Showing posts with label hổng có tên. Show all posts
Showing posts with label hổng có tên. Show all posts

7.9.13

Mỗi khi buồn bực tôi lại nhớ đến Fight Club, tôi lại còn nhớ đến Black Swan khi thất vọng chuyện gì đó. Tôi tự huyễn hoặc rằng tôi không thể nào giết chết chính bản thân mình như những nhân vật đó đã làm. Chính xác hơn họ đã giết một phần của mình, phần bản chất mà họ đã chạy theo trong khát vọng, nhưng khi bản chất hoàn thiện như một con người thì ta nhận ra những gì trú ngụ trong mình chỉ cho ta thấy bề nổi của nó. Nghĩ về Fight Club hay Black Swan chẳng làm tôi  nguôi ngoai hơn mấy, nghĩ về một ai đó cũng chẳng làm tôi nguôi ngoai hơn mấy, nghĩ về những chuyện buồn cười rồi phì cười trong khoảnh khắc cũng chẳng làm tôi nguôi ngoai hơn mấy. Nhưng khi nghĩ về một buổi chiều thứ bảy thì mọi thứ trong tôi lại vỡ òa. Tôi ngày càng đếm thời gian nhiều hơn,  chiều thứ bảy lại qua đi,  những khát khao đạp đổ cái thằng người nhếch nhác trong tôi lại càng lớn. Nhưng dù sao tôi cũng không biết ai nhếch nhác hơn. Tôi hay kẻ đó.

Tôi thấy bí bức, tôi thấy có thứ gì đó rất nặng hạt  mà dù có yêu thương nhiều hơn theo cách nào cũng là chưa đủ để hứng sự nặng nề ấy. Tôi đành đợi thứ bảy qua đi và tuần mới đến, tôi muốn hứng tất cái nặng hạt đó vào thời gian của cuộc đời mình.

Hôm nay, không biết có phải là lần đầu tiên tôi sợ âm thanh của những câu chuyện đến thế không. Chuyện chờ đợi một người đến từ chuyến xe lỗi hẹn, chuyện ngoại tình xứng danh scandal của một người trí thức có nhu cầu yêu thương, chuyện vì sao một ông chồng gọi vợ mình bằng từ . Tôi muốn lộn gan lên, tôi không muốn thông cảm cho ông ta dù ông có bị cắm mấy cái sừng. Tôi muốn ông gọi vợ mình bằng cô ấy hoặc theo tiếng địa phương này thì là cổ. Người ta tính nhanh quá, mới nghe chuyện ngoại tình người ta đã bảo thằng đó chẳng chia tay con vợ abc của nó để theo con xyz đâu. Tôi không quan tâm. Thế ếu nào mà tôi lại có thể quan tâm đế chuyện vĩ mô đó.

Tôi không thể đồng cảm với họ được. Tôi có thể đọc sách và gật gù với nhân vật trong ấy vì khi đó tôi không thấy hổ thẹn với lương tâm. Nhưng tôi không thể nói chuyện với ai đó mà đồng cảm được cho đến lúc này. Tôi dám chắc tôi không đồng cảm, người ta cũng thế, khi nghe những kiểu chuyện như chết nước, ngoại tình, vân vân người ta thấy khoái cảm nhiều hơn. Mà có lẽ đồng cảm là một trong những kiểu khoái cảm chăng. Dù sao thì, đối với kẻ tặc lưỡi, người thút thít cũng chẳng cao thượng hơn là mấy.

Nhớ lại Fight Club và Black Swan, tôi tự hỏi vượt lên chính mình như mấy thằng dở hơn gào lên là cái khỉ gì. Suốt đời chạy đua với mình trong khi còn chạy với mấy con bò khác thì sao không giết quách chính mình đi để bớt một đối thủ. Chẳng phải người ta cũng làm thế với kẻ khác hay sao. Cái châm ngôn ấy chẳng phải là một điều tươi sáng lắm. Mặc dù chẳng có ai chết khi vượt lên chính mình cả, nhưng họ đều bị thương để đạt đến một trạng thái hoàn hảo tuyệt vời. Tôi cũng muốn mình là một cái gì đó của một ai đó và bị phụ thuộc vào kẻ làm chủ kia. Kiểu như tôi là cái tủ lạnh của B, tôi là tầm nhìn của C, tôi là sự khùng điên của D,…  Nhưng giờ thì tôi đau đầu chút đỉnh, và giờ thì tôi chỉ biết rằng, tôi là nỗi buồn của Khuê.

4.3.13

Hôm nay ở trường, cô giáo chắc không biết mọi người đã chán ngấy cái điệp khúc cũ rích về người Việt Nam, nên đương hăng hái cô thốt lên: Sinh viên Việt Nam ra trường chẳng biết làm việc gì. Ở dưới có đứa đưa tay lên nói: Thưa cô, đúng là sinh viên nước ta ra trường chẳng làm được việc gì, nên toàn học lên cao học rồi đi dạy đấy cô ơi.

Cũng hôm nay, cô cũng cũng bảo khai thác than nhiều quá rồi đời con cháu mình biết lấy gì mà xài. Lại có đứa đứng dậy lằm bằm: Đó là cô chẳng biết đấy thôi, mỏ "than" ở nước ta còn nhiều lắm. Cô cứ tới lớp em sau đợt thi cuối kỳ xem. Có mà nhòe.

Có bạn trên fanpage sách siếc than vãn: mình muốn bỏ cuộc lắm, đọc sách gì bây giờ cho thấm. Admin trả lời ngay và luôn: Có nhiều nhà văn viết sách cuối cùng cũng bỏ cuộc và đi qua thế giới bên kia bạn à. Nên nếu muốn thấm, tốt nhất bạn nên ra sông Sài Gòn mà nhảy xuống, tớ đảm bảo bạn sẽ được thấm tới phổi. Hết thấm nổi thì sẽ nổi lên, thường thường là sau ba ngày.

Lại có bạn hỏi: Có sách nào chỉ kiếm tiền không. Admin hồi đáp: Có đấy bạn, bạn mua sách thì sẽ kiếm được tiền. Có điều tiền kiếm được không phải của bạn mà là của công ty sách. Chúc bạn kiếm được nhiều tiền.

Admin đăng lên cái ảnh nóng bỏng về một cô em xinh tươi đang đọc sách. Một bạn bảo đó là "bán bổ tri thức". Admin phản hồi: Mình sẽ tài trợ cho bạn tiền nhang  nếu bạn chịu lập bàn thờ cho những cuốn sách của mình.

Kết luận: Cái đứa lắm chuyện phía trên và tên admin phía dưới cứ ngỡ mình hài hước. Hai tên đó không biết rằng sự hài hước là một nỗ lực tuyệt vọng muốn thoát khỏi cái lố bịch khả dĩ tồn tại. Và thường thường ít người nhảy ra khỏi cái vòng lẩn quẩn của sự lố bịch đó lắm. Thật đấy.

Như hôm qua lúc uống rượu xong, có đại ca bảo mấy dòng linh tinh mà tớ cặm cụi viết thiếu vắng sự hài hước. Tớ cũng thấy vậy. Tớ muốn sự hài hước đến phát khóc lên được, mà chẳng có ai mang cho.

Cho tớ xin một trăm gram hài hước đi nào, giá nào cũng mua bằng được.

28.2.13

Tớ suy nghĩ về một quán cà phê mang tên Một-Mình-Có-Đôi. Nghĩa là uống cà phê cấm có đi hai người. Có đôi có cặp thì ngồi riêng hai bàn. Thích hợp nhất cho các bạn yêu nhau, giận nhau, nhưng không chia tay được, cãi lộn chán chê, giờ chỉ muốn gườm nhau mà sống, mà uống, mà làm các thứ chết tiệt khác trong im lặng, nhưng lại vẫn muốn cạnh nhau. Primary demand là: Tôi ghét anh/cô nhưng chả thiếu anh/cô nổi.

Tớ suy nghĩ về một quán cà phê mang tên Một-Mình-Tự-Sướng. Khách hàng uống cà phê được tặng kèm một background ngoại cảnh mô phỏng các quán cà phê/ ăn nhanh nổi tiếng như: Starbucks, Trung Nguyên Coffee, Gloria Jean's, KFC..., kèm dịch vụ photoshop cho hiệu ứng như thật. Primary demand: Uống một lần, up hình facebook một tháng :P

Tớ suy nghĩ về một quán cà phê mang tên Một-Mình-Mất-Hút. Khách hàng vào cửa trước, ra bằng cửa sau. Đặc trị cho các hot girl/ hot boy lắm kẻ bám đuôi. Đầu tiên là một cửa, sau đó sẽ là nhiều cửa, bảo đảm cắt được đuôi của khách hàng sau khi ra khỏi quán. Primary demand: Đm, uống cà phê mà cũng đ. được yên thân :P

Tớ suy nghĩ về một quán cà phê mang tên Một-Mình-Tự-Sự. Đến quán, khác hàng có thể tự tâm sự lớn tiếng với mình mà không bị coi là điên. Có thể cười, khóc, khúc khích, thút thít, chửi bới, cãi vã, khinh miệt, khen ngợi, tán thưởng bản thân thoải mái. Phục vụ thêm người nghe nếu khách có nhu cầu. Primary demand: Tớ chán ốm với việc phải có bạn chỉ để được tỏ ra ngu ngốc trước hắn bằng những thứ còn ngu ngốc hơn hắn.

Tớ suy nghĩ về một quán cà phê mang tên Một-Mình-Một-Giây-Được-Chết. Khách hàng được phục vụ đồ uống trong quan tài gỗ cách âm tuyệt đối. Tận hưởng cái chết một cách êm ái, thoải mái trong vòng một giờ. Quán sẽ phục vụ loại cà phê đặc nhất, nhiều caffeine nhất để khách không ngủ được. Chết chứ không phải ngủ. Muốn ngủ thì vào khách sạn. Primary demand: Tớ muốn chết lắm, nhưng không biết đời ra sao sau khi tớ chết, Trái Đất liệu có còn quay ?

Tớ muốn cái hệ thống điên rồ ấy mang càng nhiều người đến cảnh ngộ càng thảm hại càng tốt. Mục đích duy nhất là để họ bớt rên rỉ đi, giống như tớ đang rên rỉ bây giờ.