên cấp ba cả, bọn mình gặp nhau lại chẳng có gì để nói ngoài chuyện học hành và chuyện tương lai. Bọn mình chẳng còn nói về những mối quan hệ của nhau vì hẳn những người bạn biết là những người mình chưa từng quen, thật xa lạ, mình nghĩ thế, mình đã ước được bé lại để có thể líu lo về mọi điều. Và mình hỏi năm sau bạn hàng xóm sẽ làm gì? Bạn nói bạn sẽ thành giáo viên mầm non, bạn sẽ đi dạy lũ trẻ, nhưng bạn không chắc. Mình không hỏi bạn gì hơn, mình chỉ nói rằng bạn đừng để ý lời ba mẹ nói, mà hãy cứ thi vào trường đó, rồi làm việc đó đi. Vì đó là một công việc rất đáng yêu, một công việc mà bọn mình đã cùng nhau “chơi” từ ngày bé và cùng nhau yêu thích lúc lớn lên. Có thể, sẽ chẳng ai nghĩ trò chơi ngày bé có ý nghĩa gì. Có thể, thật chẳng đáng gì, có nhiều thứ sẽ thay đổi khi con người lớn lên, bọn mình lại nảy ra những suy nghĩ thực dụng với những gì mình làm. Nhưng mình tự nhủ, chuyện đó sẽ chẳng bao giờ được chễm chệ ở hàng đầu. Mai này chúng ta sẽ vẫn là những cô giáo như ngày bé, luôn học bài, thích giảng giải, đứng trên những cái đòn cho đến khi không cần chúng nữa, và chia sẻ mọi thứ như những trái táo giòn tan.

28.8.15

Tỉ ti về extensions trong Google Chrome

 

Mình không phải là đứa rành hay yêu thích công nghệ gì mấy nhưng lại luôn muốn mọi thứ trên máy tính phải thật tiện lợi và đơn giản. Những extensions (tiện ích) trong Google Chrome chính là những công cụ giúp mình thấy thoải mái hơn khi xài Internet. Chúng nhỏ xinh nhưng lại không phải dạng vừa, vì giúp mình làm đủ chuyện rất tốc độ ạ. Sau đây là một vài extension mình dùng trên Google Chrome và cực kì thích. Vì chả phải rành rọt gì cho cam, nên có thể những gì mình viết hơi ngây ngô, mong ai đọc thì thông cảm và nếu có thể thì hãy gợi ý cho mình thêm extension tốt hơn nhé!

1. Skittle Search

Tính năng: Cho phép search từ khóa nhanh chỉ bằng một cú bôi đen.
Extension tương tự: Select Search, Multi Search,…

Ưu điểm:
- Thiết kế đẹp.
- Vì sau khi bôi đen từ xong thì xuất hiện dấu tròn nhỏ xíu màu cam, bấm vào đó thì danh sách website mới hiện ra nên rất đẹp, không chiếm diện tích trang, với cả không bị nhỡ tay search nhầm khi bôi đen text để đọc bài (đó là thói quen của mình rồi)
- Hoạt động nhịp nhàng, không bị chập với extension từ điển Cambrige của mình (vì em này phải nhấp chuột mới hiện ra).
- Khi search không tự chuyển tab, Select search thì nhanh mà cứ tự động chuyển tab rất hoa mắt.
- Có thể thêm website vào danh sách search, còn chỉ cho mình cả cách thêm vào nữa. Đây nè!

Nhược điểm:
Chậm hơn so với extension tương tự là Select Search vì cái này hiện bảng chọn ngay khi bôi đen luôn. Nhưng cũng vì thế mà mình thường xuyên lỡ tay bấm nhầm. (nói quài!!)


Nói chung là mình cực thích Skittle Search vì tìm kiếm là việc ai cũng làm, cứ phải gõ gõ rồi chuyển tab rất phiền nhiễu, nên giờ mình dùng em này để khi đọc bài trên mạng tìm hiểu mấy thứ liên quan cho dễ.

2. Print Friendly & PDF

Tính năng:
Cho phép in nội dung trang web hoặc lưu trang dưới file PDF.

Ưu điểm:
- Thích hợp khi in nhanh một trang web nào đó mà không phải lưu để đọc lại.
- Loại bỏ hình ảnh, thành phần thừa trên trang nhanh gọn.

Nhược điểm:
Nhiều lúc in ra trang bị lỗi và có vẻ “thủ công” (mà đúng là thủ công thật chứ gì)
(*) Mình ít khi nào dùng extension này mà chỉ hướng dẫn cho ba mình dùng, do có một số thứ ba mình cần in ra ngay chứ không đọc online. Nói chung nó rất là đơn giản luôn.

3. Tisy Adblock

Tính năng
: Chặn quảng cáo, đặc biệt là cho HayhayTV (một trang xem phim online, phải nạp vip mới xem phim không quảng cáo).

Ưu điểm:

- Làm việc hiệu quả nhất trong mấy cái chặn quảng cáo HayhayTV khác.

Nhược điểm:

- Phải tắt Adblock trước khi xài thì mới có tác dụng
- Xem một phim mà thành download hai phim (ai thử xem chùa bằng em này sẽ biết ạ!)
- Không thay thể Adblock được vì nó tắt quảng cáo rất tùy tiện và xấu xí, nên khi nào xem phim HayhayTV thì mới hữu dụng.
 
4. Highlight FB Post

Tính năng:
Lưu lại status trên Facebook.

Có một số status trên Facebook chia sẻ một số thứ mình muốn lưu lại đấy để khi nào muốn tìm lại thì sẽ dễ dàng hơn. Highlight FB Post sẽ hiển thị trực tiếp trên Facebook với một dấu sao trên trình đơn của Facebook và nút highlight bên cạnh nút like, comment, share trên Facebook. Rất tiện cho mình, do em này không lưu status vào bookmark như mấy extension khác. À mà cách này giúp mình tìm lại status nhanh hơn là like hay share (rất để lại tung tích ạ). Cho nên mấy page mà nói  "hãy share bài của tui để không bị trôi mất" không có cửa luôn!
 
 
 
5. Super Simple Hightlighter

Tính năng:
Đánh dấu nội dung trên một trang web.

Mặc dù ít dùng nhưng mà mình cũng rất thích Super Simple Highlighter vì nó có lưu lại nội dung mình đã đánh dấu trên web cho lần truy cập tiếp theo, và cũng có thể tìm lại chúng khi vào tùy chọn của extension. Ngoài ra extension này cũng cho mình đủ loại màu để highlight nữa.

6. Seek’n Play

Tính năng:
Xem video Youtube trong khi search video khác.

Dạo này mình rất hay lên Youtube, xong rồi tìm cái này cái nọ để xem đủ cả. Lúc đang xem video mà mình muốn search thì cứ phải nhảy tab khác rất phiền. Mình thậm chí còn không nghĩ có cái extension vụn vặt như Seek’n Play này, tên không có lấy một chữ  nào liên quan đến Youtube hay video thì bảo sao tìm ra. Cái này là mình lục lọi Web Store mới ra đấy. À, khi mình đang xem video mà ra ngoài trang chủ Youtube thì video sẽ xuất hiện ở góc phải như này.

7. StayFocusd

Tính năng:
Chặn các trang web hấp dẫn để tập trung vào chuyện khác trên máy.

Lúc học bài, lâu lâu mình cần lên mạng để tìm một số thứ. Thế rồi kiểu gì cũng bị mấy cái biểu tượng chữ F, chữ T hấp dẫn. Mình tìm ra cái extension này để chặn toàn bộ các trang web trên toàn thế giới, chỉ để lại mỗi cái trang mình đang làm việc. Khá triệt để. Chỉ bất lực khi mà mình xóa cái extension này đi thôi. Có 3 cách chặn website bằng StayFocusd, như ở hình dưới đây. À, mà em này rất chi tiết, còn cho đặt lịch chặn nữa. Cơ mà mình cũng chả biết nó có thật sự có ích cho mình không nữa.















8.Batch Save Pocket

Tính năng:
Dùng cho Pocket, giúp lưu link vào Pocket ngay lập tức.

Chỉ cần bôi đen dòng chữ chứa đường link trên website, xong ấn vào biểu tượng của Batch Save Pocket trên thanh công cụ là những bài viết đó đã xuất hiện trong Pocket để chờ chúng ta đọc rồi.

-----oOo-----
 
Mình đã định viết một bài như này sau khi rất khoái chí vì đã tìm ra Skittle Search. Chrome của mình cài một số extension giờ thấy rõ là bị chậm rồi. Với cả tụi này lại có tính giải trí và làm lười con người rất cao. Nên mình lâu lâu buồn buồn ngồi cài vào đủ cả rồi sau đó xóa bớt. À mà hổng biết bài mình viết có giúp được ai hông? Vì mình chỉ liệt kê là nhiều thôi, còn thông tin rõ hơn thì chỉ vào Web Store coi thử mới biết ạ! ^^