Showing posts with label mưa. Show all posts
Showing posts with label mưa. Show all posts

7.9.13

Có dễ dàng thoát khỏi cơn mưa

Anh có thoát khỏi cơn mưa dễ dàng không K ?

Có, anh chỉ cần chạy nhanh hoặc dừng lại tìm chỗ tránh?

Chạy nhanh thì sẽ ít ướt hơn à. Em nghĩ chỗ nào cũng có mưa. Anh đi từ đầu này tới đầu kia, thực ra là di chuyển trong một "không gian mưa". Không chỗ nào là không có những hạt mưa tồn tại. Khi anh chiếm lấy phần "không gian mưa" đó, mưa sẽ làm ướt anh, dù anh nhanh hay chậm.

Nhưng mưa không thể làm ướt anh hai lần. Nếu anh dừng lại, phần "không gian mưa" của em sẽ lại bị lấp đầy, hết đợt này tới đợt khác. Anh sẽ ướt cả thảy nhiều lần. Những giọt mưa không đứng yên, chúng chuyển động. Và anh cũng phải chuyển động.

Nhưng nếu xa quá thì sao. Cứ cho rằng anh chạy đủ nhanh chỉ để trong mỗi khoảnh khắc anh chỉ bị một lần ướt đơn thuần. Nhưng anh nhìn xem, đường còn dài. Một lần trong một giây sẽ khiến anh ướt trong mười phút.

Khi đó anh chỉ còn biết hi vọng. Nhiều người cũng hi vọng như anh, nhất là những người không mặc áo mưa. Họ trông đợi mưa sẽ tạnh khi nó mới bắt đầu. Họ trông đợi mưa sẽ nhỏ lại khi nó dần nặng hạt. Và em biết đấy, lúc chẳng còn hi vọng nữa, họ nhìn quanh những người xung quanh mình. Sẽ rất may mắn nếu có nhiều kẻ hi vọng như họ. Và thật xui xẻo khi chẳng có ai ướt cùng mình.

Anh thích mưa đến thế à?

Ừ em. Anh thích tất cả những cơn mưa. Trừ chuyện bị ướt :)

Em cũng không thích bị ướt...

Thế em giống anh. Nhưng ngẫm kỹ. Nếu không ướt sẽ không khoái. Em chỉ là kẻ ngoài cuộc với những cơn mưa.

Em thích ngắm mưa hơn, từ trong cửa sổ nhìn ra. Ấm áp và thoải mái.

Hạnh phúc của một kẻ ngoài cuộc là vậy. Nhưng em cũng không vui lâu nổi đâu. Nếu mưa ngắn sẽ làm em hụt hẫng. Nếu mưa lâu sẽ làm em chán nản. Rồi em cũng phải cố quên đi những cơn mưa "không chuẩn" kia và tìm thứ gì đó thay thế. Có thể là anh chẳng hạn :)

Thế mưa "có chuẩn" thì như thế nào anh?

Là mưa khi em ở trong nhà, chăn ấm đệm êm, tách trà nóng trên tay và kính cửa sổ không chấn song được lau kỹ.

Thế có gì không tốt nào.

Không tốt ở chỗ mau chán. Em bị ướt, em lạnh, em thấy em thật bất cẩn và ngốc nghếch khi không mang theo ô hay áo mưa. Nhưng em sẽ không chán vì phải ngoài cuộc. Dù là chạy trốn hay cam chịu bị ướt vì một cơn mưa, điều duy nhất em cảm thấy là lạnh. Cái lạnh ngăn cảm giác chán, cũng như nóng, như sợ hãi hay cáu gắt. Người ta chỉ chán khi bị bỏ rơi hay thờ ơ, dù là một cơn mưa bỏ rơi đi nữa.

Anh hơi sến đấy !

Đàn ông không sến như nến không cháy. Em không biết à :)

À, anh có thể trú mưa mà, thế là thoát được hết đúng không? Thoát mưa, thoát ướt, thoát lạnh.

Ừ em. Thế sẽ không phải lạnh và ướt. Nhưng anh vẫn sẽ phải nghe mưa, ngửi mưa, tay anh sẽ khẽ chạm vào mưa vì tò mò và dù trốn thế nào, em vẫn sẽ phải để ra một kẽ hở nhỏ. Chí ít ai mà chả muốn nhìn một cơn mưa nặng hạt hay đang yếu dần, hay đang bắt đầu lộp độp. Theo một nghĩa nào đó, ta không thể thoát khỏi một cơn mưa. Ta không cầm lòng thoát khỏi đâu.

Mà nói cho cùng thì anh cũng chẳng muốn thoát khỏi làm gì.

Ừ đúng. Ai muốn làm kẻ ngoài cuộc cơ chứ. Ta lúc nào cũng thà bị ướt. :P

Cơm thêm: Is it Better to Walk or Run in the Rain?