Showing posts with label marketing. Show all posts
Showing posts with label marketing. Show all posts

10.11.13

Chủ nhật ngày 10 tháng 11 năm 2013

Tin tức vĩ mô:

Bão Hải Yến sẽ không đổ bộ vào miền Trung mà hướng ra Bắc. Khi vào tới đất kinh kỳ, nghe đâu cũng không còn là siêu bão. Người Hà Nội tha hồ mà sung sướng. Sáng nay, mình gọi điện về nhà cho ba, ba đang uống cà phê, ngó bộ rất ung dung nhàn nhã. Nói xui xẻo, nó (tức Hải Yến bà bà) mà quá bộ tới thăm, thì nhà mình sẽ thành đống gạch vụn.
article-2494635-1950176F00000578-601_964x960-e245bLớp cờ vây của anh Tuệ sẽ tiếp tục mở cửa. Bạn nào vô tình hay hữu ý ghé vào blog của mình, mà lại có nhu cầu thích học (hoặc thử) cờ vây thì có thể liên hệ với anh í để biết thêm chi tiết (bấm vào hình dưới á :P). http://www.blogcovay.com/

Tinh tức vi mô

Mình phát hiện ra một anh là Slide Designer. Mình không biết lại có người tự nhận mình như thế ở Việt Nam đấy. Slide ảnh làm hay blog của ảnh mình đều thích. Tiếp sau blog anh Binh Nguyen, blog này mình tìm thấy được khá thứ. Người ta làm rồi viết ra, để những người chưa biết đọc được, làm theo thì rất đáng quí. Hai chủ nhân blog trên đều viết rất khá, lại viết toàn những thứ sờ sờ trước mắt, những thứ gắn với công ăn việc làm, đến những việc như làm thế nào để có một cái slide thuyết trình ổn thỏa, đánh giá thị trường như ra sao, tìm hình ảnh ở đâu… Mấy thứ đó, ngó vậy mà khó, mà không phải ai cũng rảnh rang chia sẻ.
Note hai blog này lại để đọc dần. Giống như đọc tiểu thuyết vậy.
Chuyện cá nhân nhất nhất nhất. Tuần sau NH vào.

Note: Bộ font dùng trong slide trên là Futura, gồm 2, 3 weigh gì đó. Bạn có thể download bản Việt hóa tại đây

10.9.13

Sách mới viết về quảng cáo

Thầy X được coi là một trong những giảng viên tốp trên của khoa tôi. Khoa tôi được xem là khoa tốp trên của trường tôi. Còn trường tôi nằm ở tốp dưới của hệ thống đại học nước nhà.

Thầy X bảo: Tôi căm thù những bạn nào dịch marketing là tiếp thị. Vì câu nói đó, tôi chỉ học mỗi môn của thầy, các môn khác tôi đều muốn bùng cho rảnh nợ. Đùa đó, tôi bùng vì chán học, thế thôi. Nói cho đơn giản, tôi bùng vì "bùng" là một trong những ký ức lãng mạn mạn duy nhất thời sinh viên. Cũng là đùa đó. Mấy thứ trên giảng đường bạn còn lạ gì. Toàn là một tụi giả Santa Claus. Nghĩa là Ho ho ho...

Hồi còn đi làm ở công ty đầu tiên trong đời, tôi nghe sếp bảo TTT có nói câu đại khái Quảng cáo là con điếm của nghệ thuật. Còn hồi ngồi nhét mông trên lớp, có lần tôi nghe một giảng viên trích dẫn sách của TTT, tất nhiên là không ghi chú nguồn để tụi khỉ đít đỏ tụi tôi tìm đọc, chiêm nghiệm cái sự hư ảo biến hóa khôn lường của tri thức con người. Hồi cuối là khi trích dẫn TTT trên này, anh T hỏi có phải TTT là TTT không :P

Nhớ lại hồi đọc Sự thật về quảng cáo, tôi thích tệ. Thích đến nỗi tôi và một Thuận gõ lại cuốn này. Tôi cũng la liếm chat với tác giả. Hờ hờ. Tôi phục sự la liếm thuần túy la liếm của mình.

Sách về quảng cáo của tác giả Việt Nam không nhiều. Hiện tại tôi chỉ biết Sự thật về quảng cáo (TTT và Thái Quân) viết hay, gọn gàng; Quảng cáo ở Việt Nam (Phi Vân) gọn gàng nhưng không hay lắm. Và cuốn mới nhất là Ý tưởng này là của chúng mình (Huỳnh Vĩnh Sơn) - tập hợp propos dưới cái tên Nhật ký sáng tạo bên Toiyeumarketing chấm com.

Cuốn mới này làm bìa rất đẹp. Hình tác giả được vẽ chớ không phải chụp, giống cuốn của Cầm Bùi :P

---
Note về cuốn khác:

22.9.12

Linh ta linh 6

  • Cuốn sách Sự thật về quảng cáo (Trương Tiếp Trương - Thái Quân) có thể là lựa chọn đọc tiếp theo của mình. Lúc đầu mình cứ ngỡ Trương Tiếp Trương là một chàng lãng tử hào hoa nào đó, hoặc ngược lại, xuề xòa bụi bặm đúng dân nghệ sĩ. Nhưng anh giản dị hơn mình tưởng nhiều. Trương Tiếp Trương, ngoài là một copywriter huyền thoại còn là một nhà văn, một dịch giả. Anh chính là người dịch cuốn Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ (Nguyễn Ngọc Thuần) sang tiếng Anh. Anh đích thực là một người làm quảng cáo mà mình luôn khâm phục, người luôn biết nắm lấy chiều sâu của tâm hồn đúng kiểu nghệ sĩ để làm ra tiền, với một cái cười sắc lẻm nhưng đầy nhân văn. Tin vui là Sự thật về quảng cáo có trên thư viện KHTH với mã số lưu kho là VN 1774/2004,VN 1775/2004
  • Trông đợi rất nhiều vào cuốn Phương đông lướt ngoài cửa sổ (Paul Theroux) nhưng mình thực sự thất vọng. Paul Theroux có một cách viết khác hẳn so với Ryszard Kapuściński. Nếu như đọc Ryszard giống như một chuyến phiêu lưu, thì đọc Paul Theroux là một sự cầm tù trong những khung cửa sổ tàu, theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Paul Theroux viết du kí như một kẻ tách biệt hẳn với những con người ở đất nước ông đi qua. Một cuốn du ký của một nhà quí tộc chuyên đi toa hạng nhất ư, hẳn là mình không ăn được món đó, đọc hết 200 trang rồi ngừng thôi, bỏ cả phần viết về Việt Nam. Cũng hơi tiếc.
  • Bạn nói với mình rằng: "Tớ có chuyện khó nói lắm, nếu tớ nói ra, hứa là không giận nhé. Coi tớ như con trai nha...". Mình nghĩ "Bỏ bà, chẳng lẽ bạn là les. Sao số tôi khổ bỏ xừ, quen bạn nào bạn đó cũng là les, là làm sao, làm sao ?!". Rồi bạn cũng gõ bàn phím rằng "Cậu có vấn đề về mùi cơ thể". Rồi bạn tư vấn cho mình vụ lăn khử mùi. Nói thật là mình mừng bỏ xừ, vì cậu không les :)), và cười mỉm mỉm vì lần đầu có con gái nói với mình chuyện đó. Hôm nay mình đi mua Nivea (Mùi bạn bảo là bạn thích), phải qua hai cái siêu thị, và hơi ngượng tẹo khi hỏi chị bán hàng vì chả biết chỗ nào.
  • Thằng bạn tạm gọi là thân đã làm lên tới lớp phó. Khổ, mày từ nay sẽ không thể chửi thoải mái nữa rồi. Tiếc cho mày nhưng cản không được. Thôi vậy, vì gia đình và tổ ấm, cố lên nha :D
  • Mình đã bao xong mấy quyển sách tặng đợt bên Readingcafe, lần này bao nguyên xi, không gỡ bìa bao ra làm đôi nên trông đẹp và cứng cáp hẳn.
  • Và cuối cùng, sáng mai, chủ nhật, mình sẽ dành trọng buổi sáng cho Nước non Bình Định của Quách Tấn.

28.5.12

Vì sao em mua?

Tôi có một entry nói về sự ngưỡng mộ của mình với Mike Markkula - bậc thầy marketing thời kì đầu của Apple. Trong đó có đề cập đến một suy nghĩ chẳng mới mẻ gì về chuyện khách hàng không biết họ đang làm cái quái gì khi mua hàng :D. Tuần vừa rồi tôi đọc một cuốn sách nói đúng vào vấn đề đó nên muốn quay trở lại chút ít.


Tôi học marketing vì một lý do: Tôi chẳng thích tính toán cho mấy, nhưng cũng không khoái mấy anh văn sĩ viết lách. Do thế tôi muốn tìm một ngành gì đó cân bằng giữa hai thứ trên, sự sáng tạo nhạy cảm và tính toán cẩn thận. Nhưng khi bắt đầu học thì ôi thôi, hoặc chỉ toàn là tính toán (với SPSS là ví dụ) hoặc chỉ toàn chém gió lở trời (như sa số môn mà tôi học), hẳn tôi bắt đầu vỡ mộng. Khi đó có một ý tưởng kích thích tôi. Đó là phát biểu của Steve Jobs về việc khách hàng không biết họ muốn gì cho tới khi chúng ta chỉ cho họ. Điều này phá vỡ hầu hết mọi thứ về điều tra thị trường lẫn những bảng biểu dài dằng dặc một cách chán nản. Phát biểu này cũng nâng tầm người làm marketing lên thành một "nhà tiên tri" hơn là một kẻ chỉ biết tính toán đơn thuần. Nhưng có thực sự là thế?

Trong cuốn sách Điều gì khiến khách hàng chi tiền - Những sự thật về tâm lý mua sắm của người tiêu dùng của Martin Lindstrom, tác giả đã chứng minh bằng khoa học thần kinh những vấn đề trên. Tức là đúng như Steve Jobs nói, lý trí của con người có rất ít quyền lực, nhất là trong việc mua sắm. Chúng ta cân đong đo đếm mọi thứ khi chọn lựa, nhưng thực chất yếu tố quyết định lại ẩn sâu bên trong lớp vỏ lý trí. Martin chứng minh hầu hết khả năng suy luận lý giải hành vi của con người thực ra chỉ là những ký ức đậm nét về màu sắc, mùi hương, âm thanh hay thậm chí là tôn giáo của chính người đó. Vậy làm thế nào để khách hàng chọn nhãn hiệu của bạn mà không phải của ai khác? Đến đây tôi chợt nhớ tới những kẻ kiến tạo giấc mơ trong bộ phim Inception, để tạo ra được một giấc mơ hoàn hảo, họ phải thâm nhập rất sâu vào nhiều tầng ký ức của người khác. Những niềm vui, nỗi buồn, những hờn giận, yêu ghét đều được sử dụng một cách hoàn hảo. Hóa ra để "dụ" người khác mua hàng của mình cũng cần phải có những khả năng "sử dụng" kiểu thế.


Một mặt khác, cuốn sách cũng chỉ rõ những hạn chế trong việc nghiên cứu thị trường và những ngộ nhận truyền thông, kiểu như dọa người hút thuốc bằng những dòng chữ in trên bao bì chẳng hạn. Và thế là luôn có một mâu thuẫn tồn tại giữa lý trí của con người và những tầng sâu của tiềm thức. Nhưng cái nào mới là điều cốt yếu quyết định sự mua hàng của người tiêu dùng? Tác giả không kết luận ngay mà lần lượt kể ra những nghiên cứu về não người dựa trên những tính toán khoa học chính xác (neuromarketing). Và điều rút ra là có những mối quan hệ mật thiết trong mọi giác quan của con người nhằm liên kết các trải nghiệm của họ về cùng một chỗ. Từ mùi hương, màu sắc, âm thanh, cảm giác về quyền lực, tình dục, cảm giác sợ hãi, tất cả đều trở thành những lưỡng lự hay quyết đoán của khách hàng khi chọn mua sản phẩm. Và nếu nắm chắc điểm hội tụ ấy, ta sẽ chiến thắng.

Cũng như các tác giả thú vị khác khi lý giải các hiện tượng xã hội, giống như Jim Collins với Từ tốt đến vĩ đại hay Malcolm Gladwell với Trong chớp mắt hay Điểm bùng phát, Martin Lindstrom là một người kể chuyện tài ba. Nếu không phải nhờ sự dẫn chuyện vui vẻ và mạch lạc của ông, hằn tôi đã chẳng nuốt nổi cuốn sách không quá mỏng này trong thời gian ngắn như vậy. Có cảm giác trong ba nhân vật kể trên, ông còn là người mạch lạc nhất.

Nhưng cuối cùng, tôi lại có một câu hỏi khác. Với Lindstrom, ông phá vỡ các số liệu nghiên cứu thị trường đã được sử dụng bao lâu nay nhưng lại sa vào các số liệu nghiên cứu về phản ứng của bộ não trong điều kiện thí nghiệm. Liệu có phải đơn thuần chúng ta đang rút khỏi một sự tính toán phức tạp này để sang một sự tính toán phức tạp khác, mà chưa chắc cái nào đã hữu dụng hơn cái nào?

5.5.12

Mike Markkula

Một cách trung thực, đọc Tiểu sử Steve Jobs (Walter Isaacson) là một trong những trải nghiệm tuyệt vời nhất của tôi thời gian gần đây. Vì thế tôi ghi chép lại cái trích dẫn, phòng khi mai mốt chém gió chỗ nào thì có cái mà xài :D
Markkula viết những nguyên tắc của mình lên một trang giấy, đặt tên là "Triết lý marketing của Apple", nhấn mạnh vào 3 điểm. Điểm thứ nhất là "thấu hiểu", một sự kết nối thân mật với cảm nhận của khách hàng. "Chúng ta sẽ hiểu được nhu cầu của khách hàng hơn bất kỳ công ty nào khác." Thứ hai là "tập trung": "Để làm tốt những việc đã đề ra, chúng ta phải loại bỏ những thứ không quan trọng." Thứ ba và không kém phần quan trọng, tạm gọi là "áp đặt". Điểm thứ ba nhấn mạnh rằng quan điểm của mọi người về một công ty và sản phẩm nào đó được hình thành dựa trên những dấu hiệu mà công ty đó truyền tải. "Người ta đánh giá cuốn sách dựa trên cái bìa của nó", Markkula viết. "Chúng ta có thể có những sản phẩm tốt nhất, chất lượng tuyệt vời nhất, phần mềm hữu ích nhất... nhưng nếu chúng ta giới thiệu chúng theo một cách thức cẩu thả, khách hàng sẽ đánh giá những sản phẩm đó là cẩu thả, nếu chúng ta giới thiệu chúng một cách sáng tạo, chuyện nghiệp, chúng ta đã gán cho chúng chất lượng như họ mong muốn.

Mike Markkula thực ra là nhân vật mà tôi khoái nhất trong cuốn tiểu sử này. Triết lý của ông về marketing không những có thể áp dụng cho việc kinh doanh mà còn đáng giá khi suy nghĩ về các vấn đề khác, chẳng hạn đơn giản như việc làm một slide PowerPoint khi thuyết trình chẳng hạn. Ồ, nói thế thôi chứ việc đó không phải đơn giản cho mấy, nhất là khi bạn muốn mọi việc phải hoàn hảo, như đúng tinh thần của Jobs.

Cái tôi thích nhất trong 3 yếu tố của triêt lý trên, đó chính là "áp đặt". Tôi luôn có một suy nghĩ cũng không mới mẻ gì mấy. Đó là việc khách hàng chẳng hề thông minh một tẹo nào. Ấy thế mà họ luôn nghĩ rằng họ biết mọi thứ, họ đong đếm giá tiền, họ cân nhắc các thành phần, hay suy nghĩ về uy tín thương hiệu. Chẳng có gì trong những thứ đó ảnh hưởng tới quyết định của họ cả. Cái duy nhất chi phối là cảm xúc. Muốn khách hàng dâng tiền cho bạn, hãy đánh vào cảm xúc, bằng màu sắc, bằng hình ảnh, bằng giọng nói, bằng một câu chuyện hay chỉ đơn giản là một mùi hương, một dấu hiệu. Chỉ cần một trong số đó thành công, ta sẽ có được mọi thứ, bằng không ta sẽ mãi lẹt đẹt theo đuôi người khác thôi.

Nói tới đó, tôi bỗng muốn phì cười, khi trên trường, đi đâu cũng gặp những con số, những phương pháp, những qui trình chạy đi chạy lại. Hẳn tất nhiên chúng tốt về một mặt nào đó, nhưng không phải là tất cả. Và không ai dạy cho tôi làm ai đó ngạc nhiên, bật cười, hay đau đớn về một điều gì đó cũng như cách tạo ra chúng. Và hằng ngày, tôi lại phải nghe đi nghe lại những bài thuyết trình với đầy đủ con số, phương pháp, qui trình đúng y chang như trên. Điều đó có thực sự có ý nghĩa ?

"Giới thiệu chúng một cách sáng tạo" là cách duy nhất tạo ra điều gì đó có ý nghĩa, ít nhất là khi con người  ta còn nghe nhạc, xem phim, đọc những cuốn sách hay, ít nhất khi họ còn cảm thấy cái đẹp của cuộc sống.