Showing posts with label linh tinh. Show all posts
Showing posts with label linh tinh. Show all posts

21.7.16

Không đề – Nevena Stefanova

Ngày càng khôn hơn,
Ngày càng phải chăng,
Ngày càng sợ sệt,
Tôi sống theo cách pha nửa – màu
Tôi không vung phí
những tình cảm táo gan dạn dĩ,
cũng không phí những mộng mơ.
Có phải chăng tình yêu của tôi nó cũng bỏ đi?
Trái tim tôi không đập nhanh hơn nữa,
và trong những tình cảm lưng chừng khoảng giữa
mệt mề
và trong những khí sắc tàn suy
nhỏ hẹp,
tôi đã hiểu khá nhiều chuyện đấy,
và tôi đã được mực thước khôn ngoan
một cách biết mấy lạ kỳ
đến nỗi nếu tôi cứ tiếp tục thế này,
tôi sẽ trở thành một vị thánh hiền
trước tuổi.
Ôi, trời ơi, vô vị làm sao
cái thứ khôn ngoan
nó cho là sai lầm, tội lỗi
những hành vi nồng nàn;
cho là lạc lối –.
Những say đắm thanh xuân…
Và tôi nhớ ra rằng
thời cổ xưa, nhà thơ Ô-rát
đã khuyên thi sĩ Viếc-gin
nên trộn
một hột nhỏ cuồng điên,
vào trong cái thành hiền mực thước…
Làm như vậy chúng ta có thể
kéo dài tuổi thanh xuân…
-----
Trưa nay tôi dọn giá sách trong phòng, phủi bụi toàn cục, chuyển chỗ mấy cuốn sách tôi chắc mình sẽ chẳng đụng đến, lấy mấy cuốn mượn của thư viện để ba tôi đem đi trả. Lúc dọn chỗ mấy quyển sách cũ thì tôi gặp phải cuốn Những nhà thơ Bungari, như những lần khác, tôi phải lật nó ra, đọc thử mấy câu, thấy câu nào có dâú chấm than là y như muốn úp lại. Nhưng không, hôm nay tôi gặp bài thơ Không đề của Nevena Stefanova này, tôi muốn chép lại ngay lập tức. Tôi từng thử đọc hết Những nhà thơ Bungari, nhưng không đọc nổi, đọc thứ mình không tin là không thể. Thế mà  mỗi lần tình cờ mở cuốn sách ra, tôi lại cứ bắt gặp một bài thơ khiến tôi muốn chép lại, bài thơ lần trước là bài Im lặng của Dora Gabe
Trong im lặng của tôi
Những ý nghĩ cuộn ôm
để bỗng nhiên băng tới
và như những tia ánh
ấp ủ chậm trong tôi,
cho đến khi chúng nở thành lửa ngọn.
Tôi chờ đợi khi chúng nở
để mở tung các cửa
của trái tim tôi
Cho cuộc đời này.

Bạn đang vào nhà tôi
và làm cho sự lặng im e sợ,
và sự yên ả của tôi chứa đầy bạn đó,
xin hiểu giùm cho rõ:
Tôi phải thật lặng im
và tôi đang tìm kiếm những từ -
tôi đang tìm một phép lạ nào
nó làm cho các ý nghĩ của tôi
hóa thành thấy được và nghe được,
nó biến chúng thành ra chim chóc
bay lượn đi vừa hát vừa ca…

Bạn đừng làm những ý nghĩ đó sợ e
Hãy yên tĩnh ngồi ở bên cửa sổ
và lắng nghe chút nào!
ý nghĩ ta sẽ lướt bên mình
và xua đuổi nỗi mình buồn bã.
Bấy giờ bạn sẽ hiểu
ma lực những từ kia
sinh ra giữa bình yên,
đẻ giữa bầu im lặng.
Thuở xưa tôi rất bánh bèo, bài thơ tôi thích mấy năm trước kì thực rất bánh bèo, im lặng với chả lặng im! Nhưng thôi vậy, nhờ sự bánh bèo đó mà cuốn Những nhà thơ Bungari vẫn còn ở trong phòng tôi, không bị đày vào giá sách cũ.

Trưa nay, lúc tôi lấy những cuốn sách đầu tiên ra khỏi tủ thì phát hiện nguyên một con thằn lằn đang trên đà phân hủy rất siêu thực bên cạnh Điệp khúc cơn đói, Ba tách tràZaches tí hon mệnh danh Zinnober rất khốc liệt. Dọn dẹp tủ sách nhiều lần, tôi “phát hiện” ra mua sách không phải là thú vui. Tương tự như vậy, việc mua váy áo lại càng không phải thú vui. Tóm lại mua sắm không phải thú vui. Vì việc mua cần sự cân nhắc. Mà cân nhắc thì không tạo nên niềm vui. Vậy rốt cuộc cái gì là thú vui, hẳn là cái gì không dính với trách nhiệm. Ví dụ như bây giờ, tôi có một ngăn dành riêng cho những cuốn tiểu thuyết tôi mua mà chưa đọc, một ngăn cho những cuốn sách bài tập tôi mua mà chưa làm, một ngăn cho những cuốn sách bài tập tôi mua, làm mà chưa coi lại. Trong tình thế ấy, tự khắc tôi thấy việc đọc và việc mua sách để đọc vẫn là một thú vui. 

Mấy bài thơ ở trên, thực chất là để tiễn đưa một con thằn lằn bị chết, có họa điên mới nghĩ bị sách đè là một thú vui !

14.9.15

Mình và bạn và trò chơi cô giáo

Một trong những điều nhắc mình rằng mình đã lớn hơn rồi chính là chiều cao của mình. Chuyện là giờ mình cao hơn cái tủ lạnh ở nhà mình lúc nó vừa được đem về. Lúc ấy muốn lấy đồ ăn trên đầu tủ lạnh mình phải nhón chân mỏi mệt, nhưng không biết từ khi nào mà cái tủ lạnh nhỏ bé với mình đến thế.

Hồi bé, mình thường xuyên phải nhón chân trước hai thứ, đầu tiên là cái tủ lạnh, tiếp theo là với cái bảng đen mà bố làm cho mình. Cái bảng đen đã theo mình và cô bạn hàng xóm của mình suốt một quãng thời gian dài, chúng mình thích nhất là chơi trò cô giáo cùng nhau. Bạn hàng xóm hơn mình một tuổi và thấp hơn mình cả cái đầu, thế nhưng lúc ấy hai đứa đều quá nhỏ bé so với cái bảng đen được treo tít lên cao. Thành ra để tận dụng hết cái bảng đen ấy, hai “cô giáo nhỏ” phải kê đòn dưới chân khi đứng cho vừa tầm. Cái bảng đen nhà mình là loại bảng mềm, được nẹp lại rồi treo lên, nó nhỏ xíu và chẳng bằng một phần ba cái bảng ở trường, thế nhưng đó là nơi giảng dạy của những “cô giáo” nhỏ. Hai cô chia đều cái bảng ra, rồi không ai nạnh ai, cứ thế mà ghi chép, giảng giải. Nhiều khi “các cô” còn đi dự giờ nhau, thay phiên nhau đóng giả học sinh cho có người nói người nghe, xong rồi làm danh sách lớp, chia từng cột điểm ra hẳn hoi, xong rồi đầu tuần “các cô” còn lần lượt lên trước “trụ cờ tưởng tượng” trong nhà để nhận xét.

Nhà bạn hàng xóm của mình cũng có một cái bảng đen như thế, nhưng to hơn, giống thật hơn và gồ ghề hơn. Chiếc bảng đen đó ở trong một phòng học trên lầu hai nhà bạn, phòng học này tối và chất chứa đủ thứ vì kiêm luôn cả nhà kho. Nguồn ánh sáng duy nhất trong căn phòng ấy là từ một khung cửa nhỏ dẫn ra ban công, nơi có cây táo cao sum suê, li ti là quả. Hai cô giáo dạy chán, đói bụng thì leo qua cái cửa ấy, ra tầng thượng hái táo ăn chơi, chỉ có lên lầu như thế mới hái được nhiều trái táo tròn bủm và xanh mơn mà thôi. Thế nên phần mình mà nói, chơi dạy học ở nhà bạn hàng xóm vẫn vui hơn, vì cái bảng đen rất thật, và khi dạy nói sai thì không bị ai nghe lén nhắc khéo. Mình nhớ có lần mình giảng (với học sinh tưởng tượng) tại sao một số cộng với số 0 thì bằng chính số đó, rồi tại sao không được cộng hai số 0 lại với nhau, giảng xong không biết thế đã dễ hiểu chưa mà lòng thấy trống rỗng vô cùng, đã thế lại còn bị mẹ mình kêu nói bậy. Nói thế thôi chứ mình thích có người nghe mình giảng bài lắm.

Xong rồi mình lớn, bạn cô giáo nọ cũng lớn. Chúng mình không hay chơi với nhau nữa. Cái bảng đen không được treo lên tường để chơi trò giảng bài, hai đặt nằm xuống đất để chơi ô ăn quan nữa. Quãng thời gian ấy mình chẳng muốn chơi với ai, mình mải mê với những ước mơ phù phiếm của mình, có phù phiếm không nhỉ, mình cũng chẳng biết, nhưng chúng hoàn toàn khác với bây giờ. Lúc ấy, mình đã nghĩ bạn cô giáo nọ thay đổi rồi, mình không có chuyện gì để nói với bạn ấy nữa. Vì mình và bạn không thể chơi chung trò gì với nhau, cả trò cô giáo, cả trò bán đồ hàng, cả trò đóng phim cổ trang,… Vì bọn mình đã lớn, bọn mình đã nhìn thấy tương lai của mỗi người, thứ tương lai vượt qua cả giả tưởng, nhưng vẫn còn rất mờ mịt và mong manh.

Những năm rồi cả bạn hàng xóm với mình đều lên cấp ba cả, bọn mình gặp nhau lại chẳng có gì để nói ngoài chuyện học hành và chuyện tương lai. Bọn mình chẳng còn nói về những mối quan hệ của nhau vì hẳn những người bạn biết là những người mình chưa từng quen, thật xa lạ, mình nghĩ thế, mình đã ước được bé lại để có thể líu lo về mọi điều. Và mình hỏi năm sau bạn hàng xóm sẽ làm gì? Bạn nói bạn sẽ thành giáo viên mầm non, bạn sẽ đi dạy lũ trẻ, nhưng bạn không chắc. Mình không hỏi bạn gì hơn, mình chỉ nói rằng bạn đừng để ý lời ba mẹ nói, mà hãy cứ thi vào trường đó, rồi làm việc đó đi. Vì đó là một công việc rất đáng yêu, một công việc mà bọn mình đã cùng nhau “chơi” từ ngày bé và cùng nhau yêu thích lúc lớn lên. Có thể, sẽ chẳng ai nghĩ trò chơi ngày bé có ý nghĩa gì. Có thể, thật chẳng đáng gì, có nhiều thứ sẽ thay đổi khi con người lớn lên, bọn mình lại nảy ra những suy nghĩ thực dụng với những gì mình làm. Nhưng mình tự nhủ, chuyện đó sẽ chẳng bao giờ được chễm chệ ở hàng đầu. Mai này chúng ta sẽ vẫn là những cô giáo như ngày bé, luôn học bài, thích giảng giải, đứng trên những cái đòn cho đến khi không cần chúng nữa, và chia sẻ mọi thứ như những trái táo giòn tan.

30.10.13

những Narcissus không có sắc đẹp

MiKun có bảo, trên đời có 4 loại người.

Loại thứ nhất muốn cả cái xã hội nó nhìn vào mình, loại này thích làm chánh trị, làm diễn viên, làm ca sĩ.

Loại thứ hai muốn vài người thân thiết nhìn mình. Loại này thích ăn nhậu, hội hè, đình đám.

Loại thứ ba thấy cần thiết phải xuất hiện trước mặt người mình yêu thương. Cỡ như mấy nhân vật này thì chỉ bám váy đối tác. Đàn ông thì thiệt mệt, đàn bà thì thiệt tội.

Loại cuối, nghe đâu hiếm nhất, là "những người sống trong mắt tưởng tượng của người vắng mặt. Họ là những kẻ mộng mơ"

Dù là loại nào, "ai cũng cần có người nhìn lên mình"

Ngoài các loại đó ra, tức những kẻ sống bơ vơ, mòn mỏi trông đợi ánh nhìn kẻ khác một cách thèm thuồng, là những tay tự sướng, những kẻ AQ, những người bị triệu chứng thích vuốt ve, những Narcissus không có sắc đẹp. Ôi mới tội nghiệp làm sao những Narcissus không có sắc đẹp.

[...]

Hôm trước QK cùng AT cùng bước vào Ministop.

AT: Em nhớ Paris quá anh à

QK: Thôi đi cô, cô đã đi tới chỗ nớ hồi nào đâu mà bày đặt nhớ. Đừng vẽ.

AT: Người ta cũng nên bắt đầu nhớ những thứ mà mình ao ước chớ anh.

Chẳng có gì phù phiếm hơn cho một hôm thứ 2 về muộn. Chẳng có gì u ám, cũng chẳng có gì vui tươi hơn bằng. Tớ thì mong AT sẽ đi được Pháp, sau vài năm nữa. Tất nhiên.

5.10.13

MR.X

Thầy X đòi chúng tôi phải có số liệu cụ thể. Mấy thằng bàn đầu lại nháy mắt. Thì bịa chứ sợ quái gì. Chính thầy cũng biết là tụi tôi bịa. Nhưng như thầy vẫn dẫn lại lời của chính thầy rằng bịa cũng phải có phương pháp. Tôi chả thể hiểu cái gì là bịa có phương pháp. Nó giống như chuyện ăn bẩn có phương pháp. Tóm lại là tởm như nhau.

Nhà quản trị luôn phải ra quyết định trong tình trạng thiếu thông tin. Nếu anh có thừa mứa thông tin thì hoặc anh rất giàu, có thể vung tiền mua tất. Hoặc anh đang học đại học. Trường đại học là một thị trường rất sôi động. Ở chỗ trường tôi học, nơi bẩn nhất là nhà vệ sinh. Nơi vắng nhất là thư viện. Căn tin thì đắt, hành lang thì hẹp, lòng chúng bạn bị chuyện điểm chát làm tủn mủn. Lần hồi tụi tôi chạy theo những cơn lo lắng triền miên mà chỉ facebook mới có thể chữa nổi. Lần hồi sợ thầy như sợ ma, trong bụng thì chửi, ngoài mặt thì sợ, tay làm, hàm nghiến. Mất ngủ để bịa ra mấy thứ chẳng giúp gì cho đời lẫn cho người.

Tụi sinh viên cũng là mấy sinh vật khó hiểu. Thầy dễ thì bị mang tiếng lười. Thầy khó thì bị cho là ác. Tựu chung cũng chỉ có hai loại thầy, một là lười, hai là ác. Song sinh viên thì nhiều thể loại. Thể loại đầu là mấy đứa mọt sách ngồi bàn trên. Thầy hát, trò khen hay, hỏi han khí thế. Tụi này chẳng bao giờ học bài khi thi (nghe tụi nó bảo thế) song toàn điểm cao. Thể loại mấy đứa vô ưu ngồi bàn giữa thì chăm chú ghi chép, song về nhà không học, khi thi cam chịu điểm trung. Thành phần chống đối hay ngồi bàn cuối với chuyên môn ngủ gật, nói leo, và bình luận rởm đời về mọi đề tài có thể thu nhặt được trong giờ học. Tôi chẳng thuộc phân nhóm nào. Vì tôi chia nhóm cho chúng nên tôi có quyền đứng ngoài cuộc. Cũng giống như giảng viên thì đứng ngoài bài giảng. Cấm cãi.

Cái điên nhất của thể loại đại học tôi từng kinh qua là chuyện bưng bít slide. Giảng viên không cho slide là điều tôi chẳng thể chấp nhận được dù bất kỳ lý do gì. Đâm ra mất đứa điểm cao toàn là bọn có khả năng tốc ký. Hết chuyện.

Kết luận cho quãng đời sinh viên sắp hết: Công nghệ hình ảnh 3D là một cú hích cho nền công nghiệp phim người lớn. Sinh viên thì phải chém gió. Có mấy thứ tôi cần cảm tạ hơn cả nhưng gì học được ở trường: Google dịch, Google tìm kiếm, Wikipedia và những lon Bò Cụng cho đêm trường lạnh lẽo. À quên, còn cả nền công nghiệp phim người lớn nữa. Thật là một sáng tạo vĩ đại. Ý tôi là, phim người lớn ấy.

Phim trong tháng: Phải "táo" đến mức như thế nào thì người ta mới có thể thành "huyền thoại"

24.9.13

Thành phố X

K ra đến thành phố X. Chuyến bay ngắn. Không gian dài rộng. Thế giới thu nhỏ lại cho vừa khung kính chật chội của chiếc Airbus cũ kỹ. Kể từ khi phát minh ra máy bay, có lẽ tâm lý của con người trong những chuyến đi xa phải thay đổi khác đi. Ta không còn thấy không gian, thời gian trải dài ra và hậu thuẫn với những cảm xúc chia lìa. Có chăng, chỉ là khoảnh khắc ù ù lúc máy bay cất cánh và hạ cánh, khi thành phố, làng mạc thu nhỏ lại rồi hiện ra như những mẩu mô hình dày đặc.

Không có ai đón K ở sân bay. H không ra đón K. H khác thì vì e dè và mệt mỏi cũng không vượt nổi mấy chục cây số trên những chiếc xe buýt đông kịt để đến sân bay. Chỉ có K, đeo ba lô và một chút mưa gió của chuyến khởi hành sớm đi thẳng vào X. K thấy thế giới thật buồn và không biết người ta tìm thấy gì ở 25 quốc gia mà họ đã đi qua như một bài báo nào đó. X chỉ là một thành phố. Một thành phố xa lạ. Làm thế quái nào mà "đừng khóc" cho đặng những ngày dài trước mắt.

[...]

Tôi hôn H. Chúng tôi dành cả ngày bên nhau trong một căn  phòng nhỏ không cửa sổ. Không gian khép kín mặc sức tràn ngập những dịu dàng và ấm nóng. Chúng tôi sống cho đến khi mệt nhoài, dồn nén những cô đơn lên nhau, tràn ngập nhau. H mặc chiếc áo sơ mi của tôi, nằm duỗi dài trên chiếc giường với tấm trải nhàu nát. Tôi ngồi bên cạnh, đốt lần lượt từng điếu thuốc và lau những giọt nước mắt trên khuôn mặt cô ấy. Chúng tôi nằm im như thế cho đến chiều tối. Tôi không biết X có gì. Tôi  không cần biết X có gì. Và tôi cũng không nên biết X có gì để hình ảnh của H tràn ngập, cho những ngày dài trước mắt, cho cả đời dài trước mắt.

[...]

Câu sẽ ngắn đi. Lời sẽ ít lại. Khoảng cách rộng ra và thời gian kéo dài, kéo dài. Cho đến lúc nào đó, sẽ chẳng còn gì khác. K nghĩ đến hai nốt ruồi bé bé dưới cổ H khi sắp phải rời X. Đêm đó tối trời, nghĩ đến cảnh H đứng giữa sân bay một mình rồi lủi thủi về lại thành phố, K thấy hơi sợ. Cũng đêm đó, K gọi điện cho H, H khóc mà chẳng nói câu nào. Từ một nơi nào đó cách xa X cả nghìn cây số, không gian quanh H đông cứng lại trong một tối đầy sao.