28.6.14

30 days of writing #7: Việc học

Giã từ chuyện học hành là một việc không mấy dễ dàng đối với mình. Khác với bọn tư bản phương tây, cứ thành niên là coi như phải tự sống, tuổi thơ của hầu hết “những đứa trẻ” ở Việt Nam kéo dài cho đến năm 22 tuổi. Nghĩa là nếu bạn học đại học, bạn vẫn là trẻ con với nghĩa được bố mẹ chu cấp. Trong khoảng thời gian này, dù có đi làm thêm cũng chỉ là gom góp được dăm ba đồng sắm sửa này nọ kia, không thể xem là đã tự lập. Nhưng một khi đã có bằng đại học. A lê hấp, bạn phải nhảy vào đời. Còn một con đường khác để kéo dài tuổi thơ là học lên thạc sĩ ngay lập tức. Đối với chuyện này mình không chấp, nhưng đó chẳng phải là thứ mình định làm.

Ngoài chuyện tiền bạc thì cũng còn thứ khác đáng lo ngại. Không đi học sẽ là kết thúc cho chuỗi ngày mộng mơ đến ngày mai. Đích của mọi đứa sinh viên là đi làm. Khi còn ngồi mài quần trên lớp đứa nào cũng háo hức áp dụng với chả thực tiễn. Song khi đã đi làm thì mới thấy ngày trôi quá nhanh, thực tiễn ngắn ngủn không áp dụng được mấy. Đi làm chỉ tổ kiếm tiền nhét vào mồm. Đi học ngoài chuyện lợi ích về kiến thức còn cho con người ta thứ cảm giác được ước mơ, được nói “mai mốt mình sẽ…” hay “ngày mai mình sẽ…” Đi làm cái là hết, mai mốt là ngày tám tiếng, ngày mai là ngày tám tiếng. Không chóng thì chầy cũng phải dẹp bỏ một số thứ đã từng là niềm tin nơi giảng đường.

Mấy đứa bạn mình mỗi đứa mỗi ngả. Đứa có chuyên môn thì làm freelancer trông cũng oách. Đứa không chuyên môn thì mở ra cái này cái nọ buôn bán. Mình chẳng có chuyên môn gì mà cũng chả có khiếu buôn may bán đắt, thành thử hơi hốt. Hồi còn đi học, vẫn biết sinh viên là sướng nhất, ngày học một buổi, buổi còn lại đọc tiểu thuyết bét nhè. Nhưng giờ đi làm rồi, mới thấy, sinh viên không phải là nhất nữa mà là thiên đường nơi hạ giới mãi mãi không quay trở lại. Sinh viên muốn làm gì thì làm, cùng lắm là thi lại, thi lại cùng lắm là rớt, rớt học lại là cùng. Giờ thì bố đời cũng chẳng dám rục rịch, rục rịch thì miệng móm ngay :)).

Nói thế thôi chứ vẫn còn cách để kéo dài những giấc mơ nơi giảng đường là tiếp tục đi học. Mình sẽ tiếp tục học và kiếm tiền để tiếp tục học. Trước mắt là học một lớp ngắn ngắn, sau đó là một lớp ngắn ngắn nữa, sau đó là một lớp ngắn ngắn nữa…

Lớp thì ngắn mà tiền thì nhiều. Đại học Việt Nam làm quái nào mà rẻ thế nhỉ. Học ở ngoài vài tháng bằng học đại học 2 năm :))

(Mình sẽ học một lớp Creative Idea bên AiiM, sau đó hên hên có tiền thì thêm một lớp Creative Concept bên Worksagon. Hi vọng đủ tiền :D)

Phim Grand Budapest Hotel, Wes Anderson và Stefan Zweig

(Viết cho Ngọc Hà, không phải review)

Hôm nọ anh có viết một entry ngổ ngáo về phim “Lost in translation” và phim “Her”. Post lên blogspot và tumblr được một tẹo thì có bạn vô bảo hai phim này không phải cùng một đạo diễn. Anh thấy anh thật ngu nhưng anh tự bao biện rằng hai phim đó quả thực giống nhau. Đó là hai phim anh thích, có nhân vật chính được nàng thơ Scarlett Johansson thủ vai và cùng nói về nỗi cô đơn (chúng ta đang sống trong một thời đại bội thực nỗi cô đơn phải không em nhỉ).

Hôm nay em về quê. Bình thường khi em còn ở đây, anh không còn thời gian làm gì khác nữa :P. Em đi, anh có dư thời gian để đọc 400 trang “Tru tiên” và xem được một phim của Wes Anderson – phim Grand Budapest Hotel. Anh rất thích phim này.

Wes Anderson, đạo diễn và tác giả kịch bản của “Fantastic Mr. Fox”, “Moonrise Kingdom” và “Grand Budapest Hotel” là một nghệ sĩ anh rất thích. Phim của ông rất tỉnh. Phải, hài hước, có vẻ bơ đời, chỉn chu nhưng  rất phóng khoáng. Anh không biết phải diễn đạt làm sao cho đúng. Anh thấy vui khi xem “Moonrise Kingdom” ông làm năm ngoái. Đó làm một phim tình cảm, hài hước kiểu trẻ con và không phải của trẻ con. Nhân vật chính, nhân vật phụ đều rất cá tính và màu phim thì có vẻ cổ cổ. Nói chung, “Moonrise Kingdom” là một phim dễ xem, vừa phải ở mức vẫn giữ được vẻ tươi mới và lạ nhưng không quá kén khán giả. Khi màn ảnh của rạp chiếu bóng tràn ngập chém giết đì đùng, rô bô đại chiến, hài ma lẫn lộn, sự tồn tại của một phim như thế là một niềm hơn cả an ủi :).

Tụi mình nên xem lại phim này một lần nữa.

moon2_thumb[1]moon3_thumb[1]

Trở lại bộ phim anh vừa xem, “Grand Budapest Hotel” được Wes Anderson lấy cảm hứng từ các tác phẩm của Stefan Zweig. Ông này thì kinh rồi, được dịch ở Việt Nam tá lả âm binh gần cả chục cuốn. Anh chỉ đọc tác giả này mỗi một cuốn mỏng dính – Kỳ thủ. “Grand Budabest” có màu phim cổ cổ – anh không hiểu sao các phim của Wes Anderson anh đã xem lại luôn ngả nâu vàng, phim “Fantastic Mr. Fox” và “Moonrise Kingdom” cũng có đặc điểm thế. Các nhân vật của Wes Anderson luôn biết chắc những gì mình làm, quyết đoán, hào hoa và dĩ nhiên là lúc nào cũng “tỉnh bơ”. Anh thích kiểu tỉnh bơ trong các phim này. Nó làm anh nhớ đến phim của Quentin Tarantino như “Pulp Fiction” hay “Inglourious Basterds”, nó cũng làm anh nhớ đến cuốn sách anh đọc dở hai lần “Cái trống thiếc” của Gunter Grass – các tác phẩm đó đều hài hước. Sự hài hước đến từ thái độ xem cuộc đời như một trò đùa, sự dửng dưng với những gì được cho là quan trọng, và nổi loạn từ chân tơ kẽ tóc mà nổi loạn ra.

“Grand Budapest Hotel” của Wes Anderson có các cảnh quay cân xứng. Anh cũng thích sự cân xứng (anh thích hơi nhiều thứ nhỉ :P). Các cảnh quay có bố cục cân xứng luôn làm anh cảm thấy hào nhoáng và an tâm. Anh nghĩ những con người lịch lãm luôn muốn mọi thứ phải phải hoàn hảo mà cân xứng, đối xứng là một đặc điểm dễ thấy nhất. Nhân vật chính trong phim – ngài quản lý khách sạn Grand Budapest là một con người lịch lãm kiểu thế.

budapest14

trailer-2-the-grand-budapest-hotel-16470

GBH1

grand-budapest-hotel04 (1)

Sau khi xem xong phim này, anh muốn đọc thêm một vài truyện ngắn Zweig, xem thêm một phim nữa của Anderson là “The Royal Tenenbaums” và đọc cho hết “Cái trống thiếc”. Cũng giống như Christopher Nolan, Tim Burton, Anh em nhà Wachowski hay Quentin Tarantino và Vương Gia Vệ, Wes Anderson là sẽ là đạo diễn mà anh trông đợi được xem tiếp các phim tiếp theo. Anh hi vọng vọng em cũng thế.  Vì anh không thích xem phim một mình chút nào :).

24.6.14

2010 - 2014. Tạm biệt.

Hôm nay em đã chính thức chấm dứt quãng đời học sinh cấp Hai rồi. Em vẫn buồn buồn như mọi năm. Ngày kết thúc năm cấp Một, em đã về nhà nói với mẹ rằng, mẹ ơi con cứ thấy buồn buồn sao ấy, thầy giáo hôm nay tổng kết mà cũng bị xỉn nữa, con càng buồn hơn. Mẹ em bảo chả buồn sao được, chia tay trường cũ thì phải buồn chứ. Nhưng lạ thật, hôm nay em lại không thấy buồn như ngày xưa, không phải kiểu lưu luyến cây phượng, tán bàng nữa. Ấy là một sự nuối tiếc khác, em buồn vì em nhận thức được điều mà mình không thấy được vào những năm ấy, sự chia tay, sự vĩnh biệt. Vĩnh biệt có gì là nặng nề, có gì là đau đớn đâu, ai cũng sợ nó nhưng nó không đau đớn đến thế. Tuy vậy, người ta vẫn e dè mà gọi nó bằng cái từ dịu dàng hơn, tạm biệt, không phải vì vẫn còn hi vọng gặp lại, mà đó chỉ là một cách nói giảm nói tránh với những điều đã vĩnh viễn trôi đi với thời gian.

Thầy giáo lớp Bốn, lớp Năm của em từng nói: Các con có thể gặp lại giờ này, thứ... này, tháng... này vào một lúc nào đó, nhưng qua hôm nay các con sẽ không bao giờ gặp lại thứ... ngày... tháng... năm như lúc này nữa. Ngày học cấp Một, trên bảng đen luôn trường em luôn có hàng chữ ghi thứ ngày, ai hỏi hôm nay là ngày nào, dù ở đâu em cũng luôn luôn trả lời ngay tắp lự. Lời thầy nói như một điều đương nhiên, em cũng không cố suy nghĩ mấy, nhưng nó vẫn ở lại trong tâm trí em.

Thầy giáo dạy Toán lớp Sáu, lớp Bảy của em cũng từng nói với chúng em một điều: Không ai tắm hai lần trên một dòng sông. Để ví dụ thầy còn vẽ một con người nhỏ xíu ở bên trong một con sông có nước chảy. Em nhớ thầy có bảo: Người ta tắm nhiều lần, đó là một việc rất bình thường, nhưng ngày mai ta tắm, ta không phải là ta của ngày hôm qua nữa, con người luôn thay đổi, dòng sông cũng không như hôm qua nữa, dòng sông cũng thay đổi. Thầy hỏi chúng em hiểu không, em cũng chẳng nhớ khi ấy lớp đã nói gì nữa.

Em nghĩ lại, thấy thầy cô nào dù nói câu ngắn hay dài cũng từng nói với chúng em về thời gian. Để vào một lúc nào đó, khi kết thúc một điều gì đó, khi em cảm thấy sao mọi thứ trôi quá nhanh, em lại nhớ về. Nỗi buồn do thời gian gây ra là nỗi buồn vô vị, chẳng mấy chốc mà thời gian cũng làm nó nhạt đi. Nhưng lúc này, em lại buồn vì tại sao những con số đếm lại rõ ràng đến thế. 9 năm, 15 tuổi, 2010 - 1014, có những điều gì đã vĩnh viễn trôi qua, 4 năm nhanh như một cái lướt mắt qua dấu gạch ngang, chỉ chốc lát dừng lại để đọc 8 con số ấy, em đã hình dung từ lúc lần đầu bước vào cổng trường đến lúc bước chân ra.

Đó không phải là tạm biệt, là vĩnh biệt em ạ, ngoài với những mốc thời gian đã đi qua, em nhận ra với con người cũng vậy. Tiết học cuối cùng, bải giảng cuối cùng, lần nói chuyện chân thành cuối cùng, lần ăn vặt cùng nhau cuối cùng. Những người nếu không gặp nhau mỗi ngày trừ chủ nhật thì sẽ không còn tự nhiên với nhau nữa, những mối quan hệ khác sẽ tiếp tục nảy sinh. Và sự vĩnh biệt cũng ngày càng được vun đầy bằng những lời tạm biệt ngắn ngủi như vậy.

Giờ thì em biết, tại sao có một bài hát mà dù nhịp điệu vui tươi, lời ca trong trẻo mà từ nhỏ đến giờ mỗi khi nghe em lại thấy rưng rưng buồn. Vì em biết bài hát đang cố không làm em buồn lòng thôi, người ta cố che dấu điều thực tế và buồn bã nhất đấy.

Tạm biệt Búp Bê thân yêu
Tạm biệt Gấu Misa nhé
Tạm biệt Thỏ Trắng xinh xinh
Mai em vào lớp Một rồi
Nhớ lắm, quên sao được, trường mầm non thân yêu...

Cát Minh, 20h50', 24.6.14

21.6.14

30 days of writing #6: Em

Những con chữ rất lợi hại. Một trong những lý do khiến chúng lợi hại là đây, sự khác biệt : Em, em?, EM, em…, emmm…, emmm…em…e! capture

Cái hôm trong hình, lần đầu anh biết Tous les Jours có bán nước gạo. Sự kiện này làm anh giật mình vì có lẽ đã đến hồi cáo chung cho nước gạo cổ truyền của dân tộc ta. Đùa đấy, nước gạo gì mà đắt kinh, mười mấy nghìn một chai bé tẹo. Hồi xưa nấu cơm củi, nước gạo có mà nhòe. Uống còn không hết nữa là.

Cái hôm trong hình, anh với em đi ăn ở Tous les Jours. Thiệt tình anh chẳng thấy bánh trong đó có gì ngon hơn với su kem mới cả bánh tiêu bán ngoài lề đường. Nhưng Tous les Jours  ở quận 7 đẹp thật. Nhìn ra cửa sổ còn thấy mưa rơi tí tách đến là vui mắt. Hai tuần em ở đây, hai đứa đã tốn kha khá tiền cho chuyện ăn uống. Tuy nhiên phải công nhận gà rán ở póp ai với cả bún đậu mắm tôm trên Hồng Hà rất ngon. Và chuyện ăn uống ngon miệng luôn khiến hai đứa rất vui vẻ. Đặc biệt là anh :D

Nói chung, nếu em cao to hơn một chút, đặc biệt ăn khỏe hơn một tẹo, anh với em sẽ có nguy cơ tranh ăn. (Điều này đã được kiểm chứng với em của anh, tới giờ hai đứa vẫn hay tranh ăn mà). May mắn là em nhỏ người, thành thử dạ dày cũng nhỏ tuốt, em ăn ít, anh được ăn cả phần em, thế là vừa no. Phải công nhận hai đứa mình hợp nhau từ trong “tấm lòng” mà hợp ra ngoài, em nhỉ :D

Thôi, anh ngủ, mai hai đứa lại gặp nhau rồi, anh chẳng kể lể nữa. Anh chỉ muốn nhắc em, ngày này 9 tháng trước là ngày anh gặp em lần đầu. Em đừng quên em nhé. Chúc em ngủ ngon : )

19.6.14

30 days of writing #5: Khởi nghiệp

khoi nghiep_Fotor

Bạn mình sắp tốt nghiệp đại học và quyết định không đi làm thuê làm mướn gì sất, mở cái chòi bán bánh tráng nướng vậy à.

Sao mày không mua ly nhựa luôn mà mua ly xài một lần cho tốn? Đáp: “Ăn bánh tráng mắm nướng mà xài ly nhựa phải rửa liên tục, không bẩn lắm, tao tính hết rồi”

Mày tính làm vầy luôn, không xin việc à? Đáp: “Không. Tao làm thế này mà ổn thì cũng bằng lương đi làm.”

Mày còn bán cả bơ, khoai tây, hoa nữa à. Kinh nhờ. Đáp: “Cái gì làm ra tiền thì tao làm tất !”

Cho cái bánh tráng mỡ hành coi. Sao bánh gì dày quá dậy. Nhai muốn đứt răng. “Cái này là đặc biệt, khách bình thường thì mỏng, ai hơi đâu nướng dày chi mất công.”

Ăn cái nữa không em, bánh trứng nghen, uống xi rô hay trà đá? “Xi rô này là dâu Đà Lạt, mày ra Chợ Lớn mua cũng có xi rô dâu, mà toàn hóa chất không”

Chu cha, đảm bảo từ đầu dô đến đầu ra nhỉ. “Thì làm ăn chất lượng mà mày”

Ai ăn bánh tráng nướng hôn !