Showing posts with label sài gòn. Show all posts
Showing posts with label sài gòn. Show all posts

16.9.13

Sài Gòn ký sự hay Câu chuyện đi học của thanh niên chậm tiến

Nếu trái đất đang ấm lên (mà đúng là nó đang ấm lên) thì tôi có góp một phần không bé.

Tôi trọ ở Tân Phú, học ở quận 7 (ai tôi không trả sách, trả tiền, trả nhời tin nhắn biết thế mà cứ đến xiết nợ). Quãng đường từ nhà đến trường dài lê lếch, dài lê thê, dài như nỗi nhớ của một kẻ si tình hay cơn buồn ị của một gã táo bón. Đó là lý do hàng đầu để tôi bùng học. Nhưng không học thì cạp đất mà ăn à. Thế nên tôi lại lê lếch cày cuốc quãng đường lê thê ấy hằng tuần. (Không phải hằng ngày, vì có nhiều ngày, tôi bùng.)

Để đến được hang ổ kiến thức đỉnh cao của thời đại ô trọc phù phiếm, tôi đi qua 2 cái cầu, 3 giao lộ bự và hem đếm nổi  số giao lộ bé, 2 cái chợ bự, 1 cái bệnh viện và 1 ông Phù Đổng Thiên Vương chết chìm trong mấy banner quảng cáo. Ông Phù Đổng Thiên Vương này hình như cầm cành tre lao thẳng vào ông Trần Nguyên Hãn cầm bồ câu chỗ Bến Thành thì phải. Hồi xưa còn theo nhỏ kia cùng lớp, có lần tôi tôi đội mưa đội gió đi xe buýt, bám theo nhỏ đó từ chỗ ông Trần Nguyên Hãn cầm bồ câu cho tới chỗ ông Phạm Ngũ Lão đan thúng. Cha chả, tôi bỗng nhớ đến mấy câu "Hoành sóc giang sơn cáp kỷ thu...Thu thính nhân gian thuyết Vũ Hầu" của ổng mà "luống thẹn" cái chuyện bỏ bê cuộc đời mà sa ngã theo gái. Hồi đó còn chuyện bó hoa hồng (sẽ kể dịp khác) bây giờ khô queo nhà chị bạn, dính lông mèo tứ tung rất khổ. Nghĩ, chuyện được mất tình... (tất thảy mọi loại) trên thế gian quả là khó lường.

Lại nói chuyện tình, xưa kia nhưng chưa lâu, tôi có bị đá thiệt khổ bởi nhỏ kia kém hai tuổi. Chuyện bị đá gắn với đường Võ Văn Tần. Đường này gần Nguyễn Thị Minh Khai mà cha chả, có lần tôi rẽ trái chỗ đó và bị phạt một trăm rưởi. Thậm tiếc. Thậm hận. Cũng kể từ đó, tôi thề sẽ không ăn bánh cá. Giang hồ thì ít gọi bánh cá mà gọi là Tai-da-ki hay Tai-i-a-ki hay Ta-i-y-a-ki. Mợ, đến tên gọi cũng vẹo cả lưỡi nên không khiến bạn đến The Bean Store mà thưởng thức cái món quái gở chết tiệt ấy cùng mớ sữa đậu nành đặc sệt thơm mùi dứa mùi gừng cùng dăm bảy loại mùi khác. Dở lắm.

Nói chẳng chơi chứ tôi ghét mấy thể loại đứa gái đá tôi. Mà đến đâu rồi nhỉ. À, chuyện đi học. Sáng sớm nay đang rong ruổi thực hiện phản ứng của mớ hỗn hợp hidrocabon thấp (thường nhân gọi là xăng) với oxi, tôi xém tông phải cha kia. Tức cảnh sinh lời, thằng chả phát ngôn ngay: "Đù má, không có mắt hả mậy !" (Chấm thang chứ không phải chấm hỏi). Tôi tức quá lẩm bẩm "Tổ cha mày mày chứ đù". Thằng chả trợn mắt, chắc là thấy khủng khiếp lắm bởi sự dũng cảm của tôi nên hỏi lại không hề nhỏ nhẹ "Mày nói gì?". Tôi tá hóa mới cười hề hề, hét lên tròn vành rõ chữ: "Dạ hem có gì, Saigon đẹp lắm, Saigon ơi, Saigon ơi".

Đến giờ tôi vẫn không hiểu tại sao ca ngợi thành phố mình đang sống, thấu hiểu vẻ đẹp của nó và cảm xúc tinh tế đó được thốt thành lời thì lại bị ăn đập. Phải chăng bây giờ, cả vẻ đẹp lẫn tình yêu đều chả có đất để tồn tại !?

Trong khi đó, mai này và tương lai vài tháng tới, hàng triệu cỗ máy lại tiếp tục thực hiện cái phản ứng giữa mớ hidrocabon thấp kia với oxi, nhả ra một ít tinh túy vào khí trời vốn đã nhiều bụi bặm trên đất Saigon.
.........
Mọi nhân vật và sự kiện đều là hư cấu. Tác giả không chịu trách nhiệm với bất cứ trùng hợp do vô ý lẫn cố ý nào của chính mình và đương sự liên quan. Hehe :P