14.4.16

Đọc gì tá lả hôm nay?

Không cần mở bài dài dòng đâu nhể. Hê hê.

Từ lâu mình đã từ bỏ việc chọn gu đọc cẩn thận. Thế nên lên một list sách mới, một list sách theo chủ đề, một list sách theo thể loại… đối với mình là một điều bất khả. Hic!

Điển hình như Quấn-quít của Romain Gary mới ra tháng vừa rồi, mình bỏ dở cái rụp. Cuốn này đúng kiểu như muốn thách thức khả năng kiên nhẫn của mình.

Thế mấy tháng vừa rồi mình đọc gì. Như đã nói. Tá lả.

1) Hyperbole and a Half: Unfortunate Situations, Flawed Coping Mechanisms, Mayhem, and Other Things That Happened

Bắt đầu bằng một blog với nét vẽ nguệch ngoạc, Allie Brosh ra mắt cuốn sách đúng kiểu tá lả chủ đề, từ chuyện chó mèo, chuyện nỗi ám ảnh thơ ấu với bánh kẹo, chuyện không thích ăn ớt đến chuyện có một bà mẹ là hướng đạo sinh thảm họa, trên hết là những trải nghiệm của cô với chứng trầm cảm.

Allie Brosh post entry đầu tiên về chứng trầm cảm của mình tháng 10 năm 2011, sau đó cô biến mất. Đến mãi ngày 9 tháng 5 năm 2013 cô post entry Depression Part Two, chấm dứt quãng dài im lặng của mình. Entry này đạt một triệu rưỡi view chỉ trong ngày đầu tiên!!!

Với mình trầm cảm tất nhiên không phải chuyện đáng để đùa. Allie cũng vậy. Depression Part One và Depression Part Two là hai bài thú vị mô tả những trải nghiệm với chứng trầm, đặc biệt là ước muốn tự sát :D

Mà như đã nói ở trên, cuốn này thú vị ở chỗ nó có rất nhiều thứ hài hước khác. Không phải kiểu hài hước cù lét. Những câu chuyện be bé trong này đôi khi rất đẹp, về đủ thứ linh ta linh tinh, ngốc xít mà rất thực chứ không thậm xưng :D. Đặc biệt fan 9GAG thì tất nhiên nên đọc, quá quen với mấy cái meme này rồi còn gì :D

2) Modern Romance

Aziz Ansari có show hài Master of None rất nổi trên Netflix. Hồi xưa mình thích show Louie của Louie C.K bao nhiêu thì sau này thích Master of None bấy nhiêu. Có khi còn thích hơn, vì giọng điệu của Aziz lạc quan hơn nhiều. Louie thì có vẻ chua xót.

Hừm, dù gì thì cả hai diễn viên hài này đều, hừm, nói sao nhỉ, đều không có vẻ biết tuốt. Có ai mà thích nổi một tay biết tuốt? Thật đấy, không ai thích một tay biết tuốt, dù đó là một diễn viên hài. Hỏi thì ít, mà nói thì nhiều.

Modern Romance là một nghiên cứu của Aziz cộng với một giáo sư xa hội học nào đó. Mình không hiểu tại sao tên của giáo sư này lại không có trên bìa. Haha. Đại để trong một lần bị một cô gái bơ, không trả lời tin nhắn, Aziz mới lần đầu tiên đặt câu hỏi thế quái nào tâm trạng của mình lại tệ thế chỉ vì chuyện đó. Hẳn là chục năm trước chẳng có ai đau khổ kiểu như mình bây giờ. A lê hấp, thế là một tác phẩm kiểu: Tình yêu: xưa và nay ra đời :D

Cuốn này lại là một dạng tá lá khác, với hình chụp tin nhắn qua lại giữa các cặp đôi, với thông tin về sự trỗi dậy của mạng xã hội Tinder, với cả các mẹo để khiến hình chụp profile trở nên hấp dẫn hơn. (Bật mí một tẹo, 90% cơ may hẹn hò trên mạng phụ thuộc vào cái hình bé tẹo này. Bật mí thêm một tẹo, nếu bạn là đàn ông, hãy dùng một cái hình chụp với thú cưng, được điểm lắm đấy. Khổ, thảo nào dạo này đi đâu cũng thấy khoe chó :( )

Mình thích cách mà Aziz kết lại cuốn sách. Anh nói rằng thời nay gặp gỡ được nhiều, có nhiều cơ hội lắm, vô số luôn. Nhưng để hạnh phúc hay không vẫn phải dựa nhiều vào lòng kiên nhẫn, kiên nhẫn với mình, kiên nhẫn với người. Không phải cứ nhảy như choi choi là hay.

Tóm lại cuốn này của Aziz Ansari rất dễ đọc. Nếu ai thích kiểu lãng mạn nhẹ nhàng trong Master of None thì sẽ thích cuốn này.

3) Three shadows

Ban đầu mình nghĩ đây là một graphic novel kinh dị kiểu ma ám. Hóa ra bị lừa. Nói ra không biết có bị coi là spoiler không nhở. Thôi kệ. :D

Cả cuốn comic này là ẩn dụ về cái chết, bằng cách kể một cuộc vật lộn của người bố hòng giữ lại mạng sống cho đứa con. Ước muốn bảo vệ đứa con chống lại trò đùa của số phận, bố và con đã dấn vào một cuộc hành trình dài. Trong hành trình đó, người bố từ bỏ tất cả, ngay cả trái tim mình để có thêm sức mạnh níu kéo cuộc sống cho con.

Thực sự đây là một câu chuyện cảm động. Mình luôn tưởng tượng ra một ông bố nào đó đang phải vật lộn cùng con mình với bệnh tật chắc cũng giống thế này.

Song nếu thế thôi thì cũng thường quá. Cuốn này khai thác cả nhân vật đứa con, vốn trong những câu chuyện kiểu này vẫn bị xem là yếu đuối theo một chiều hướng khác, rất khác. Khác thế nào thì đọc sẽ rõ. He he.

Song chưa hết đâu, cuối cuốn này mới có một chi tiết rất oách. Chi tiết này làm mình thấy cuốn này đúng là đỉnh. Nó nâng cả cuốn comic theo một chiều hướng khác, người lớn hơn, trưởng thành hơn, thấu hiểu và khoan dung hơn. Cũng như trên, đọc thì sẽ rõ. Chớ spoil tới đây là hết cách spoil tiếp rồi.

4) Cha và con (của Cormac McCarthy nha)

Sẵn tiện phía trên có cha với con thì đọc luôn cuốn này luôn. Cũng cha với con cả thôi. Cũng cha với con, đơn độc, hành quân qua thác qua ghềnh, tạt qua tạt lại giữa sự sống và cái chết.

Song ông bố vô danh trong Cha và con của McCarthy còn kiêm luôn một nhiệm vụ khác, quan trọng ngang ngửa với bảo vệ mạng sống cho con, đó là bảo vệ sự ngây thơ của đứa con.

Trong khi đọc cuốn này, mình cứ nhủ thầm trong đầu: cha này làm thế thì được cái quái gì. Gần chết đói nhăn răng mà còn sợ thằng con lên cơn điên à?

Trên chuyến hành trình này của cha và con, cha luôn giữ một thứ trật tự có thể giải thích được giữa sống sót, sự khoan dung, lòng trắc ẩn. Tất nhiên là ông không để con mình nghẻo rồi, nhưng ông cũng không muốn đứa con mình trở nên tàn nhẫn, vô nhân tính và không còn nhạy cảm với bất cứ thứ gì.

Nhưng rõ ràng là làm thế chỉ khiến thằng nhóc bớt đi cơ hội sống sót thôi. Tới giờ mình vẫn không hiểu nhân vật cha trong này nghĩ gì. Chắc lại là một ẩn dụ nào đó. Ẩn dụ everywhere.

5)… Định gõ tiếp cho xong năm cuốn mà mệt rồi. Em chã.

21.3.16

Nhỏ xinh mà sống vui


Tôi đã nhiều lần cố gắng chăm chỉ hơn, kiểu như học bài đúng mấy tiếng một ngày đó, chỉ chơi đúng mấy tiếng một ngày đó, hay chỉ ngủ đúng mấy tiếng một ngày đó. Rốt cuộc tôi nhận ra điều duy nhất mình có thể làm đúng trong trong một khoảng thời gian quy định là việc ngủ. Tôi dậy đúng giờ báo thức nhờ việc để điện thoại ở cách xa giường, khi chuông kêu thì buộc lòng phải bước xuống giường tắt chuông, thế là dậy luôn. Lúc đầu tôi nghĩ thật chẳng ích gì, mình sẽ lại ngái ngủ, sẽ trở về giường nướng thêm vài phút nữa. Nhưng thật may, khi đã bước xuống giường và tắt chuông, tôi lúc nào cũng đi gỡ dây màng ra khỏi móc ngay lập tức. Đó, tôi chỉ có thể điều khiển được thời gian ngủ nghỉ. Quay lại chuyện học tập hay chơi bời, bây giờ tôi không nghĩ chuyện bỏ bao nhiêu thời gian một ngày cho những việc này là quan trọng.  Tất nhiên vốn dĩ việc sắp xếp thời gian rất quan trọng nhưng vì tôi chả bao giờ làm được nên tạm thời gác qua. Đối với tôi, một ngày vui là một ngày mình có thể làm được những việc mình dự định làm, và dù chỉ thực hiện việc đó trong năm phút cũng vẫn phải tập trung.
Vầng, chuyện tập trung trong năm phút nó còn khó hơn cả việc lê lếch theo bài vở đúng bốn tiếng một ngày đấy ạ. Thế nên chuyện  thời gian bao lâu chả đáng bận tâm đâu, quan trọng là mình có thực sự làm việc hay không thôi. Tôi đã nhiều lần răm rắp tuân theo cái gọi là thời gian biểu đó, để rồi sau đấy cảm thấy mình đúng là kẻ tội đồ, vì lúc nào cũng nghỉ ngơi trước khi hết thời gian “quy định”. Thế là tôi lại sống ất ơ như trước.

Càng ngày tôi càng muốn làm nhiều điều trong một ngày, tôi phải học, phải chơi, phải làm sao cho khỏe đẹp, và phải vui. Thế nên tôi đã làm mấy cái danh sách những việc mình phải làm và những việc thích thì làm (không thích thì thôi), tôi nhận ra mình cũng bận rộn phết. Vầng, như cả việc viết cái này đây, cũng là một trong những việc tôi phải làm một ngày. Nếu tôi không viết lách gì, kể cả những điều linh tinh thế này, có lẽ tôi sẽ trở về là một kẻ luôn chán ngán vì cảm thấy mình vô dụng. Làm sao tôi có thể vui được nếu cảm thấy mình chẳng làm được gì, và chỉ là kẻ vô dụng, không có gì để tô vẽ cho cái đời sống cá nhân của mình sau một buổi ngoi ngóp nơi trường học. Làm sao tôi có thể vui được nếu cứ lần lữa và bỏ sót những điều mình thật sự cần vì ôm đồm quá nhiều thứ áp đặt ngán ngẩm.

Có những người cứ mãi than van về những gì họ phải học, phải làm, đó là những điều ngớ ngẩn nhất mà con người có thể thốt ra. Vầng, chúng ta tự do mà, chúng ta có thể biết việc gì đúng đắn mà không cần phụ thuộc vào lời sai bảo hay đe dọa của người khác mà. Tôi cá, những kẻ luôn than van ấy, những kẻ suốt ngày luôn than van mà luôn hoàn thành tốt mọi sự ấy, họ chẳng biết là họ yêu thích những gì bản thân đang làm đến thế nào đâu. Sự phục tùng đã che lấp đi cái nhận thức về niềm vui của họ mất rồi.

Vậy nên, tôi mới bắt đầu lôi mình ra khỏi cuộc sống trước đây, một cuộc sống uể oải và không còn hợp lý nữa. Có thể tôi sẽ chẳng bao giờ làm đúng hết những gì mình nói.  Có thể tôi sẽ mãi là một kẻ ất ơ như thằng AQ bên Tàu hồi nào cũng nói chuyện ngày mai tươi sáng. Nhưng nhận biết được sự hài lòng của mình đến từ đâu, thì cũng là một niềm vui rồi, nhỉ!?
-----------
(*) Gửi anh ba Khuê: Em viết blog lại rồi nè. Dạo này em không viết, phần vì lười, phần vì cảm thấy mình toàn thốt ra những lời “văn sĩ” chán nhàm mà không suy nghĩ kĩ. Nhưng giờ thì em sẽ cố gắng để viết mỗi ngày, dù có vài ba câu em cũng viết và đăng ở Tumbrl. Nếu chỉ viết những điều như thế này thì đâu ngại những điều vụn vặt anh nhỉ!

25.1.16

Em gái ơi, sao lâu rồi không thấy em trên này?

Em gái ơi, sao em không viết? Dạo gần đây chẳng thấy em nói gì. Hay em mải chơi đâu khác, hay em bận học đến hết cả thời giờ?

IMG_1741

9.1.16

Đọc Hải trình Kon-Tiki

kon_tiki_film_poster_art_boat_whale_sea

Hải trình Kon-Tiki là một cuốn sách quá chán với một khởi đầu rất hứa hẹn. Hứa hẹn vì hành trình vượt biển này nhằm chứng minh một hành trình khác cách đây hàng nghìn năm, khi những người châu Mĩ đầu tiên vượt biển bằng bè để đặt chân lên các đảo ngoài khơi Thái Bình Dương.

Thay vì đọc hải trình Kon-Tiki bạn có thể đọc vài cuốn khác kiểu như Cuộc đời của Pi, Robinson Crusoe, Hai vạn dặm dưới đáy biển, Đảo giấu vàng thậm chí xem serie phim tài liệu Man vs Wild.

Nói nó chán bởi vì thực sự là nó rất chán với vị trí là một tiểu thuyết phiêu lưu. Cái chuyện bè Kon-Tiki vượt Thái Bình Dương là có thật. Song mình nghĩ với sự thật kiểu có một không hai như thế, sách phải hay hơn nhiều.

Có ba điều mình quan tâm khi đọc cuốn này: Một là bản thân cái bè gỗ, hai là hệ sinh vật biển, ba là ẩm thực. Cái bè gỗ thì đọc xong mình vẫn chỉ hiểu đó là cái bè gỗ, không biết gì hơn :)). Hệ sinh vật biển thì lèo tèo vài con cá mập, cá voi, cá thu… Sách không có nói kỹ về cách đánh bắt. Còn phần ăn uống – phần mình thích nhất – thì chỉ điểm dăm ba câu.

Hồi trước đọc Cuộc đời của Pi, cảnh đánh bắt cò con của Pi bằng lưới, vớt được có vài con tép mà trông sinh động. Còn đằng này sáu ông thủy thủ bắt một ngày cả chục con cá bự khiếp mà chẳng có lấy một dòng miêu tả.

Hồi đọc Ông già và biển cả, có cảnh ông già ăn cá sống với muối và thèm một chút chanh nhưng không có, cảnh đó mình cũng nhớ miết. Giờ đọc cuốn này, mấy anh này mang cả nồi niêu xoong chảo, đồ lề đủ cả, mà ảnh miêu tả sơ sài thấy tội luôn.

Mà ai đọc thì sẵn tinh thần là một phần năm cuốn sách cái bè vẫn chưa thành hình. Cái vụ đóng bè thì chỉ chạy ra chạy vô cơ quan này cơ quan nọ. Vô rừng đốn gỗ thì ô tô băng băng. Không thấy mảy may cái gì rùng rợn.

Vượt Thái Bình Dương mà cảnh cứ như vượt Hồ Tây, sơ sài kiểu gì á, rồi lên đảo nhảy múa với thổ dân, rồi chia tay, rồi về Mĩ. Hết.

Kết luận một câu: Mấy anh Kon-Tiki này cực hên. Cái sách đã vầy, cái phim chẳng hiểu làm kiểu gì. Chán chả buồn ngó.

8.1.16

Phần mềm viết blog thay thế cho Windows Live Writer

Screenshot 2016-01-08 23.45.06

Chơi blogspot chán nhất là phải chỉnh sửa bài viết. Blogspot thì đơn giản, có điều chẳng có mấy chức năng. Ví dụ như mỗi việc đăng hình ảnh rồi chỉnh sửa không thôi đã là một cực hình.

Hồi nào tới giờ mình vẫn xài Windows Live Writer để post blog. Phần mềm này tốt nhưng đã hết hỗ trợ từ đời tám hoánh nào rồi. Bản mới nhất hình như từ thời 2012 :))

Sẵn tiện hôm bữa Windows Live Writer bị lỗi, không kết nối được với blogspot, mình tìm thì ra thằng này. Tên nó là Open Live Writer, phần mềm này có giao diện giống gần như hoàn toàn so với Windows Live Writer, nhưng liên tục được cập nhật chỉnh sửa do một nhóm nào của MIT làm á.

Phải nói là rất tốt. Có sẵn chức năng crop ảnh ảo diệu mà hồi nào tới giờ mình vẫn xài :P

Link trang chủ của Open Live Writer cho bạn nào quan tâm :)