Showing posts with label từ điển. Show all posts
Showing posts with label từ điển. Show all posts

3.10.14

Gửi Từ điển và các bạn sách dày


Từ điển và các bạn sách dày bất tận thân mến. Mình đã muốn viết về các bạn từ rất lâu, nhưng mình không biết phải bắt đầu thế nào. Chả lẽ lại luôn bảo ngày xưa, ngày xưa mình mến các bạn lắm. Lâu lâu rảnh rỗi mình lại vác các bạn xuống khỏi giá sách trần trụi, phủi bụi rồi chơi trò lật mặt ngẫu nhiên. Còn bây giờ mình để các bạn trong tủ kính, quanh năm ở yên một chỗ. Vậy trông mình lật lọng quá! Thật ra mình không lật lọng tí nào, chỉ là giờ mình đã biết nhiều điều hơn, và có thể tìm kiếm thông tin có chủ đích hơn. Nhưng mình vẫn không ngừng, và không muốn ngừng cái sở thích lật mặt các bạn ngẫu nhiên, trong hàng trăm, hàng nghìn khuôn mặt mỏng manh điểm trang những con chữ ấy.

Ngày bé, ba bạn mà mình vẫn hay chơi cùng là bạn Từ điển tiếng Việt đáng tuổi chú bác mình, bạn Almanach Những nền văn minh thế giới mập ù, và bạn Những cây thuốc và vị thuốc Việt Nam mà bố mình đã chắt bóp để mua về (mặc dù bố không hề có mộng làm thần y). Ba bạn là những cuốn sách mình mãi không thể nào đọc hết, và mỗi lần mở sách ra là mình lại thấy thêm điều mới mẻ. Mình thích sự vô tận và đầy ngẫu hứng của các bạn. Từ điển tiếng Việt đã gắn bó với mình suốt những năm cấp I, giúp mình các bài tập tìm từ, kiểu như “em hãy tìm thêm những từ chứa tiếng “đồng”, và rồi khi mình mở bạn ra thì bao nhiêu “đồng phục”, “đồng chí”,… bay ra xối xả làm mình rất khoái và hạnh phúc. Đó là cách những ô chấm trong sách bài tập được mình lấp đầy. Mình mãi nhớ những lúc mình hỏi mẹ tìm từ hay đặt câu  cho mình, nhưng mẹ cũng bí, nên cả hai lại lôi từ điển ra để tìm. Vậy nên nhiều khi mình tạo ra một câu lạ lùng với những từ vựng chẳng giống ai. Thời gian rỗi rãi của mình cũng được bạn lấp đầy, những buổi trưa chưa muốn ngủ, và các buổi tối chưa muốn học bài.

Kể từ khi mình thấy trong bạn Những nền văn minh thế giới có mục bói cung hoàng đạo là mình lại hay vọc bạn ghê ghớm. Mình luôn xem đi xem lại cung Kim Ngưu, và thích chí khi nghe bảo người cung này có thiên hướng nghệ thuật. Và mình đem bạn ra để chơi với mọi người trong nhà, mình hỏi ngày sinh của bố, mẹ và bà nội, rồi làm ra vẻ thầy bói lắm. Sau đó, mình còn thử xem chiêm tinh phương Đông nhưng chả hiểu gì. Đã lâu rồi mình không đem bạn ra ngoài lật qua lật lại, và dò tìm trong hàng trang mục lục những gì mình muốn đọc.

Bạn Những cây thuốc và vị thuốc Việt Nam là một bạn rất đặc biệt. Vì mình đọc bạn chẳng vì điều gì ngoài việc mơ mộng được tìm ra những cây thuốc được ghi trong ấy. Vì thế nên mình luôn chú ý đến mục “nơi phân bố” trong những thông tin về cây thuốc. Mình đã nhận ra quanh vườn mình đều là thuốc cả. Và mình cũng thấy cây thuốc nào cũng được ghi là có ở trong rừng hết, có một thời gian mình muốn vào rừng để tìm thuốc về nhà chơi, vì nhà mình gần với núi mà. Còn một lý do nữa khiến mình thích đọc bạn là vì tranh minh họa rất đẹp, vẽ cây trái rất sắc nét. Ngày bé mình cũng thích được như nàng “Đê Chang Kươm”, nấu thuốc, nấu ăn, vậy cho nên mình cũng hay đọc mục cách chế biến trong sách.

Độ mấy năm trước, mình để Từ điển tiếng Việt dưới hộc bàn, xộc xệch và tả tơi, mình định mua quyển từ điển khác cho tiện hơn. Nhưng nghĩ lại thôi, vì giờ mình lớn rồi, gặp từ nào cũng  hình dung ra được và không có nhu cầu tìm kiếm như trước kia nữa. Hai nữa là vì mình không nỡ bỏ bạn đi, vì bạn rách nát một phần cũng do mình lật nhiều quá. Nhiều gấp đôi bố mẹ vì vẫn chưa thuộc bảng chữ cái và nguyên tắc sắp xếp trong một cuốn từ điển. Vậy cho nên bây giờ, dù lâu lắm mới dùng đến bạn, nhưng mình vẫn để bạn ở trên cái ghế cạnh giường, cùng với những cuốn từ điển Việt – Anh, Anh – Việt xinh xinh khác, cùng với cuốn sách mình đang đọc dở, và bên cạnh một cái lọ bông nhựa đẹp ơi là đẹp.  Đối với mình, bạn là nền tảng của mọi cuốn sách đã và đang lướt qua đôi mắt mình.

Mình có viết quá nhiều không nhỉ, mình tự hỏi thế. Mình nghĩ sao mình lại không viết về tương lai mà lại nói chuyện ngày xưa. Vì khi nói về tương lai, một là mình sẽ nói suông, hai là mình sẽ than thở, và chúng khiến mình áp lực. Mình muốn lâu lâu được kể chuyện ngày xưa, được nói về những điều mình gắn bó. Dù sao thì, từ điển ạ, nếu sau này mình có thành một bà cô trông trẻ, mình muốn thứ đầu tiên bảo chúng nó làm là lật từ điển khi  không hiểu điều gì đó. Chúng sẽ vừa học được bảng chữ cái rất tự nhiên, vừa học được cách tìm kiếm thông tin cơ bản, vừa biết được những thứ tình cờ thú vị.