11.8.15

Chọn app gì khi muốn ghi chú, bookmark: Google Keep vs Evernote

evernote vs google keep

Mình đã từ bỏ việc ghi chú trên sổ tay vì lười. Với cả mình hay bookmark link website nên muốn gộp chung lại một chỗ với ghi chú thông thường rất khó.

Sau một thời gian rối rắm với rất nhiều ứng dụng, từ loại chỉ chuyên dùng để bookmark link như delicious.com đến những loại hỗn hợp như Evernote, đây là kết luận của mình: Google Keep (GK) là trình ghi chú đáng xài nhất.

Khi nhắc đến một tiện ích ghi chú nào đó, mình thường chú ý đến 3 điểm:

Tốc độ khởi chạy ứng dụng (trên nền web, trên nền Windows và trên các thiết bị di động). GK có tốc độ khởi chạy nhanh vì nó rất đơn giản (hẳn thế?). Evernote trên Windows là cả một cơn ác mộng. Evernote giống một trình soạn thảo hơn là một ứng dụng ghi chú.

Mình không hiểu sao máy mình không đến nỗi chậm mà mỗi lần khởi động Evernote là cả một cực hình. Đến đồng bộ dữ liệu giữa ứng dụng Windows và nền web mà nó cũng chậm.

GK không có ứng dụng trên Windows. Tuy nhiên mình có thể dùng nó như một ứng dụng offline của Chrome. Gắn được vào thanh taskbar hay desktop hẳn hoi.

Mình cũng thay hẳn newtab mặc định cho chrome là GK luôn (sử dụng New Tab Redirect). Cũng không đến nỗi tệ. Mỗi lần muốn ghi chú, chỉ cần bật một tab mới.

Hỗ trợ kiểu ghi chú: Evernote hỗ trợ rất nhiều kiểu ghi chú, đi kèm với Evernote là Evernote Web Clipper xài rất rất tiện. Mình có thể lưu cả trang web, lưu một đoạn văn bản, chỉ lưu bookmarks. Mình một thời đã lưu rất nhiều bookmark theo kiểu này trên Evernote. Song lưu là một chuyện, tìm kiếm sau đó lại là một vấn đề khác.

Điểm cộng duy nhất của Evernote theo mình thấy là khả năng định dạng văn bản. Song cái đó có trình thiết lắm không cho một ứng dụng ghi chú.

GK thì buộc phải lưu thủ công mọi thứ, song vì tốc độ chạy GK nhanh nên mình thấy cũng chả vấn đề gì. GK cũng hỗ trợ nhiều dạng ghi chú kèm hình ảnh, danh sách, file ghi âm (trên các thiết bị di động).

Yêu cầu về hỗ trợ kiểu ghi chú cũng làm mình loại bớt hàng loạt các ứng dụng todolist hay bookmark khác như Wunderlist, Diggo, Delicious… Vì mình hoàn toàn có thể lập nhắc việc hay lưu bookmark trên GK hay Evernote. Cớ gì mà phải chuyển sang những ứng dụng kia. Nếu muốn chuyên nghiệp hơn, mình có thể chuyên sang các app hỗ trợ quản lý project khác như Asana hay Trello.

Hỗ trợ lưu trữ và tìm kiếm: Evernote hỗ trợ rất nhiều kiểu lưu trữ và tìm kiếm từ phân loại Notebook đến tag đến lưu danh sách tìm kiếm dưới dạng một shortcut. Mình cũng có thể kết hợp cả ba cách đó để ra kết quả tìm kiếm tốt nhất. Song vẫn thấy không hiệu quả mấy. Có thể Evernote hỗ trợ tiếng Việt không tốt lắm.

GK hỗ trợ phân loại note theo màu và tag. Ngoài ra tìm kiếm của GK xài rất tốt cho tiếng Việt. Tìm kiếm trên GK cho ra kết quả rất như ý dù là từ mình tìm kiếm nằm ở tiêu đề, phần nội dung hay tag.

Tóm lại: Nếu bạn muốn xài một ứng dụng ghi chú để quản lý cả một danh sách khổng lồ kiểu như nghiên cứu cho một khóa luận chẳng hạn thì nên sử dụng Evernote. Còn nếu bạn muốn một ứng dụng ngon bổ rẻ, xài thuận tiện cho việc ghi chép hằng ngày thì nên xài GK. Ngon hơn nhiều ^^

5.8.15

Làm gì khi internet bị chặn khi vào blogspot: Hola Better Internet vs Zenmate

unnamed

Internet Việt Nam hết chặn nọ lại chặn kia. Hồi xưa là Wordpress rồi bây giờ là chặn Blogspot. Muốn chặn thì cắt net như bên Triều Tiên luôn cho rảnh.

Đùa đó :P

Từ đợt chặn facebook cách đây vài năm, mình đã biết tới Hotspot Shield. Cơ mà phải download rồi cài đặt này nọ nên mình chuyển sang Hola và Zenmate. Cả hai đều là extension trên Chrome. Cơ mà Firefox cũng có thì phải.

Nói trước với những ai xài Hola, anh này vừa rồi bị dính phốt bên Lifehacker.com, can tội ăn cắp bandwidth của người dùng miễn phí cung cấp cho các anh trả tiền dịch vụ. Đại loại nếu bạn xài Hola miễn phí, bạn sẽ đối mặt với nguy cơ IP của mình bị dùng cho tá lả hoạt động (có thể là bất chính) của người khác. Cơ mà kệ, xài chùa còn đòi hỏi nhiều, nhỉ.

Trở lại vấn đề chính, nên xài Hola hay Zenmate. Hola cho bạn thay đổi IP dựa vào từng domain trang web. Còn Zenmate thì thay đổi toàn bộ IP khi bạn bật extension này lên.

Nói thế có nghĩa là với Hola, một khi bạn bật extension cho blogspot, thì bạn chỉ thay đổi IP khi truy cập blogspot thôi. Còn khi bạn dùng facebook thì vẫn như cũ, tốc độ nhanh hơn nhiều. Zenmate thì khác, khi bạn bật rồi thì tất cả các trang trên trình duyệt chạy như rùa bò, bất kể là blogspot (trang bạn cần vượt rào), hay facebook (trang bạn không cần vượt rào).

Tuy nhiên Hola có một vấn đề. Đó là khi bạn bật extension rồi, truy cập blogspot vẫn bị bật ra.

Nguyên nhân là Hola cần thời gian khởi động, trước khi Hola kịp chạy thì trình duyệt đã load trang, nên kết quả là bạn vẫn bị chặn.

Tips: Khi bạn vừa click vào một blogspot nào đó, bấm vào nút ngừng load trang. Chờ một hai giây gì đó. Sau đó reaload trang lại. Khoảng thời gian này Hola sẽ khởi động và bạn sẽ vượt được rào.

Sẵn tiện cái nút dừng tải trang là nút dấu chéo như hình dưới á. Nút reload cũng ở chỗ đó luôn.

screenshot.5
Hic, mà tại sao mình lại phải viết cái mớ này vào lúc 4h sáng nhỉ @@

Bổ sung thêm một chuyện: VNPT đã chặn thì chớ, lại còn redirect sang mấy trang quảng cáo game. Hic. Nếu nó không redirect sang trang khác thì chỉ cần reload lại trang là xong. Hồi xưa bị redirect kiểu này, mình cứ tưởng chắc mẩm máy bị dính adware.

Sẵn tiện bạn nào bị dính adware (bị chuyển sang trác khác một cách đột ngột, bị thay đổi search engine mặc định, bị pop up quảng cáo linh tinh) thì download phần mềm Adwcleaner này về chạy nhé. Bảo đảm hết. Hồi xưa mình phát hiện cái này thì mừng húm.

Mà cẩn thận, phần mềm này cũng bị làm giả nhiều lắm, nên phải download trên trang trên thì mới được.

Hic, đã 4h30 :(

2.8.15

Người cung bọ cạp muốn gì?

Hồi học đại học, mình có đứa bạn rất thích ăn chửi. Đến nỗi cứ thầy cô nào chửi là nó thích. Chuyện sở thích là thứ rất cá nhân. Ai thích gì thì cứ bám lấy, chả ảnh hưởng gì. Nhưng đôi khi mình tự hỏi, sao nó lại thích nghe chửi đến thế?

Ông bà mình có câu: thương cho roi cho vọt. Cái này cũ rồi, cũng giống mấy câu đại loại “dạy con từ thuở còn thơ, dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về”. Thời buổi giờ làm gì có chuyện chồng dạy vợ, còn con cái thì phải bám riết lấy nó cho tới khi trưởng thành chứ “còn thơ” là tính tới bao nhiêu tuổi.

Cái kiểu cũ cũ thế mà bám riết tới giờ. Chữ dạy nó chua lắm. Ông bà, bố mẹ lẫn thầy cô cho đó là gánh nặng, cứ thúc con cháu, học trò vì sợ chúng quá lứa lỡ thì dạy không nổi. Còn bậc hậu sinh thì cứ bị thúc vào đít là tưởng mình được dạy, lấy đó làm mừng.

Rồi bậc hậu sinh cũng lớn, cũng làm cha mẹ, thầy cô, làm trưởng nhóm, làm sếp. Rồi cũng bài cũ giở lại. Mình hồi xưa bị thúc rồi, giờ thúc lại sắp nhỏ, lấy đó làm tốt. Mãi lẩn quẩn bấy nhiêu chuyện.

Bạn gái mình làm giáo viên, nói nặng một chút với học sinh là thấy hối hận. Cũng vì hồi còn đi học, không nghe được chửi nên bây giờ tránh lặp lại chuyện đó. Nhưng nhiều người nghe chửi lại thích nghi được. Chửi, mỉa mai, cạnh khóe được cho là tốt, tiền bối có muốn tốt cho mình thì mới nói nặng nhẹ cho mình tiến bộ.

Riết rồi nghe chửi lờn luôn. Nặng hơn nữa là có chửi mới tốt. Bi kịch nhứt là lấy bị chửi làm nguồn sung sướng từ nỗi khổ bạo dâm. Cái này nhiều rồi, Việt Nam thế lọ thế chai, giới trẻ thế lọ thế chai, hoa hậu, sô bít thế chai thế lọ…

Vậy thì thế nào mới tốt? Mình nghĩ chuyện đó chẳng quan trọng mấy. Nhưng làm cái gì cũng phải thực bụng. Chuyện tốt thì khen. Chuyện xấu thì mắng (mình thì chả khoái chửi, dù gì đi nữa). Đừng cho nhau ăn bánh vẽ là được.

Ăn bánh vẽ hoài, người ta thường không biết đâu mà lần. Đến mức nghe chửi không thấy đau, nghe khen không thấy thích. Khen chê riết rồi không có cái chuẩn mực gì sất để mà dựa vào. Bị thế mới thực là tào lao.

Cái tít chỉ là ánh trăng lừa dối, xin lỗi google :P

13.7.15

Câu chuyện chuồn chuồn và cô gái

IMG_1112

IMG_1124

IMG_1129

Câu chuyện thế này: Một con chuồn chuồn bay đến bên cô gái, hỏi, xe tao đâu. Cô gái trả lời, mày không thấy ngoài kia trời mưa à.

8.7.15

Đọc Thư chết

Cầm trên tay Thư chết, ta như nâng niu di thể của một linh hồn vụn vỡ, ánh mắt ta soi vào trong cái di thể ấy, và ta nhận ra nó không chỉ là một mảnh vỡ, mà còn là nơi trú ngụ của những nỗi tối tăm. Thư chết của Linda Lê đơn giản là một cuốn sách mỏng manh về cả hình thức lẫn nội dung.

Thư chết của Linda Lê là lời của một cô gái bị ám ảnh sau cái chết của người cha mà suốt hai mươi năm cô chưa hề gặp lại. Bao trùm trong những lời độc thoại trải dài trăm trang giấy là những hồi tưởng về tuổi thơ, gia đình, và cuộc sống hiện tại của nhân vật. Nỗi buồn và sự ám ảnh của cô chỉ xuất hiện sau khi người cha qua đời, nhưng hẳn đó không phải là nguyên nhân của sự bế tắc. Sự ra đi của ông như gỡ bỏ nút buộc những áp lực, muộn sầu trong cuộc sống của cô. Để chúng chảy tràn ra mà không ai ngăn lại được. Cô con gái chỉ có một người bạn để thổ lộ, là Sirius, không được miêu tả gì hơn ngoài cái tên được nói đến. Sirius, dù là ai, thì phần nào cũng đã giúp được cô dỡ bỏ gánh nặng trên cuộc sống của mình.

Cuộc sống của nhân vật tôi là cuộc sống của một đứa trẻ trong cuộc hôn nhân không mấy hạnh phúc. Cha cô lầm lũi, bất cần bên người vợ luôn u sầu. Dù vậy ông vẫn dành tình yêu cho những điều giản đơn như giọt nước đọng, tiếng gió thổi, nấu ăn, uống rượu,... Và nhất là yêu thương cô vô bờ. Nhưng khi thời gian trôi đi và mang theo những người cô con gái yêu thương, cô không còn tin chắc vào điều gì nữa. Cô chỉ sống cam chịu, lạc lõng giữa đời với một gã tình nhân xem cô là trò tiêu khiển, lúc nào cũng khoe chiến tích trong tình yêu và cuộc sống. Và trong cuộc sống ấy, nhân vật tôi kiếm tìm cái vô nghĩa nơi người cậu điên muốn trừ tà ma để giải cứu thế giới, hằng mong chứng điên sẽ mang đến cho cô câu trả lời thỏa đáng.

Nhưng cuộc tìm kiếm ấy liệu có ích gì, khi cô vẫn không đủ can đảm để thoát khỏi sự tiếc thương, sự lệ thuộc vào những gì, hoặc là quá thân thuộc, hoặc là vĩnh viễn xa lạ. Chỉ khi đối diện với người cha đã mất, đứa con gái mới nhận ra rằng cô chưa hề nhận thấy sự tồn tại của ông trong hai mươi năm, cái chết ấy dường như đã làm cho ông sống lại trong tâm hồn cô. Cô trở về là đứa con gái nhỏ ngày nào, xếp lại những bức thư buồn, rời xa thứ tình yêu cay đắng, mở cửa và chào đón sự tươi mát của rạng đông.

Thư chết không chỉ viết về cha với những nỗi ám ảnh. Thư chết miêu tả cuộc sống khắc nghiệt qua tâm hồn cần được cứu rỗi của con người. Càng trưởng thành, tâm hồn ta càng rạn nứt bởi những mối quan hệ không rõ ràng. Có một lúc nào đó ta nhận ra mình quên đi bản chất của thứ này thứ khác. Nhưng điều ta không hề quên, là khi những người thân thương ôm ấp và chữa lành tâm hồn ta. Bằng cách nào đó, gia đình đã giúp con người thấy trân quý bản thân mình.

Với những trang viết dài không ngắt quãng, ngôn từ hình tượng, đôi khi trong sáng, đôi khi vô lý đến đắng cay, ta như bị trói chặt vào nỗi căm hận và tình yêu của nhân vật. Người đọc Thư chết của Linda Lê chỉ là người nghe không phán xét. Để một khi kết thúc mới nhận ra Thư chết mang dáng dấp của một con người mà ta muốn che chở đến chừng nào.