Showing posts with label mèo. Show all posts
Showing posts with label mèo. Show all posts

5.8.12

Có hai con mèo...


Tôi còn nhớ cách đây hai năm Nhã Nam có xuất bản một cuốn sách mỏng viết về chuyện mèo và chim *cười*, cuốn Chuyện con mèo dạy hải âu bay. Tôi luôn có cảm giác không tốt đối với những cuốn sách mỏng, nhưng lần đó tôi nghĩ là mình đã lầm. Câu chuyện về con mèo mun, to đùng, mập ú hay nói sát hơn chính là một bản tuyên ngôn nho nhỏ nhưng vang ngân về yêu thương và vị tha đã cuốn hút tôi từ trang đầu cho tới trang cuối. Không một dòng nào là không thấm đẫm nhưng mới mẻ và trong sáng của câu từ cũng như diễn biến câu chuyện. Nhớ tới lúc đó, tôi đã không cầm lòng được những thích thú của mình về nhà văn Luis Sepúlveda này và tìm đọc một cuốn sách khác của ông được xuất bản tại Việt Nam, cuốn Lão già mê đọc truyện tình. Cả hai cuốn sách đều không dày, hay nói chính xác hơn tôi nghĩ không đủ dày để truyền tải một điều gì đó có giá trị cũng như đủ độ phức tạp cần thiết. Nhưng có lẽ tác giả Chi Lê này rất giỏi trong việc đặt ra một kết cấu mở đầu đặc biệt, đặc biệt đến nỗi mỗi câu chữ sau đó cứ tuôn ra như bản năng để tạo nên câu chuyện hoàn chỉnh. Chính cái ý tưởng về câu chuyện trong văn ông đã là một vang ngân bé nhỏ nhưng xinh xắn rất đỗi đặc biệt rồi. Chuyện con mèo dạy hải âu bay là một cuốn sách thiếu nhi hiếm hoi mà người lớn cũng phải đặt ra những suy nghĩ riêng cho mình, một cuốn sách khiến mọi lứa tuổi thích thú bởi sức tưởng tượng dễ thương hoàn toàn của tác giả. Tôi đã bất ngờ vì mình từng đã rưng rưng trước những mẩu thoại tưởng chừng như đơn giản này của câu chuyện. Một câu chuyện không gượng ép về hành trình tìm lại chính mình của một con hải âu, một câu chuyện về sự dung hòa những khác biệt để tìm đến điểm chung yêu thương giữa người với người, giữa trái tim với trái tim, tràn đầy lương thiện và ấm áp.

Đó là về một tác phẩm dịch, còn ở Việt Nam gần đây cũng có một cuốn sách về mèo được xuất bản, cuốn Có hai con mèo ngồi bên cửa sổ của Nguyễn Nhật Ánh. Nếu như Zorba là một con mèo hiệp nghĩa, thông thái và kiêu hùng thì Mèo Gấu trong truyện của Nguyễn Nhật Ánh lại hơi sến một tẹo và là một thi sĩ số dách. Tin tôi đi, những câu thơ trong cuốn sách này rất dễ thương. Dễ thương bởi vì dường như chúng được tạo nên bởi một người chẳng phải trẻ con cũng chẳng phải người lớn vậy. Thứ ngôn ngữ ấy dễ dàng khiến cho bất cứ ai phải rung động vì sự xinh xắn và êm dịu. Nhưng không giống như Chuyện con mèo dạy hải âu bayCó hai con mèo ngồi bên cửa sổ dường như không đủ sức để tạo nên một tuyên ngôn bé nhỏ xinh xinh nào đó. Câu chuyện về mèo gấu chỉ đơn thuần là một hoài niệm nuối tiếc về tình yêu, sự chờ đợi và vị tha nào đó thuộc về tuổi thơ. Ý tưởng câu chuyện cũng không có gì quá mới mẻ nhưng cách nhà văn diễn đạt thì, nói sao nhỉ, mềm mại trong những cảm xúc chân thành. Tôi nghĩ Zorba là một chú mèo của mọi lứa tuổi, nhưng Mèo Gấu sẽ chỉ dành cho tuổi thơ hoặc cái tuổi dở dở ương ương mới chớm thứ tình cảm trong trẻo và ngây thơ ấy mà thôi. Điều ấy, mặc nhiên khiến cuốn sách là dành riêng cho những trái tim mới lớn, đập khẽ khàng và không vướng chút lo âu nào.

Hai cuốn sách là hai câu chuyện đáng yêu về hai chú mèo, là  kỉ niệm thân thương với những dấu yêu tuổi nhỏ bên một hiên nhà đầy nắng; có lẽ; khi đọc lại những cuốn sách này vào một ngày nào đó của tương lai, ta lại thấy mọi thứ ùa về...