5.12.14

Under the skin 2

IMG_0536-3

Em đến đời ta bớt khổ…
Chốc lát rồi lại sụp hố như xưa (:p)

Tính chả post đâu í. Hihi

Under the skin

IMG_0255

Ảnh chụp Minh Hương, bạn của Ngọc Hà tại bưu điện thành phố. Minh Hương rất hiền nhưng thỉnh thoảng cười mỉa mai trông hơi tinh tướng :)). Dần dà, tiếp xúc với nhiều bạn, mình thấy buồn hơn là vui. Vì rằng cuộc sống sao mà bự quá thể bự, và nhiều người vui quá thể vui. Trong đó tất nhiên là có Minh Hương, bạn của Ngọc Hà. Minh Hương không nên sầu nhiều nhé !

Nhờ Lightroom thần thánh nên mới tìm lại được ảnh Minh Hương. Còn ảnh của Ngọc Hà thì dấu đi, không post :p

Ôi những cô gái, vui được thì cứ vui. Tuổi trẻ có bao lâu mà thẫn thờ mà hững hờ cù cờ.

31.10.14

Ghi chép hời hợt về thực tại số 1

Cái tít entry này là của ăn cắp đó. Nhưng không bê nguyên xi. Và cũng không hay bằng của thật. Hic

Dạo này tôi thất nghiệp. Nói thế cho oách. Cả hai tháng rồi tôi lâm vào tình trạng hoang mang cùng cực của loại trai trẻ mới ra trường và nỏ biết làm việc gì. Nói thế để xác nhận lại thực tại và xốc lại tinh thần. Công tác này (tức nhiệm vụ “xốc lại”) được bạn người yêu quán triệt một cách triệt để. “Cố lên anh, cố lên anh…”, đến khổ, từ ngày này qua ngày khác. Em có biết từng lời đó như từng mũi dao găm vào trái tim nhạy cảm của anh không [quì gối, cúi đầu, hai tay nắm chặt đưa lên mặt, khóc rấm rức.]

Đùa đấy!

Đến là sung sướng cái kiếp ăn bám. Nói đến đây chợt nhớ tới cái phim nào có cảnh mấy thủy thủ bị đắm tàu, lênh đênh trên biển. Sắp chết đói thì một anh hạ sát một anh khác (sắp nghẻo), dự tính là ăn thịt. Anh này sau đó bị một anh khác (chắc là quá tức giận khi trông thấy kẻ thủ ác) bắn chết. Cái anh duy nhất còn sống rốt cuộc cũng phải đối mặt với cảnh hoặc ăn thịt bạn, hoặc chết. Sau ảnh chọn ăn, ảnh ăn một miếng thì khóc nấc lên một tiếng, khóc nấc lên một tiếng thì lại ăn một miếng. Tình trạng rất chi thảm thương và mâu thuẫn. Đó, kiếp ăn bám nó cũng từa tựa nhừa nhựa kiểu thể :P

Lại nói từ hồi lên đời một con Dâu đen kiu mười, đọc blog khá khẩm hơn hẳn. Tuy thế, cái bạn này cũng đến là khổ vì không có app native hoặc nếu có thì cũng toàn tính phí. Bởi thế cứ phải trả tiền cho mấy thứ android cho không biếu không như pocket hay pushbullet. Sẵn tiện, tôi vừa tìm ra cách save nhiều link một lúc vào pocket, cái này phục vụ bạn nào có nhu cầu càn quét blog ai đó. Giải pháp chỗ này nè.

Dạo này tôi cũng hay đọc kiếm hiệp. Đã quất mấy bộ của Kim Dung, giờ chuyển sang Cổ Long. Kim Dung thì chẳng nói làm gì. Còn Cổ Long tiên sinh thì đến là lề mề cmn (cơn mưa ngâu) luôn. Mà truyện toàn đối thoại, độc thoại. Cứ sau một đoạn thoại là một vài câu phân tích. Mà phân tích từ uống rượu, quần áo đến đàn ông, đàn bà, con nít đủ kiểu. Đến là hãi.

12.10.14

Lớn lên

10168145_774598145897729_4926405628306049693_n

Một cái cây sẽ lớn

Khi lớp vỏ xù xì

Một tiếng chim sẽ lớn

Không trong ngần, mọi khi

Một khúc ca sẽ lớn

Khi trút bỏ vụng về

Một con đường sẽ lớn

Không còn dài lê thê

Một ánh mắt sẽ lớn

Khi biết dấu nỗi buồn

Một môi cười sẽ lớn

Mang trong mình bỏ buông

Một hòn đá sẽ lớn

Khi sắc cạnh vo tròn

Một hạt mưa sẽ lớn

Khi lìa bầu trời con

Nhưng em ơi, em biết chăng

Cái cây, chim hót, tiếng hát, con đường

Mắt trong, môi đỏ, đá tròn, giọt mưa

Tất cả rồi sẽ lớn

Khi không còn như xưa.

3.10.14

Gửi Từ điển và các bạn sách dày


Từ điển và các bạn sách dày bất tận thân mến. Mình đã muốn viết về các bạn từ rất lâu, nhưng mình không biết phải bắt đầu thế nào. Chả lẽ lại luôn bảo ngày xưa, ngày xưa mình mến các bạn lắm. Lâu lâu rảnh rỗi mình lại vác các bạn xuống khỏi giá sách trần trụi, phủi bụi rồi chơi trò lật mặt ngẫu nhiên. Còn bây giờ mình để các bạn trong tủ kính, quanh năm ở yên một chỗ. Vậy trông mình lật lọng quá! Thật ra mình không lật lọng tí nào, chỉ là giờ mình đã biết nhiều điều hơn, và có thể tìm kiếm thông tin có chủ đích hơn. Nhưng mình vẫn không ngừng, và không muốn ngừng cái sở thích lật mặt các bạn ngẫu nhiên, trong hàng trăm, hàng nghìn khuôn mặt mỏng manh điểm trang những con chữ ấy.

Ngày bé, ba bạn mà mình vẫn hay chơi cùng là bạn Từ điển tiếng Việt đáng tuổi chú bác mình, bạn Almanach Những nền văn minh thế giới mập ù, và bạn Những cây thuốc và vị thuốc Việt Nam mà bố mình đã chắt bóp để mua về (mặc dù bố không hề có mộng làm thần y). Ba bạn là những cuốn sách mình mãi không thể nào đọc hết, và mỗi lần mở sách ra là mình lại thấy thêm điều mới mẻ. Mình thích sự vô tận và đầy ngẫu hứng của các bạn. Từ điển tiếng Việt đã gắn bó với mình suốt những năm cấp I, giúp mình các bài tập tìm từ, kiểu như “em hãy tìm thêm những từ chứa tiếng “đồng”, và rồi khi mình mở bạn ra thì bao nhiêu “đồng phục”, “đồng chí”,… bay ra xối xả làm mình rất khoái và hạnh phúc. Đó là cách những ô chấm trong sách bài tập được mình lấp đầy. Mình mãi nhớ những lúc mình hỏi mẹ tìm từ hay đặt câu  cho mình, nhưng mẹ cũng bí, nên cả hai lại lôi từ điển ra để tìm. Vậy nên nhiều khi mình tạo ra một câu lạ lùng với những từ vựng chẳng giống ai. Thời gian rỗi rãi của mình cũng được bạn lấp đầy, những buổi trưa chưa muốn ngủ, và các buổi tối chưa muốn học bài.

Kể từ khi mình thấy trong bạn Những nền văn minh thế giới có mục bói cung hoàng đạo là mình lại hay vọc bạn ghê ghớm. Mình luôn xem đi xem lại cung Kim Ngưu, và thích chí khi nghe bảo người cung này có thiên hướng nghệ thuật. Và mình đem bạn ra để chơi với mọi người trong nhà, mình hỏi ngày sinh của bố, mẹ và bà nội, rồi làm ra vẻ thầy bói lắm. Sau đó, mình còn thử xem chiêm tinh phương Đông nhưng chả hiểu gì. Đã lâu rồi mình không đem bạn ra ngoài lật qua lật lại, và dò tìm trong hàng trang mục lục những gì mình muốn đọc.

Bạn Những cây thuốc và vị thuốc Việt Nam là một bạn rất đặc biệt. Vì mình đọc bạn chẳng vì điều gì ngoài việc mơ mộng được tìm ra những cây thuốc được ghi trong ấy. Vì thế nên mình luôn chú ý đến mục “nơi phân bố” trong những thông tin về cây thuốc. Mình đã nhận ra quanh vườn mình đều là thuốc cả. Và mình cũng thấy cây thuốc nào cũng được ghi là có ở trong rừng hết, có một thời gian mình muốn vào rừng để tìm thuốc về nhà chơi, vì nhà mình gần với núi mà. Còn một lý do nữa khiến mình thích đọc bạn là vì tranh minh họa rất đẹp, vẽ cây trái rất sắc nét. Ngày bé mình cũng thích được như nàng “Đê Chang Kươm”, nấu thuốc, nấu ăn, vậy cho nên mình cũng hay đọc mục cách chế biến trong sách.

Độ mấy năm trước, mình để Từ điển tiếng Việt dưới hộc bàn, xộc xệch và tả tơi, mình định mua quyển từ điển khác cho tiện hơn. Nhưng nghĩ lại thôi, vì giờ mình lớn rồi, gặp từ nào cũng  hình dung ra được và không có nhu cầu tìm kiếm như trước kia nữa. Hai nữa là vì mình không nỡ bỏ bạn đi, vì bạn rách nát một phần cũng do mình lật nhiều quá. Nhiều gấp đôi bố mẹ vì vẫn chưa thuộc bảng chữ cái và nguyên tắc sắp xếp trong một cuốn từ điển. Vậy cho nên bây giờ, dù lâu lắm mới dùng đến bạn, nhưng mình vẫn để bạn ở trên cái ghế cạnh giường, cùng với những cuốn từ điển Việt – Anh, Anh – Việt xinh xinh khác, cùng với cuốn sách mình đang đọc dở, và bên cạnh một cái lọ bông nhựa đẹp ơi là đẹp.  Đối với mình, bạn là nền tảng của mọi cuốn sách đã và đang lướt qua đôi mắt mình.

Mình có viết quá nhiều không nhỉ, mình tự hỏi thế. Mình nghĩ sao mình lại không viết về tương lai mà lại nói chuyện ngày xưa. Vì khi nói về tương lai, một là mình sẽ nói suông, hai là mình sẽ than thở, và chúng khiến mình áp lực. Mình muốn lâu lâu được kể chuyện ngày xưa, được nói về những điều mình gắn bó. Dù sao thì, từ điển ạ, nếu sau này mình có thành một bà cô trông trẻ, mình muốn thứ đầu tiên bảo chúng nó làm là lật từ điển khi  không hiểu điều gì đó. Chúng sẽ vừa học được bảng chữ cái rất tự nhiên, vừa học được cách tìm kiếm thông tin cơ bản, vừa biết được những thứ tình cờ thú vị.