26.2.12

Ngày 26 tháng 2 năm 2012

Rồi thì cũng tới lúc tôi co cụm lại đến tan chảy mất thôi !

24.2.12

Ngày 24 tháng 2 năm 2012


Pa-ven lắng nghe Giu-khơ-rai nói nhìn anh với cặp mắt thán phục:
- Này em ạ! Khi anh còn bé, anh cũng gần giống như em. Anh có sức khỏe mà không biết làm gì. Bản chất anh bướng bỉnh, hung hăng. Gia đình anh nghèo khổ. Hễ cứ nhìn bọn nhà giàu ăn no, mặc diện là lòng anh căm ghét sôi lên. Nhiều khi anh choảng chúng không tiếc tay, song không đi đến đâu, mà chỉ tổ ăn vọt của ông cụ đẻ ra anh. em ạ, một thân một mình chiến đấu chẳng tài nào thay đổi được cuộc đời. Em Pa-ven, em đủ điều kiện để trở thành một chiến sĩ trung thành chiến đấu cho sự nghiệp công nhân ta. Nhưng chỉ hiềm em còn non quá, về ý thúc đấu tranh giai cấp, em rất lờ mờ. Anh sẽ chỉ cho em con đường chân chính vì anh biết em có thể thành người. Anh không chịu được những cậu cả ù ì, bụ sữa. Lúc này đây, lửa cách mạng đã nung nấu thế gian. Những người nô lệ đã vùng dậy và họ đạp phăng cuộc đời cũ. Nhưng muốn thế phải có một lớp người tương thân, tương ái và dũng cảm, không phải những đứa con cưng rúc bọc mẹ, mà là những ta chắc chắn, để đến giờ quật nhau thì không như loài gián sợ ánh sáng lẩn trốn vào khe vách, mà là biết xông ra đập không thương tiếc.
                              (Giu-khơ-rai - một chiến sĩ du kích Nga, Thép đã tôi thế đấy, Nikolai A. Ostrovsky)
...
Tuổi thiếu niên! Tuổi thiếu niên tươi đẹp biết bao, khi bạn còn chưa biết gì đến khát vọng, mà bạn mới chỉ cảm thấy mơ hồ trong những tiếng đạp gấp gấp của trái tim; khi bàn tay của bạn run rẩy, sờ sờ, rụt nhanh lại, vì vô tình chạm vào ngực người bạn gái, khi tình bạn của tuổi thiếu niên còn ngăn được lòng bạn không để đi đến bước cuối của tình cảm. Còn gì trên đời có thể ngọt ngào hơn hai cánh tay người đang yêu đang quàng lên cổ bạn và cái hôn của ai nồng cháy, như có luồn điện phát ra.
                                                                                       (Thép đã tôi thế đấy, Nikolai A. Ostrovsky)  

20.2.12

Ngày 20 tháng 2 năm 2012

Phạm Xuân Ẩn rất hay chỉ trích Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu. Bằng chứng rõ nhất về điều này có thể tìm thấy trong sổ tay ghi chép của  Shaplen, tại đó ông Ẩn so sánh sự lãnh đạo của Tổng thống Thiệu như một con khỉ làm xiếc nghiện thuốc phiện. Sổ ghi chép của Shaplen: "Ẩn: Thiệu, chúng ta đã dựng ông ta lên như vậy, và nếu chúng ta để ông ta tự đi, ông ta sẽ chết chìm. Nhiều người Hoa và người Sài Gòn nuôi khỉ, cho khỉ ăn thuốc phiện, thức ăn ngon, dạy làm trò, đội mũ lên đầu, xiếc. Nhưng khi chủ gánh xiếc quay mặt đi chỉ trong ba phút, chú khỉ sẽ trở lại bản năng gốc của nó, lại bốc phân ăn ngay, giống như Nguyễn Văn Thiệu vậy. Vì thế, nếu chúng ta chỉ chậm trễ hỗ trợ trong năm phút, Quân đội Việt Nam Công hòa sẽ bị nuốt chửng ngay. Chúng ta đã tạo ra một bầu không khí hậu con khỉ ở đây". Phạm Xuân Ẩn giải thích cho Shaplen rằng sự khủng hoảng lãnh đạo ở Sài Gòn là kết quả trực tiếp của việc Hoa Kì chẳng làm gì để đào tạo một thế hệ lãnh đạo mới của miền Nam Việt Nam. "Máu và đôla đã đổ vào đây, nhưng thử hỏi chúng ta đã làm gì cho người Việt Nam và cho Sài Gòn? Hầu hết mọi người Mĩ đều chỉ tiếp xúc với những con khỉ và chẳng bao lâu nữa, chúng ta sẽ rút đi. Chúng ta chỉ biết có những con khỉ. Khi chúng ta tới đây, chúng ta đã sử dụng những người Việt Nam do Pháp đào tạo và một đám đông quan lại và rồi chúng ta biến họ thành những viên tướng mới, v.v, và những con khỉ không biết sử dụng những thứ đó như thế nào. Đám người Việt đó chẳng có học thuyết, người Mĩ cũng chẳng có học thuyết gì cả. Chúng ta xây dựng nên những tòa nhà trường học, nhưng không có giáo viên. Chúng ta xây dựng đường bộ và mở những con kênh, nhưng đám người Việt đó không biết sử dụng nó. Chưa bao giờ có sự huấn luyện lãnh đạo thực sự".
(Điệp viên hoàn hảo - Larry Berman)

19.2.12

Ngày 19 tháng 2 năm 2012

Hậu quả của cuộc tổng tấn công và nổi dậy là Mỹ rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan ở Việt Nam. Tình thế khiến Mỹ còn lâu mới đạt được mục tiêu chính trị của mình, khác nào quay lại điểm xuất phát của thời kì bắt đầu chiến dịch Mỹ hóa chiến tranh năm 1965. Điều này tác động về mặt tâm lý rất mạnh lên Lyndon Johnson. Tại một buổi thông báo tin tức cho các phóng viên nước ngoài, Tổng thống Mỹ Lyndon B.Johnson bị các nhà báo hỏi về những tín hiệu từ phía Hà Nội và về việc ông cảm thấy hòa bình đã đến gần chưa? Tổng thống lớn tiếng: "Tín hiệu à, tôi sẽ nói cho các bạn biết về những tín hiệu. Tôi có ăngten ở Washington. Tôi có ăngten ở London. Tôi có ăngten ở Pari. Tôi có ăngten ở Tokyo. Thậm chí tôi có cả ăng ten ở Rangoon! Vậy các bạn có biết những tín hiệu mà tất cả các ăng ten của tôi nghe được từ phí Hà Nội là gì không? Tôi sẽ nói cho các bạn biết về điều mà những tín hiệu từ Hà Nội đang nói: Đó là Đụ mẹ thằng Lyndon Johnson.
(Điệp viên hoàn hảo -  Larry Berman)

18.2.12

Ngày 18 tháng 2 năm 2012

Ý kiến cho rằng sự thay đổi công nghệ là nguyên nhân chính dẫn đến sự suy tàn của những công ty một thời vĩ đại (hoặc giữ  công ty mãi ở mức tầm thường) không được chứng minh bằng dữ liệu. Dĩ nhiên, một công ty không thể mãi  là người theo đôi và hy vọng trở thành vĩ đại, nhưng bản thân công nghệ không phải là nguyên nhân sâu xa của việc suy tàn hay vĩ đại. (Bàn đạp công nghệ)
(Từ tốt đến vĩ đại - Jim Collins)