26.7.14

Tình yêu với Chungking Express và In The Mood For Love (1)

Hai bộ phim đầu tiên đầu tiên tôi xem trong mùa hè này, In The Mood For Love Chungking Express, tình cờ, đều là hai phim điện ảnh Hồng Kông, với cùng một đạo diễn là Vương Gia Vệ. Tôi xem In The Mood For Love trước mà không tìm hiểu gì ngoài mấy dòng giới thiệu nội dung. Quả thật, bộ phim không làm cho tôi hứng thú, In The Mood For Love chỉ như một khúc dạo đầu bằng hình ảnh, âm thanh, còn là dạo đầu của cái gì thì tôi không biết. Chỉ có điều sau khi bộ phim kết thúc tôi lại muốn  tiếp tục đón nhận cái không khí đã qua ấy. Và sau đó,  tôi nghĩ mình nên xem Chungking Express mà không biết hai phim này là cùng một đạo diễn. Chỉ mới xem hai phim của Vương Gia Vệ, tôi không thể chắc được phong cách phim của ông, nhưng không khí của hai bộ phim tôi xem rất giống nhau. Sắc thái thì khác nhau, nhưng không khí thì rất quen thuộc. Thật đấy, thế nên tôi rất thích. Còn vì sao tôi yêu thích thì…

Nội dung:
Phim về tình yêu, rất đơn giản (nếu muốn nghĩ thế), nhưng thơ mộng, cả hai phim đều tản mạn trong 98 phút.

Chungking Express (1994) là hai câu chuyện của hai viên cảnh sát số 223 Hà Chí Vũ và 663, cả hai đều mới chia tay người yêu, và không có liên hệ gì nhau. Sau khi hẹn hò với một người phụ nữ bí ẩn, 223 nhắc đến 663, chuyển đổi nội dung phim từ chuyện tình của anh sang một người khác. Bắt đầu một câu chuyện mới hoàn toàn. Mà điểm chung của hai câu chuyện chính là nơi tình yêu bắt đầu.

In The Mood For Love (2000), chuyện về hai cặp vợ chồng dọn đến một chỗ trọ cùng ngày, nhưng chủ yếu tập trung vào hai nhân vật là Tô Lệ Trân và Chu Mộ Văn, họ ở hai gia đình khác nhau trong cùng một nhà trọ, cho đến một ngày cả hai biết được những người bạn đời của mình đang ngoại tình với nhau. Mối tình từ sự đồng cảnh ngộ của hai nhân vật cũng từ đó nảy sinh.

Điều tôi thích ở hai bộ phim, đó chính là việc không cường điệu sự gặp gỡ của những nhân vật. Họ gặp nhau, dù tình cờ hay dàn xếp cũng không quan trọng, quan trọng là liệu họ có muốn duy trì mối quan hệ của mình hay không. Trong Chungking Express, Hà Chí Vũ có thể đã gặp phải nhiều cô gái khác sau khi chia tay người yêu, anh còn nhớ cả việc va phải một người phụ nữ trên phố, rõ ràng là cô cũng để lại một dấu ấn trong lòng anh. Nhưng chỉ đến ngày quyết định thôi vấn vương người cũ, anh đến quán ba, gặp lại người phụ nữ nọ và mới muốn yêu cô (thật ra cũng không nhất thiết phải là cô mà là một tình yêu mới bất kì – cô gái đầu tiên bước vào quán ba). Thế nhưng người phụ nữ lại từ chối thẳng thừng tình cảm của anh mà không cần một sự tìm hiểu nào thêm.Trong In The Mood For Love, hai nhân vật chính gặp nhau trong sự dàn xếp, phim đôi chỗ có rộn ràng, nhưng với hai con người ấy thì chỉ có sự khách sáo trong mỗi lần gặp mặt, chỉ khi có chung một nỗi khổ tâm bị phản bội, họ mới đến gần nhau hơn để hóa giải vấn đề.

Thế, chuyện là người ta có sẵn sàng để yêu hay không thôi, cô gái nào cũng có thể vào quán ba, ông chồng ngoại tình nào cũng có một  bà vợ. Có lẽ đó không phải là tình yêu mà là tâm trạng, tâm trạng để yêu, ít nhất là trong hai bộ phim này.

So với In The Mood For Love, Chungking Express có vẻ thoải mái hơn trong từng khung hình. Các nhân vật buồn khổ, cô đơn vì thất tình nhưng cũng tự tại trong một xã hội rộng lớn toàn người và người. Và cũng chính vì thế mà họ càng cô đơn hơn khi không thể tìm lấy một tâm hồn đồng điệu trong phố xá ào ạt ấy.

Nhưng dù gì, họ cũng có nhiều sự lựa chọn. Nhân vật trong In The Mood For Love thì đã tìm được tri kỉ, nhưng mỗi người lại có một gia đình riêng và phải dè chừng ánh mắt của mọi người xung quanh. Nói thế nào thì tình yêu cũng chẳng dễ dàng để bắt đầu hay tiến triển chút nào.

Nếu hỏi tôi mến phim nào hơn, lúc này tôi sẽ nói là Chungking Express, đơn giản là vì tôi thấy nó dễ thương, và đầy thơ mộng. Tôi chưa yêu nên cứ thích những sự khởi đầu như vậy. Còn nếu ai hỏi tôi sự khởi đầu trong phim là khi nào thì tôi sẽ nói, đó là ở câu chuyện hai, khi một cô gái có thể thay đổi thế giới nho nhỏ của một gã hẹp hòi nào đó theo nghĩa đen hẳn hoi   :-)

















Còn lảm nhảm tiếp...

20.7.14

Một thằng cháu nhỏ

Thằng cháu "nhỏ" của tôi học cùng lớp với tôi được bốn năm. Mặc dù nó không được lễ phép đúng mực lắm, kiểu như lúc tôi yêu cầu nó gọi tôi bằng “cô” thì nó bảo “cô… cái tô” thì tôi vẫn không nghĩ nó là một kẻ đáng chê trách. Đúng là không đáng chê trách bằng người bạn họ hàng của anh tôi ngày trước (mà tôi từng nghe anh trai kể).

Thằng cháu tôi rất hài hước, lúc nào cũng có thể hài hước, cứ mở miệng ra là ít nhất cũng có một từ vô duyên được bật ra rất duyên dáng. Mặc dù chuyện học hành rất ật ở, mà tôi chả hiểu cách gì mà nó lại có khả năng dùng từ vựng khéo léo đến thế. Ví dụ ra thì khó, vì tôi cứ nghĩ là mình nhớ hết những gì nó nói, nhưng rốt cuộc sau khi cười cũng quên hết cả. Tôi chỉ nhớ cảm giác sau mỗi lần nghe nó nói những điều ấy, kiểu như có một tia sáng lóe lên, y như mình cũng vừa được khai hoang đầu óc.

Sự hài hước là bản năng, tôi nghĩ cháu tôi, hay một số đứa nữa trong lớp tôi  trước giờ không phải luyện rèn dữ lắm như luyện game hằng ngày ở quán nét để có được sự “thông tuệ” ấy. Nhưng đó là một điều gì đó rất đáng được coi trọng, ít nhất là trong phạm vi trường học, mà chỉ nhìn ra xa ngoài phạm ví ấy xíu nữa thôi là đã thấy mọi thứ rất mù mờ. Thế cơ mà ai cũng tưởng mình biết tất cả và rồi đánh giá thứ này thứ nọ không đúng mực. Cháu tôi cả thời cấp hai, hẳn tuần nào cũng có chuyện bị chửi, nhưng mà sự đủng đểnh của nó thì chả bao giờ thẳng thớm hơn, tôi nghĩ đó là một trong những lý do khiến nó hài hước hoài mà không thoái hóa. Và vì vậy cháu tôi cùng một vài người bạn hài hước khác của nó luôn làm cả lớp cười rung rinh (trừ thầy cô ra).

Sự hài hước rất dễ có lợi, giữa một đám chấu đầu làm cùng một việc, thì những người như thằng cháu tôi thật là giống "sứ giả chất xơ" trong hàng mớ đạm với vitamin khác vậy. Đơn giản là vì nghe nó nói, mọi việc đều trở nên dễ nuốt hơn mặc dù nó hổng có giúp việc gì cho mình hết. Nhưng những người như nó luôn luôn phải chịu tiếng xấu vì vài thứ vụn vặt. Khi đó tôi lại nghĩ đến khi nào cháu tôi mới sử dụng được cái đầu hài hước của nó, để mớ hài hước đó không vì buồn bã quá mà tung tẩy khắp mọi. Tôi cũng mong thằng cháu tôi lúc nào cũng hài duyên như vậy, nếu không thì nghiêm túc luôn đê, ấy chừ lãng xẹt thì phiền phức lắm.

Thật ra là đến giờ mới biết không phải cái gì nó nói ra cũng là của nó. Có mấy thứ nó ăn cắp trắng trợn của thế giới. Cơ mà thôi, lỡ cười rồi!

13.7.14

Kệ sách tuổi dậy thì

Nói không ngoa chớ những tò mò linh tinh về giới tính có thể là bắt đầu cho những tò mò nghiêm túc về văn chương :P. Thì đây, trong tiểu luận “Một đời với sách” của Julian Barnes có đoạn thế này:

Chỉ khi chớm có ý thức về tính dục thì tôi mới bắt đầu nghiên cứu kệ sách của bố mẹ (cũng như tủ sách của ông ngoại và ông anh tôi). Tủ sách của ông ngoại chẳng có gì khêu gợi lắm trừ một hai cảnh trong Bhowani Junction của John Master; bố mẹ tôi thì có The Outline of Art của William Orpen trong đó có nhiều minh họa trắng đen hết sảy; nhưng anh tôi thì sở hữu một bản Satyricon của Petronius, là cuốn nóng bỏng nhất trên các kệ sách ở nhà. Người La Mã rõ là sống một cuộc đời náo nhiệt hơn so với đời sống tôi chứng kiến quanh mình ở Northwood, Midllesex. Yến tiệc, nô lệ gái, tình dục tập thể, đủ thứ. Tôi không biết là ông anh tôi có để ý thấy sau một thời gian thì một số trang trong cuốn Satyricon của mình gần như long khỏi gáy không. Thật là ngớ ngẩn vì tôi cứ ngỡ tất cả tác phẩm cổ điển của anh mình đều có nội dung phong tình tương tự. Tôi bỏ ra bao nhiêu ngày tẻ ngắt với những cuốn của Hesiod rồi mới nhận ra rằng không phải là như thế.

Một diễn biến khác trong cuốn tự truyện “Đời tôi” của Marcel Reich-Ranicki, ông kể lại công cuộc vật lộn để có được một tài liệu giáo dục giới tính cho bản thân:

Có lẽ ngày ấy tôi đã ý thức được điều gì là quan trọng trong văn học -  đó chính là ý nghĩa và cách diễn đạt, nội dung và hình thức không thể bị tách rời. Tôi xin nói thêm rằng quyển sách nào đã giúp tôi có được sự hiểu biết trong tính dục và những điều cơ bản trong văn học: đó là tiểu thuyết Narcissus và Goldmund của Hermann Hesse.

Còn đây là chính là cuốn sách có ý nghĩa tương tự với mình :P

TV069

Đến giờ vẫn chẳng để ý A.Đê Lêra là ai :)))

Louie, Louie, Louie…

LOUIE: L-R: Filip Pogady and Louis Iacovino in the LOUIE episode SUBWAY airing Thursday, July 28 (10:00PM ET) on FX. CR: FX

Đây là một cảnh cắt ra từ TV show Louie (season 2, ep 6). Trong cảnh này, Louie bước ra khỏi quán ba, đi xuống ga tàu điện ngầm và dừng lại lắng nghe một nhạc công đang chơi bản Czardas của Vittorio Monti. Phía sau nhạc công là một người vô gia cư đang tắm, kỳ cọ từ trên xuống dưới theo tiếng nhạc. Một cảnh rất ngắn, không nhiều lời nhưng đậm đặc cuộc sống. Và quan trọng nhất là có vẻ rất buồn cười.

Louie là một TV show hài hước do diễn viên hài độc thoại người Mĩ Louis C.K làm từ đầu tới cuối (từ biên kịch, đạo diễn đến nhà sản xuất, diễn viên chính). Bắt đầu lên sóng từ năm 2010, hiện tại serie Louie đã tới mùa thứ tư. Được đánh giá khá cao tại Mĩ, serie Louie được trang Metacritic xếp hạng là một trong những TV show có đánh giá tốt nhất trong nhiều năm liền.

Cấu trúc mỗi tập trong Louie rất đơn giản: cuộc sống thường ngày của chính Louie – một diễn viên hài độc thoại tại New York, và các show diễn hài của anh tại quán ba. Điểm mấu chốt chính là hai phần này thường thể hiện sự trái ngược trong cuộc sống của Louie. Trên sân khấu Louie hoạt bát, sôi nổi và mạnh dạn. Nhưng ngoài cuộc sống thực lại là một con người rất bình thường với những rắc rối cũng bình thường không kém.

Louie hài hước theo một kiểu rất đặc biệt. Đó là kiểu không phóng đại. Thông thường, những chuyện hài hước không ít thì nhiều thường gắn với kiểu nói thậm xưng. Song Louie dường như không sử dụng điều đó. Cho dù trong các cảnh biểu diễn ở quán ba hay cảnh cuộc sống thường ngày, sự hài hước vẫn bám rễ vào sự thật, không nói quá, không phóng đại và tỉnh bơ như không.

Xem Louie chắc chắn là một trải nghiệm thú vị. Sẽ mất một chút thời gian để quen với kiểu hài hước dửng dưng trong phim, song nếu qua giai đoạn đó ta sẽ rất dễ nghiện. Louie không xây dựng nên những đoản khúc hài hước nhợt nhạt, Louie biến cuộc sống xung quanh thành một chuỗi những hài hước. Trong một lúc nào đó, ranh giới giữa cái cười và cái xót xa dường như nhòe đi. Song cũng giống như Louie, mọi thứ nên được xem nhẹ như là một hình thức khiêm tốn với cuộc đời.

12.7.14

Tháng bảy của hai năm trước

Sáng nay thức dậy, tôi muốn biết hai năm trước đây mình nghĩ gì. Ồ lá la, làm một chuyến du hành vượt thời gian nào.

Tháng bảy của hai năm trước blog có 4 entry. 3 của tôi và 1 của em gái. Hai năm trước em gái đang học lớp bảy, tôi năm hai đại học, vô công rồi nghề, vô cùng rảnh, có rất nhiều thời gian để đọc và viết linh tinh.

Hai năm trước tôi có một etry sến sẩm, cuối còn đề thêm mấy chữ tặng H***. Giờ đến cho tiền tôi cũng không nhớ H lẫn H*** là bố con thằng nào. Sao tôi lại không nhớ nhỉ. Sao tôi lại có thể quên được nhỉ. Lúc viết cái này, tôi có nghĩ đến cô ấy (?) hay không. Tôi chỉ còn lờ mờ rằng mình đã “tung” bút viết mấy thứ linh tinh kia ở một quán kém lúc làm thêm, trong một tờ giấy ghi thực đơn. Còn lại thì không nhớ gì cả. Tôi đã từng nghĩ đời mình quá ít sự kiện để có thể quên bất kỳ điều gì. Song có lẽ, quá ít cũng là một lý do để lãng quên. Quá ít nên chẳng cần cố gắng ghi nhớ làm gì.

Ngày hôm qua tất cả chúng ta đều là những đứa trẻ. Hôm nay ta cũng thế và những đứa trẻ rất dễ lãng quên.

dua tre