Showing posts with label tạm biệt. Show all posts
Showing posts with label tạm biệt. Show all posts

24.6.14

2010 - 2014. Tạm biệt.

Hôm nay em đã chính thức chấm dứt quãng đời học sinh cấp Hai rồi. Em vẫn buồn buồn như mọi năm. Ngày kết thúc năm cấp Một, em đã về nhà nói với mẹ rằng, mẹ ơi con cứ thấy buồn buồn sao ấy, thầy giáo hôm nay tổng kết mà cũng bị xỉn nữa, con càng buồn hơn. Mẹ em bảo chả buồn sao được, chia tay trường cũ thì phải buồn chứ. Nhưng lạ thật, hôm nay em lại không thấy buồn như ngày xưa, không phải kiểu lưu luyến cây phượng, tán bàng nữa. Ấy là một sự nuối tiếc khác, em buồn vì em nhận thức được điều mà mình không thấy được vào những năm ấy, sự chia tay, sự vĩnh biệt. Vĩnh biệt có gì là nặng nề, có gì là đau đớn đâu, ai cũng sợ nó nhưng nó không đau đớn đến thế. Tuy vậy, người ta vẫn e dè mà gọi nó bằng cái từ dịu dàng hơn, tạm biệt, không phải vì vẫn còn hi vọng gặp lại, mà đó chỉ là một cách nói giảm nói tránh với những điều đã vĩnh viễn trôi đi với thời gian.

Thầy giáo lớp Bốn, lớp Năm của em từng nói: Các con có thể gặp lại giờ này, thứ... này, tháng... này vào một lúc nào đó, nhưng qua hôm nay các con sẽ không bao giờ gặp lại thứ... ngày... tháng... năm như lúc này nữa. Ngày học cấp Một, trên bảng đen luôn trường em luôn có hàng chữ ghi thứ ngày, ai hỏi hôm nay là ngày nào, dù ở đâu em cũng luôn luôn trả lời ngay tắp lự. Lời thầy nói như một điều đương nhiên, em cũng không cố suy nghĩ mấy, nhưng nó vẫn ở lại trong tâm trí em.

Thầy giáo dạy Toán lớp Sáu, lớp Bảy của em cũng từng nói với chúng em một điều: Không ai tắm hai lần trên một dòng sông. Để ví dụ thầy còn vẽ một con người nhỏ xíu ở bên trong một con sông có nước chảy. Em nhớ thầy có bảo: Người ta tắm nhiều lần, đó là một việc rất bình thường, nhưng ngày mai ta tắm, ta không phải là ta của ngày hôm qua nữa, con người luôn thay đổi, dòng sông cũng không như hôm qua nữa, dòng sông cũng thay đổi. Thầy hỏi chúng em hiểu không, em cũng chẳng nhớ khi ấy lớp đã nói gì nữa.

Em nghĩ lại, thấy thầy cô nào dù nói câu ngắn hay dài cũng từng nói với chúng em về thời gian. Để vào một lúc nào đó, khi kết thúc một điều gì đó, khi em cảm thấy sao mọi thứ trôi quá nhanh, em lại nhớ về. Nỗi buồn do thời gian gây ra là nỗi buồn vô vị, chẳng mấy chốc mà thời gian cũng làm nó nhạt đi. Nhưng lúc này, em lại buồn vì tại sao những con số đếm lại rõ ràng đến thế. 9 năm, 15 tuổi, 2010 - 1014, có những điều gì đã vĩnh viễn trôi qua, 4 năm nhanh như một cái lướt mắt qua dấu gạch ngang, chỉ chốc lát dừng lại để đọc 8 con số ấy, em đã hình dung từ lúc lần đầu bước vào cổng trường đến lúc bước chân ra.

Đó không phải là tạm biệt, là vĩnh biệt em ạ, ngoài với những mốc thời gian đã đi qua, em nhận ra với con người cũng vậy. Tiết học cuối cùng, bải giảng cuối cùng, lần nói chuyện chân thành cuối cùng, lần ăn vặt cùng nhau cuối cùng. Những người nếu không gặp nhau mỗi ngày trừ chủ nhật thì sẽ không còn tự nhiên với nhau nữa, những mối quan hệ khác sẽ tiếp tục nảy sinh. Và sự vĩnh biệt cũng ngày càng được vun đầy bằng những lời tạm biệt ngắn ngủi như vậy.

Giờ thì em biết, tại sao có một bài hát mà dù nhịp điệu vui tươi, lời ca trong trẻo mà từ nhỏ đến giờ mỗi khi nghe em lại thấy rưng rưng buồn. Vì em biết bài hát đang cố không làm em buồn lòng thôi, người ta cố che dấu điều thực tế và buồn bã nhất đấy.

Tạm biệt Búp Bê thân yêu
Tạm biệt Gấu Misa nhé
Tạm biệt Thỏ Trắng xinh xinh
Mai em vào lớp Một rồi
Nhớ lắm, quên sao được, trường mầm non thân yêu...

Cát Minh, 20h50', 24.6.14