Showing posts with label nghĩ. Show all posts
Showing posts with label nghĩ. Show all posts

7.9.13

Mỗi khi buồn bực tôi lại nhớ đến Fight Club, tôi lại còn nhớ đến Black Swan khi thất vọng chuyện gì đó. Tôi tự huyễn hoặc rằng tôi không thể nào giết chết chính bản thân mình như những nhân vật đó đã làm. Chính xác hơn họ đã giết một phần của mình, phần bản chất mà họ đã chạy theo trong khát vọng, nhưng khi bản chất hoàn thiện như một con người thì ta nhận ra những gì trú ngụ trong mình chỉ cho ta thấy bề nổi của nó. Nghĩ về Fight Club hay Black Swan chẳng làm tôi  nguôi ngoai hơn mấy, nghĩ về một ai đó cũng chẳng làm tôi nguôi ngoai hơn mấy, nghĩ về những chuyện buồn cười rồi phì cười trong khoảnh khắc cũng chẳng làm tôi nguôi ngoai hơn mấy. Nhưng khi nghĩ về một buổi chiều thứ bảy thì mọi thứ trong tôi lại vỡ òa. Tôi ngày càng đếm thời gian nhiều hơn,  chiều thứ bảy lại qua đi,  những khát khao đạp đổ cái thằng người nhếch nhác trong tôi lại càng lớn. Nhưng dù sao tôi cũng không biết ai nhếch nhác hơn. Tôi hay kẻ đó.

Tôi thấy bí bức, tôi thấy có thứ gì đó rất nặng hạt  mà dù có yêu thương nhiều hơn theo cách nào cũng là chưa đủ để hứng sự nặng nề ấy. Tôi đành đợi thứ bảy qua đi và tuần mới đến, tôi muốn hứng tất cái nặng hạt đó vào thời gian của cuộc đời mình.

Hôm nay, không biết có phải là lần đầu tiên tôi sợ âm thanh của những câu chuyện đến thế không. Chuyện chờ đợi một người đến từ chuyến xe lỗi hẹn, chuyện ngoại tình xứng danh scandal của một người trí thức có nhu cầu yêu thương, chuyện vì sao một ông chồng gọi vợ mình bằng từ . Tôi muốn lộn gan lên, tôi không muốn thông cảm cho ông ta dù ông có bị cắm mấy cái sừng. Tôi muốn ông gọi vợ mình bằng cô ấy hoặc theo tiếng địa phương này thì là cổ. Người ta tính nhanh quá, mới nghe chuyện ngoại tình người ta đã bảo thằng đó chẳng chia tay con vợ abc của nó để theo con xyz đâu. Tôi không quan tâm. Thế ếu nào mà tôi lại có thể quan tâm đế chuyện vĩ mô đó.

Tôi không thể đồng cảm với họ được. Tôi có thể đọc sách và gật gù với nhân vật trong ấy vì khi đó tôi không thấy hổ thẹn với lương tâm. Nhưng tôi không thể nói chuyện với ai đó mà đồng cảm được cho đến lúc này. Tôi dám chắc tôi không đồng cảm, người ta cũng thế, khi nghe những kiểu chuyện như chết nước, ngoại tình, vân vân người ta thấy khoái cảm nhiều hơn. Mà có lẽ đồng cảm là một trong những kiểu khoái cảm chăng. Dù sao thì, đối với kẻ tặc lưỡi, người thút thít cũng chẳng cao thượng hơn là mấy.

Nhớ lại Fight Club và Black Swan, tôi tự hỏi vượt lên chính mình như mấy thằng dở hơn gào lên là cái khỉ gì. Suốt đời chạy đua với mình trong khi còn chạy với mấy con bò khác thì sao không giết quách chính mình đi để bớt một đối thủ. Chẳng phải người ta cũng làm thế với kẻ khác hay sao. Cái châm ngôn ấy chẳng phải là một điều tươi sáng lắm. Mặc dù chẳng có ai chết khi vượt lên chính mình cả, nhưng họ đều bị thương để đạt đến một trạng thái hoàn hảo tuyệt vời. Tôi cũng muốn mình là một cái gì đó của một ai đó và bị phụ thuộc vào kẻ làm chủ kia. Kiểu như tôi là cái tủ lạnh của B, tôi là tầm nhìn của C, tôi là sự khùng điên của D,…  Nhưng giờ thì tôi đau đầu chút đỉnh, và giờ thì tôi chỉ biết rằng, tôi là nỗi buồn của Khuê.

22.12.12

Thế nào là một câu chuyện hay ?

Thế nào là một câu chuyện hay? Đó là điều mà tôi băn khoăn. Vì cuộc đời thì ngắn, chúng ta không thể cứ đọc hết ngần ấy thứ mà không chọn lọc. Nhưng những người đọc như tôi, chả biết gì nhiều đến các giá trị văn học cũng như thẩm mĩ nói chung thì phải dựa vào đâu. Tất nhiên, loại trừ đi chuyện tôi hay đọc blog của các đàn anh để định hướng việc đọc, nếu phải một mình thì biết lấy gì làm bằng, mà đánh giá một câu chuyện là hay, hay dở.

Hồi còn học phổ thông, khi phải phân tích điều gì đó lạ mà không có điều kiện tra cứu ngay lập tức, thầy giáo dạy văn của tôi thường bảo học sinh dựa vào ba chữ: Chân -  Thiện - Mỹ. Nghĩa là cứ thế mà "phang", đằng nào thì cũng có điểm. Nhưng đó là thời phổ thông, còn giờ, tôi thấy đôi lúc khó mà phân biệt cho rõ theo chuẩn đó. Ví dụ như cuốn Cuộc đời của Pi mà gần đây gây sóng gió trên màn ảnh, tôi không biết nó "chân" ở chỗ nào. Tôi chưa đọc câu chuyện kể về Pi, nhưng chuyện phải lênh đênh trên biển với một con hổ Bengal tổ bố hay với cả một vườn thú di động chắc phải hạn hữu lắm. Tất nhiên hạn hữu thì cũng có thể xảy ra, nhưng như vậy cũng giảm độ thật của câu chuyện đi rất nhiều rồi. Thật là phải như Hãy chăm sóc mẹ, lạc mất mẹ trong một thành phố rộng lớn là chuyện xảy ra như cơm bữa, ít nhất là tại Sài Gòn này.

Tôi rất thích Haruki Murakami, những câu chuyện trong Kafka bên bờ biển làm tôi say mê. Nhưng những chuyện đó tất nhiên là không thật, không thật khủng khiếp. Nhưng thích thì tôi vẫn thích. Vậy nên tôi cười tôi một mẻ thật bự (hoặc cười ai đó) khi nhận xét mấy thứ chuyện kể bây giờ dành cho các bạn trẻ là không thật. Và vì không thật nên không đáng được đọc, mấy thứ đó chỉ ru ngủ, tô màu hồng cuộc đời, chả ích lợi gì, đại loại vậy. Thế nên tôi kết luận, thật hay không thật đôi khi chả quan trọng mấy. Cái chính là Haruki đẩy câu chuyện của mình đi quá xa sự thật rồi, nên ông không sợ mình là kẻ ba xạo chuyên đi lừa người khác. Còn nhiều tác giả bây giờ thì lờ cái ranh giới ấy đi và khiến độc giả nhập nhằng. Những câu chuyện không rõ thực hư thì mới nguy hiểm. Giống như chuyện cổ tích vậy, vì ai cũng biết chúng là giả nên ai cũng đọc, đọc từ nhỏ, lớn thì ít đọc bớt và chờ "đủ già" để đọc lại. Ai cũng biết giả nhưng ai cũng muốn tin, thật là như thế chăng ?

Đó là tôi mới chỉ tự vấn bản thân về chuyện "thật" thôi đấy, nếu mà cà kê dê ngỗng đến chuyện "hiền" với "đẹp" thì chắc tới sáng. Thế nên nghĩ tốt nhất tôi nên đi ngủ :)

Tất nhiên là sau khi post hình cái bạn Nhím này :)