Showing posts with label yêu. Show all posts
Showing posts with label yêu. Show all posts

24.11.13

Thêm vào danh sách

Tôi thêm món cà muối người-yêu-style vào danh sách những món yêu thích của mình. Không phải vì nó ngon đến mức khiến tôi ăn ngày ăn đêm (như món ruột cá kho của má), cũng không phải nó đẹp (mặc dù quả nào quả nấy trắng ngần xinh xắn), mà bởi vì tôi chưa từng ăn món nào mặn bằng.

Ở Sài Gòn đủ lâu để tôi biết trân trọng cái mặn trong vô số những thứ ngọt đường. Thức mặn có hại cho tim, thuốc lá có hại cho phổi, còn tình yêu thì mang đến vô số bất lợi cho mọi cơ quan đoàn thể. Tôi mến tôi quí tất cả những thứ đó. Đùa thôi, tôi thấy bạn người yêu làm cà muối nhưng vẫn giữ nguyên cuốn lủng la lủng lẳng. Mà cà muối kiểu này tôi google kiếm cái hình thì không ra. Tôi mến bạn người yêu cũng vì thế, nghĩa là google không ra, phải tìm bằng cách khác. Tình yêu là thứ không thể xài google. Đấm chết bạn nào bảo xài Ping hay Yahoo, hay đặc biệt là anh Cốc Cốc cha căng chút kiết này.

1474884_174924616039943_1784930713_n

Bạn người yêu bảo ăn cà với canh rau muống luộc. Hà Nội thì có sấu có dọc, trong Nam này thì có chanh thêm vào. Canh chan cơm, cầm cái cuốn cà cắn một ít, lùa cơm canh vào miệng. Một quả cà ăn hết một bát cơm. Tiết kiệm phết.

Cà muối mười ngày mới được ăn. Yêu đương thì muối vô thời hạn. Có khi ăn được, có khi trật ăn. Đến đây người nào nói cách muối là quan trọng thì sai bét. Quan trọng là lúc nào cũng phải sẵn có cà, để muối sai bận này ta muối bận khác. Đùa đó. Bạn người yêu đừng giận tội nghiệp :P

Tôi thêm vụ đi họp lớp, họp hội đồng hương vào danh sách những-việc-không-bao-giờ-làm của mình. Kể từ khi tôi chửi thằng Trung-forum lúc thấy tên nó chình ình trên ngõ vào forum trường thì tôi biết mình chẳng bao giờ hợp với mấy vụ kitsch sặc sụa này. Thằng Trung-forum sau khi nghe tôi chửi thì có còn men đại khái “mất niềm tin vào con người tiến bộ” gì gì đó. Nó chửi thế thì sai bỏ bà. Bốn năm rồi từ ngày tôi rửa tai rửa mắt nghe nó chửi nhưng vẫn chả thấy “tiến bộ” ra được gì sất. Thằng Trung-forum đó dù gì cũng là ấu thơ sơ sẩy của tôi. Nó cũng giống thằng Thiện-đại-ca, thằng Học-đầu-gấu-ở-lại-lớp, thằng Bác-Văn-xấu-chơi. Thậm chí Trung phò rung ơi. Mày nên cảm ơn tao, vì bây giờ thì tao cho mày được xếp ngang hàng với chị hàng xóm xinh như mộng từng làm điêu đứng tao một thời. Cái chị mà nãy tao có ngó qua facebook, thì thấy chị ấy được mời đi dự họp hội-đồng-hương-thôn. Cái hội chẳng biết có bao người mà đầy đủ cả 1 chủ tịch và 2 phó chủ tịch. Ác liệt vãi cả ra.

Lại nghĩ trong cả thảy mấy chục đứa phổ thông, cả trăm đứa đại học, tôi hình như chẳng thân được với ai. Cả cái xã Cát Minh lẫn cái thôn Xuân Thượng hồi đó tôi chẳng đá banh được với bọn chúng bữa nào. Thành ra, nghĩ kĩ tôi muốn đi họp hội đồng hương lẫn bạn đồng lớp hóa ra rất bất khả. Thôi thì bạn người yêu cứ muối cà cho tôi ăn tiếp đi. Muối mấy tuần mấy tháng thì tôi cũng chịu. Chứ gặp lại thằng Trung phò rung thì tôi bó tay. Chẳng lẽ giờ đối diện với nó tôi phải thú thật là “Ờ há, mày hồi đó phát ngôn quả chí lí, quả chí lí.”

22.11.13

Bay đêm không liên quan gì tới Antoine de Saint-Exupéry

khue

Trên Goodreads tôi đặt mục tiêu cho mình đọc hết 65 cuốn sách trong năm nay. Tôi vẫn chưa hoàn thành và nói thật là chẳng buồn thấy phải hoàn thành. Tôi lại đặt mục tiêu phải xếp loại đại học loại khá, phải được TOEIC tèng tèng 450 để thoát kiếp sinh viên. Tôi đặt mục tiêu dậy sớm chạy bộ. Tôi đặt cả mớ mục tiêu loằng ngoằng và chi tiết nhưng mãi chẳng buồn ngó lấy một giây. Nó cũng chẳng khiến tôi buồn hay lo lắng mấy trừ khi tôi buộc lòng phải nhìn ngó chúng bạn. Tôi không buồn vì chúng. Chỉ có mỗi chuyện tình cảm thì tôi không đặt mục tiêu gì (hồi xưa có, nhưng giờ không) mà vắng em có một ngày, lòng tôi nặng như có đá. Đêm qua thiếu ngủ, giờ thiếu sức. Mà nói thật là có nước mịa gì cho cam.

Tôi (đã từng) yêu nhiều người, nhiều lần. Có người kéo dài, có người thoáng chốc. Có người gối đầu lên người kia. Cũng có người đứng độc một cõi mà đến giờ tôi vẫn chẳng dám ngỏ lời.  Chẳng có kẻ nào ở lại cùng tôi hay bay cho hết quãng đường dài nghìn cây số. Cái quãng đường mà cách đây mấy tháng tôi đi qua, giờ em làm chồng thêm một lớp dày không dấu chân. Thế mà em đi mất. Tôi biết nhìn khuôn mặt ai cho hết đêm dài.

Bài tập, ôn thi chất chồng. Cuộc đời trước mặt xếp lớp ngổn ngang. Tôi biết ôm ai cho hết những ngày dài hở em.

11.6.13

[Linh tinh] Viết ra thế này cũng chẳng để làm gì


Suốt cả tháng nay tôi nhớ người yêu tôi, và quên đi sạch trơn chuyện mình đã từng nghĩ về cái chết như thế nào.

Tôi dám cá với tất cả những đứa bạn mắc toi của tôi rằng: Cái thằng bạn phòng bên suốt ngày lải nhải kinh phật, cái thằng suốt ngày sư sãi, chùa chiềng tứ phương không chỗ nào là không biết ấy, cái thằng đã từng chứng kiến hai cái chết trước mặt, cái thằng đó chẳng nghĩ đến cái chết nhiều bằng tôi.

Vì sao ư, vì hắn bảo mạng hắn do cha mẹ sinh ra thì hắn chẳng có quyền quái gì để cướp đi cả. Như thế là bất hiếu. Tôi muốn phăng toẹt cái quan niệm hiếu đạo của hắn xuống đất rồi lấy xe lu cán lên coi thử nó có nát ra không. Tôi muốn bảo hắn, mày chẳng thể nào sống nên hồn được nếu mày không nghĩ về chuyện chết, nghĩa là chuyện nằm xuống, hết biết thở, máu hết biết chảy á. Đó là chuyện nghiêm túc.

Tại sao đó không thể là chuyện nghiêm túc được nhỉ. Người ta bày ra biết bao nhiêu khóa học dạy sống sao cho ra hồn mà chẳng có tiết nào dạy người ta nghiêm túc khi suy nghĩ tới cái chết. Chẳng có cái đề văn nào dạng như: Tôi yêu cuộc sống này đến mức muốn chết đi được. Bình lựng câu trên. (Dĩ nhiên câu đó là của tôi, tôi thêm vào nhưng mà đại loại vậy đó). Đại loại phải có vài lần bạn muốn chết, rồi bạn không chết được. Và tiếp sau bạn vẫn sẽ muốn chết. Tất nhiên ước muốn đó sớm hay muộn cũng thực hiện được thôi. Miễn là bạn không phải Superman (phim này chiếu ở rạp Galaxy ngày 14/6 tới, bạn nhớ coi)

Bạn không hài lòng khi tôi đùa cợt với cái chết ư. Thế bạn muốn sao nữa. Muốn tôi chết thật á. Xin lỗi chớ tôi còn đùa được với chuyện chết sống là còn mừng á. Khi người ta sợ cái gì thì người ta thường cười hề hề với cái đó. Bị thất tình: Cười hề hề. Thi đại học: Cười hề hề. Thất nghiệp: Cười hề hề. Dậy chớ tôi cười hề hề trước chuyện nghẻo là bởi vì tôi sợ vãi cả ra đấy bạn à. Chứ nếu không, tôi âm thầm vác xác ra cầu Sài Gòn uống nước sông cho rồi chứ hơi đâu ngồi đây gõ nhảm.

Xét một cách tích cực, tôi đã quên đi sạch trơn chuyện mình đã từng nghĩ về cái chết như thế nào.

Viết ra thế này cũng chẳng để làm gì. Ngay cả câu "Viết ra thế này cũng chẳng để làm gì" cũng chẳng để làm gì. Một "chẳng để làm gì" cứ xoay qua xoay lại, xoay ngược xoay xuôi, bất tận be bét hết cả cái cuộc đời êm ấm.

Suốt cả tháng nay tôi nghĩ về người yêu tôi. Và tôi đã quên mất màu của cái chết.

26.5.13

Note ngắn về chuyện yêu đương và các việc này nọ đại loại (yêu đương)

Erich Fromm trong Tâm thức luyến ái (Tuệ Sỹ dịch) có bảo đại ý người ta rất hay tưởng lầm giữa chuyện yêu và việc "sa" vào tình yêu. Thứ nữa, tình yêu đối với đa số thực chất chỉ là một liên minh đơn thuần chống chọi lại cô đơn. Tình yêu như thế là bị động, là chuyện cảm xúc thoáng qua. Yêu theo ông, không phải là một cảm giác đơn thuần, đó là một quyết định, một lựa chọn đòi hỏi dũng cảm, kiên trì, tập trung, thấu hiểu và dĩ nhiên, phải rất chủ động.

Tớ không nghĩ chuyện yêu đương lại nên được bàn luận giữa những người đang yêu (Họ chỉ nên yêu, đơn giản vậy thôi). Nhưng nói theo ông anh của tớ thì việc đó là "phủ nhận sự phức tạp của cuộc sống". Nên hết chúng ta phải suy nghĩ đến tận cùng. Kiểu như chơi cờ thì phải tính toán từng bước từng bước vậy. (Tớ muốn vặt lại, bảo như thế chẳng phải anh cũng đang đơn giản cuộc sống thành một ván cờ à, nó phải kinh hơn thế nhiều lắm chứ. Nhưng tớ thôi, dù gì ảnh cũng đang dạy tớ, tớ sợ bị đì lắm :P).

Ngẫm ra, tớ thấy Erich Fromm cũng bi quan chẳng kém gì Freud. Freud (qua cuốn trên) nhìn nhận tình yêu là  kết quả của những xung năng tình dục. Fromm thì khác, ông xem tình yêu như một cách thức khẳng định hiện hữu cá nhân trong cuộc sống. Nhưng cuối cuốn sách, ông bảo thời giờ yêu đương đích thực khó lắm. Về mặt nào đó, xã hội khuyến khích trao đổi kinh tế và tiêu thụ đi ngược lại với những cốt yếu cốt tử của tình yêu. Tui trao bao nhiêu thì tui cũng muốn nhận lại đằng đó. Thế là không được.

Thôi thôi đủ rồi.
"Đúng đó! Đúng đó! Đừng có phức tạp hóa vấn đề chứ! Phải nói mọi thứ đúng như bản chất của chúng. Người ta yêu nhau rồi sau đó người ta không yêu nhau nữa." - Francoise SAGAN (trong một bữa tối tại nhà bà vào năm 1966 với Brigitte Bardot và Bernard Frank). (Trong cuốn Tình yêu kéo dài ba năm - Frédéric Beigbeder )
Dạ vâng, thôi thì thôi. Nhưng tớ còn muốn nói thêm nữa. Rằng như Milan Kundera đã từng bảo "Quyến rũ một người phụ nữ là ở trong tầm tay của một kẻ ngu ngốc vớ vẩn nào đó. Nhưng còn phải biết thoát khỏi cô ta nữa, điều này đòi hỏi phải là một người đàn ông chín chắn.". Phải yêu nhiều lắm thì mới biết được như thế chứ nhỉ. Fromm bảo phải coi tình yêu như một nghệ thuật, nghĩa là phải luyện tập, phải thực hành chứ chẳng thể nào chỉ dựa vào những cảm thức đơn thuần được. Thế chẳng phải là không chung thủy sao. Nghĩa là coi tình yêu chứ không phải người yêu là một đối tượng nghệ thuật, thế chẳng phải là hơi ác sao. Tình yêu có lẽ luôn bị đói, kiểu gì thì cũng phải thế.

Có kẻ nào đó đứng dậy và gào lên rằng (bảo đảm không phải tớ, tớ chẳng dám): Tui thề nguyện trung thành tuyệt đối với tình yêu. Nhưng tui bị đói và tui chẳng muốn nói dối. Nói dối rất đáng ói.

Nếu tớ bị đói thì tớ sẽ chẳng bảo là tớ no đâu. Dù là đói cơm, đói tiền hay đói tình. Tớ sẽ hô tướng lên cho cả xóm cùng biết :)).

Tớ hô lên rằng: Tớ muốn đọc Trốn thoát tự do, không biết giờ tìm có còn không nhỉ.

23.12.12

Non một trăm hai chục phút

Cô ấy đã không đến. Nhưng tôi nghĩ mình phải chờ. Vì sao ư, vì tôi là người muốn gặp nàng chứ không phải ngược lại. Cái ham muốn đó thôi thúc tôi tiếp tục đợi. Ít nhất là hai tiếng. Để rồi sau đó, tôi có thể về nhà và một mình buồn rầu cho đến tận đêm.

Tôi luôn nghĩ mình thiếu mọi thứ. Trong khi đó tôi lại quá yêu bản thân mình bằng một lòng tự ái có đôi chút bệnh hoạn.  Khoái cảm! Khoái cảm trong đợi chờ! Khoái cảm trong đau đớn! Hẳn nếu tôi giàu trí tưởng tượng đôi chút, tôi sẽ trở thành một kẻ khổ dâm không chừng. Một kẻ khổ dâm từ trong xương tủy, bản năng và nhiệt thành.

Tôi ngồi đếm xe. Nghĩa đen đấy. Tôi giật mình thon thót với từng tiếng máy nổ. Ngỡ ngàng vì nghĩ nàng đến. Nhưng đúng là nàng không ghé qua thật.

Nàng là một cô gái lịch sự. Nàng luôn biết nói những câu khiến tôi vui lòng. (Hẳn nhiên là nàng không nói để làm tôi vui, chắc bản tính nàng từ bé đã vậy, hồn nhiên và đáng yêu như thế). Và tôi nghĩ nàng mới ngọt ngào và ấm áp làm sao. Đó là tôi với nàng mới chỉ là bạn thôi đấy. Nếu chúng tôi yêu nhau, hay đúng hơn là nếu nàng yêu tôi, vì tôi đã yêu nàng từ lâu rồi, thì hẳn sự ngọt ngào sẽ khiến tôi tan chảy mất thôi.

Đã bảy mươi phút. Tốt nhất là nàng đừng nên đến. Tôi sẽ đợi tiếp, hai tiếng, tất nhiên, rồi tôi sẽ có đủ cớ để căm ghét nàng, và  yêu bản thân mình hơn một chút nữa. Bây giờ nếu gặp nàng tôi chẳng biết sẽ làm gì. "Không, anh không mệt mỏi gì đâu, em đừng nghĩ nhiều. Mà em uống gì, ca cao nóng nhé, tốt cho một ngày lạnh, vâng vâng và vâng vâng...". Tôi tự tởm lợm bản thân mình. Đó, bạn sẽ dễ thấy thứ đạo đức giả đến phát ói của tôi. Nhưng tôi còn biết nói gì hay làm gì khác. Vì, tôi xin nhắc lại, tôi cần nàng chứ nàng chả thiết đếch gì tôi cả. Nếu tôi tỏ ra khó chịu đôi chút thì tôi sẽ tự chuốc lấy sự kinh tởm nơi nàng. Mà thú thật, tôi không khoái làm một bãi nôn mửa cho lắm. Thế nên tôi cứ đợi.

Phải rồi. Một thằng cha nào đã nói "đợi chờ là hành phúc". Cái tay thông minh đó hẳn đang đợi tiền chuyển khoản, đợi một chương trình ti vi yêu thích hoặc một tô tái ngầu đang được bưng ra. Nhất định hắn  không phải đợi một nàng nào đó. Nếu phải đợi như tôi, hắn sẽ thấy chờ đợi giết chết nhanh chóng đến mức nào tình cảm của con người. Thay vào đó là sự căm phẫn không mục đích, không đối tượng và không hướng đến một thực thể hiện hữu nào. Sự giận dữ gặm nhấm dần đầu óc và khuếch tán ra vô số khí độc: tự ái, than thân trách phận, cảm giác bé nhỏ, bất lực và mất tự chủ...

Nhưng nói vô số thứ như thế để làm gì. Thực tế là tôi đang bất mãn vê lờ. Nàng là gì mà bắt tôi phải đợi. Hẳn nhiên nếu tôi có nhiều phẩm chất hơn nữa, (một chiếc Harley-Davidson theo tôi cũng là một phẩm chất), thì tôi đã bốc khói khỏi cái nơi khỉ ho cò gáy này rồi. Nhưng tôi lại yêu nàng. Và tôi thì giống như một tay Tisserand bước ra từ tiểu thuyết của Michel Houellebecq vậy. Có lẽ tôi cũng nên uống thật nhiều như gã, lái xe rồi gây ra một tai nạn nào đó. Chết. Và cuộc đời tôi sẽ trở thành một câu chuyện.

Tôi đứng dậy tính tiền. Rời khỏi quán và ra về. Lòng không đủ dửng dưng để thôi hậm hực. Non một trăm hai chục phút.