11.6.16

Người đi chơi không chụp ảnh

 

13390988_1007015902739663_1987086293_n

Thì nhớ...

- Mình nhớ hôm đầu tiên vào Sài Gòn mà anh chị đã bỏ mình đi chơi (thật ra là vì mình mệt quá không muốn đi đâu cả), mình lẩn quẩn trong phòng trò của chị, ngó nghiêng xem có thứ gì quý giá không, rốt cuộc thì thấy chỉ có mỗi đồ ăn má mới gửi vô là quý nhất, tiếp đến là cái máy quạt. Thế mà hôm ấy mình đi đứng kiểu gì va phải cái máy quạt khiến nó lăn quay ra, may là chỉ vỡ một ít lớp vỏ ngoài. Mình hơi bị buồn, vì chả biết có còn làm thiệt hại gì cho căn phòng trọ bé nhỏ của chị không. 

- Mình nhớ hôm đầu tiên cả nhà bị thiếu gạo, có người ăn phải ăn ít đi, có người ngồi cằn nhằn phụng phịu.

- Mình nhớ những bữa cơm chị và mình nấu với đồ ăn tươi ngon má gửi vào. 

- Mình nhớ Sài Gòn nóng như quỷ sứ, nhưng khi chiều về lại có những cơn mưa, chị và mình ăn xong thì lăn ra ngủ dưới bóng những cơn mưa và sự ban ơn từ cái máy quạt vừa bị sứt mẻ. Chị lúc nào cũng ngủ say sưa say sưa. 

- Mình nhớ chị và mình đi mua tủ vải rồi về nhà lọ mọ lắp ráp giữa trưa nắng phát mệt. 

- Mình nhớ những lần anh chị và mình dạo quanh siêu thị Nhật Bản 40k, xem đủ mọi thứ lạ lùng, anh quanh quẩn bên chị, lúc chán thì ngồi bên ngoài đọc sách, chán hơn nữa thì thúc giục mọi người đi về. Nơi này siêu thú vị, mình đi mấy lần vẫn chưa xem được hết công dụng của mọi thứ hàng hóa ở đây.

- Mình nhớ lần cả ba người đi ăn ở một quán đồ nướng siêu đáng yêu, ở quán ai cũng ân cần, nhất là anh giữ xe nhanh nhẹn và thân thiện không ngờ và chú chủ quán ngầu như vệ sĩ đứng suốt buổi theo dõi sát sao tình hình quán. 

- Mình nhớ hai cậu nhỏ mình gặp vào ngày đầu tiên ở Sài Gòn, cậu anh với vẻ mặt luôn hớn hở, cậu em thì luôn có vẻ nghiêm trọng. Hai cậu quậy tưng bừng với những thứ vũ khí tưởng tượng và chẳng bao giờ ngồi im một chỗ. Hai cậu có nhiều chuyện để nói về thế giới tưởng tượng ấy. Mình mến cách bọn trẻ con gọi tên mình và rủ rê mình chơi trò đánh nhau một cách chẳng khách sáo gì. Mình thấy thân quen quá, lúc nào nói chuyện với những người lạ trẻ con cũng thật dễ dàng, mình chỉ việc lắng nghe câu chuyện của hai cậu, mình chẳng ngần ngại hỏi han hay kể cho hai cậu về điều này điều nọ. Những câu chuyện của hai cậu nhỏ đôi khi khó hiểu với mình, mình cần hỏi lại, những câu hỏi của mình thật ngây thơ trong thế giới nghiêm túc ấy. 

- Mình nhớ hôm anh chị và mình đi ăn cơm gà, mọi người ngồi ở ven đường, đối diện nhà thờ. Trời đổ cơn mưa lúc mình vừa ăn xong xuôi món cơm ngon ngon. Anh nhân viên ở quán chăm chút đến từng tán ô ở mỗi bàn để mọi người không bị ướt và mấy lần bảo bọn mình vào bên trong quán ngồi. Thế nhưng mà có vẻ khách nào cũng muốn ngồi bên ngoài.  Khi mưa ngày càng lớn, tiếng giảng kinh bên nhà thờ chỉ còn là những chuỗi thanh âm rất nhỏ, đều đều êm tai. Ba người mình ngồi đợi cho đến khi mưa ngớt, sau lúc ấy mình và anh tiếp tục đi chơi, còn chị thì đi dạy. 

- Mình nhớ lúc mình và anh trai đi dọc đường sách, ngang qua những góc nhỏ sáng sủa, vuông vức những sách là sách. Mình không còn khao khát mua hết tất cả những cuốn sách mà mình thấy hứng thú khi đi qua những nơi như thế này. Nhưng sự ngăn nắp và đồng đều ở đây luôn tạo cho mình cảm giác dễ chịu. Vì mình không hề rối trí hay cảm thấy có điều gì thừa thãi với những gì trải ra trước mắt mình. Buổi hôm ấy, anh còn “nhặt” cho mình một cuốn tạp chí về Nhật Bản tên Kilala mà mình rất muốn đọc lúc gặp ở nhà sách nhưng lại không mua. Không biết người bán hàng nào xui xẻo để quên hay có ý bỏ đi mà để nguyên một chồng tạp chí đủ loại trong một góc đường. Anh hí hửng bợ luôn Kilala, lúc đi về mình cứ tưởng tượng ai đó chạy theo đòi lại em tạp chí. Thật là một hành vi không “văn minh” cho lắm. Nhưng mình vui!!! 

- Mình nhớ lúc anh chở mình đi xuyên qua hầm Thủ Thiêm, cái hầm vẫn luôn là cái hầm, chả có gì hơn, nhưng mình luôn muốn đi lang thang như thế. Mình thấy tự do, mình thấy xung quanh mình đều là người lạ, mình có thể hò hú hét theo anh mình. 

- Mình nhớ lần anh và mình đi phà, lúc qua bên kia sông rồi nhìn dòng người dằng dặc đợi phà mình cứ sợ sẽ về nhà muộn, đã thế trời lại còn mưa, mình cứ sợ sẽ về nhà muộn, mình luôn cảm thấy bất an ở một nơi xa lạ khi trời tối, và mưa. Rốt cuộc anh cũng chở mình về phòng trọ của chị trước khi chị đi dạy về. 

- Mình nhớ hiệu sách Kafka ấm áp giữa mùa hè, ở đây có bộ bàn ghế thật thoải mái và yên tâm, ở đây có bánh ngọt, có trà sữa dùng trà đào để pha như ở nhà của khách (theo lời một chị đến đây gọi trà rồi tấm tắc khen), ở đây mình tìm được một cuốn sách cho ba, và đọc được những cuốn truyện tranh rất đẹp và nên thơ. Mình chỉ hơi tiếc vì không được gặp mèo. 

- Mình nhớ phim Me Before You mà anh chị và mình đã xem vào đêm trước ngày mình đi về.  Lúc vừa xem xong phim tâm trạng mình có phần thiu thiu thật, nhưng lại vui lên rồi khi mình nghĩ về những chiếc váy bông. 

- Mình nhớ anh chị và mình cố thức thâu đêm trong quán cà phê Thức Garden. Thức đến gần 3 giờ thì mình nằm dài ra ngủ trên ghế sofa. Sáng tinh mơ chưa được sáu giờ quán đã mở âm li hết cỡ bật bài gì toàn “work work work” của Rihanna, như thể nhắc khéo mình sáng rồi quẩy lên hoặc đi làm chứ đừng ngủ nữa. Mình và chị mệt mỏi nhưng chắc cũng chả bằng anh, thức thâu đêm đọc sách và không có chỗ nằm tạm bợ. Lúc rời khỏi quán lòng mình oán hận, nhưng tỉnh rồi thì lại thấy vui, quán cà phê ấy cứ lạ lùng và ngây thơ kiểu gì ! Lúc mình nằm trên ghế ở quán đêm khuya, trước mặt mình chẳng có ai ngoài một người lạ gầy gò đang khom lưng làm việc, mình nghĩ sau này có khi nào mình cần tựa vào một nơi như thế cho qua đêm.

Còn điều gì để mình nhớ nữa không.

26.4.16

Đọc (tóm tắt) sách trên Blinkist.com

Dạo này lòng vòng trên mạng mình thấy nhiều phương pháp đọc nhanh, đọc nhiều, tá lả cả. Căn bản là vậy cũng tốt thôi. Song mình rất nghi ngờ chuyện áp dụng mấy phương pháp này. Đơn giản là nó nhọc sức quá. Một ngày đọc mấy chục phút, ghi nhớ, đối chiếu đủ thứ mà một tuần đọc được nhõn một cuốn. Chả bõ công. Hê hê.

Thế nên mình nghĩ chả mấy ai áp dụng đâu. Họ loè người loè mình cả thôi. Hê hê.

Thế lưỡng nan của người đọc:
Đoạn trên là mình đùa đó. Sự thực là nếu ai đọc tí chút như mình, lắm lúc sẽ rơi vào tình huống một mặt muốn đọc, mặt khác lại lười (1). Ổn thôi, thì tìm tóm tắt trên mạng, nhưng lại vẫn lười (2). Tìm ra rồi nhưng hông rõ tóm tắt đó có chất lượng lượng không (3). Thôi, đủ thứ hầm bà lằng, tóm lại đi coi ti vi cho sướng.
Song dù gì, có đọc vẫn hơn không nhở. Không đọc làm sao loè người, loè mình, làm sao tán được mấy em xinh tươi (hoặc không xinh tươi lắm). Hê hê.

Giải pháp:
Mình thấy trên mạng có trang Blinkist.com rất hay. Nó tóm tắt sách cho mình, đơn giản vậy thôi. Cả 3 vấn đề dẫn bạn đến ti vi ở trên (mà vô hình trung, làm mất đi cơ hội gây ấn tượng với những cô em xinh tươi) sẽ được Blinkist.com giải quyết triệt để. Dù gì đọc tóm tắt sách trên Blinkist vẫn hơn hông đọc gì (1). Blinkist chứa hơn 1000 tóm tắt đầu sách nonfiction và vẫn cập nhật hàng ngày. Bạn khỏi mất công google (2). Tóm tắt của bên Blinkist luôn theo chuẩn chung, theo mình là có thể tin cậy được (3).

Trải nghiệm cá nhân:
Mình học marketing, nên thấy cần phải đọc vài cuốn của Seth Godin. Khổ nỗi mình vẫn đang cày dở bộ manga. Vậy nên mình quyết đọc một lần cho mãi mãi mấy cuốn của tác giả này trên Blinkist. Thật ra mấy cuốn này mình đọc review trên Goodreads thấy bảo cố tình câu giờ không cần thiết. Vả lại mình cũng đọc gần xong một cuốn của bác này rồi nên muốn kiểm chứng xem tóm tắt trên Blinkist ổn hay không.

Kết quả là mình hài lòng. Tóm tắt nhưng không khô khan quá đâu nhé. Có cả ví dụ và phân thành từng mục rõ ràng. Nói chung là ổn.

Nói thêm:
Blinkist chỉ có tóm tắt sách nonfiction. Đọc tóm tắt dĩ nhiên là không đủ. Nhưng đọc kiểu này có tác dụng chữa cháy tốt nếu như bạn đang tìm một ý tưởng bổ sung cho bài thuyết trình của mình thêm phong phú. Nó cũng rất tốt nếu bạn muốn càn quét một số lượng sách lớn trong thời gian ngắn. Nếu thấy cuốn nào thơm thì mình tìm cuốn đó đọc lại cho kỹ. Thôi nào, có mất gì đâu. Hê hê.
Nhưng mà tác dụng lớn nhất theo mình vẫn là loè đời loè mình, an ủi vỗ về cái tôi cá nhân. Xoa dịu cảm giác tội lỗi khi thấy mình chưa đọc một cuốn nào đó mà chúng bạn ai cũng đọc cả rồi. Và bọn nớ í mà, bọn nớ là một lũ bạn xấu, vì cứ bàn luận ầm ĩ cả lên về cuốn sách khốn khổ đó, và cho bạn ra rìa. Hic.

Mẹo thêm, rất là quan trọng:
Tin xấu là Blinkist hông miễn phí. Nó chỉ cho bạn xài miễn phí có 3 ngày. Muốn xài thêm thì phải trả khoảng 50 đô một năm. Nhưng nếu bạn muốn xài quá thì bạn có thể lên website Blinkist.com xóa tài khoản đi và đăng nhập lại bằng facebook. Bạn lại có 3 ngày nữa để xài thử. Cứ thế và cứ thế.
Hi vọng là mấy dòng tào lao của mình có ích cho bạn. May mắn nhé. Hê hê.


Cái bài tào lao này của mình trên tve-4u bị xóa không thương tiếc vì bị cho là quảng cáo. Mình hận. Mình hận. Mình hận. Giờ mới hiểu cảm giác của Hà khi bị người khác hiểu lầm. Uầy, xã hội thiếu niềm tin nó thế.

14.4.16

Đọc gì tá lả hôm nay?

Không cần mở bài dài dòng đâu nhể. Hê hê.

Từ lâu mình đã từ bỏ việc chọn gu đọc cẩn thận. Thế nên lên một list sách mới, một list sách theo chủ đề, một list sách theo thể loại… đối với mình là một điều bất khả. Hic!

Điển hình như Quấn-quít của Romain Gary mới ra tháng vừa rồi, mình bỏ dở cái rụp. Cuốn này đúng kiểu như muốn thách thức khả năng kiên nhẫn của mình.

Thế mấy tháng vừa rồi mình đọc gì. Như đã nói. Tá lả.

1) Hyperbole and a Half: Unfortunate Situations, Flawed Coping Mechanisms, Mayhem, and Other Things That Happened

Bắt đầu bằng một blog với nét vẽ nguệch ngoạc, Allie Brosh ra mắt cuốn sách đúng kiểu tá lả chủ đề, từ chuyện chó mèo, chuyện nỗi ám ảnh thơ ấu với bánh kẹo, chuyện không thích ăn ớt đến chuyện có một bà mẹ là hướng đạo sinh thảm họa, trên hết là những trải nghiệm của cô với chứng trầm cảm.

Allie Brosh post entry đầu tiên về chứng trầm cảm của mình tháng 10 năm 2011, sau đó cô biến mất. Đến mãi ngày 9 tháng 5 năm 2013 cô post entry Depression Part Two, chấm dứt quãng dài im lặng của mình. Entry này đạt một triệu rưỡi view chỉ trong ngày đầu tiên!!!

Với mình trầm cảm tất nhiên không phải chuyện đáng để đùa. Allie cũng vậy. Depression Part One và Depression Part Two là hai bài thú vị mô tả những trải nghiệm với chứng trầm, đặc biệt là ước muốn tự sát :D

Mà như đã nói ở trên, cuốn này thú vị ở chỗ nó có rất nhiều thứ hài hước khác. Không phải kiểu hài hước cù lét. Những câu chuyện be bé trong này đôi khi rất đẹp, về đủ thứ linh ta linh tinh, ngốc xít mà rất thực chứ không thậm xưng :D. Đặc biệt fan 9GAG thì tất nhiên nên đọc, quá quen với mấy cái meme này rồi còn gì :D

2) Modern Romance

Aziz Ansari có show hài Master of None rất nổi trên Netflix. Hồi xưa mình thích show Louie của Louie C.K bao nhiêu thì sau này thích Master of None bấy nhiêu. Có khi còn thích hơn, vì giọng điệu của Aziz lạc quan hơn nhiều. Louie thì có vẻ chua xót.

Hừm, dù gì thì cả hai diễn viên hài này đều, hừm, nói sao nhỉ, đều không có vẻ biết tuốt. Có ai mà thích nổi một tay biết tuốt? Thật đấy, không ai thích một tay biết tuốt, dù đó là một diễn viên hài. Hỏi thì ít, mà nói thì nhiều.

Modern Romance là một nghiên cứu của Aziz cộng với một giáo sư xa hội học nào đó. Mình không hiểu tại sao tên của giáo sư này lại không có trên bìa. Haha. Đại để trong một lần bị một cô gái bơ, không trả lời tin nhắn, Aziz mới lần đầu tiên đặt câu hỏi thế quái nào tâm trạng của mình lại tệ thế chỉ vì chuyện đó. Hẳn là chục năm trước chẳng có ai đau khổ kiểu như mình bây giờ. A lê hấp, thế là một tác phẩm kiểu: Tình yêu: xưa và nay ra đời :D

Cuốn này lại là một dạng tá lá khác, với hình chụp tin nhắn qua lại giữa các cặp đôi, với thông tin về sự trỗi dậy của mạng xã hội Tinder, với cả các mẹo để khiến hình chụp profile trở nên hấp dẫn hơn. (Bật mí một tẹo, 90% cơ may hẹn hò trên mạng phụ thuộc vào cái hình bé tẹo này. Bật mí thêm một tẹo, nếu bạn là đàn ông, hãy dùng một cái hình chụp với thú cưng, được điểm lắm đấy. Khổ, thảo nào dạo này đi đâu cũng thấy khoe chó :( )

Mình thích cách mà Aziz kết lại cuốn sách. Anh nói rằng thời nay gặp gỡ được nhiều, có nhiều cơ hội lắm, vô số luôn. Nhưng để hạnh phúc hay không vẫn phải dựa nhiều vào lòng kiên nhẫn, kiên nhẫn với mình, kiên nhẫn với người. Không phải cứ nhảy như choi choi là hay.

Tóm lại cuốn này của Aziz Ansari rất dễ đọc. Nếu ai thích kiểu lãng mạn nhẹ nhàng trong Master of None thì sẽ thích cuốn này.

3) Three shadows

Ban đầu mình nghĩ đây là một graphic novel kinh dị kiểu ma ám. Hóa ra bị lừa. Nói ra không biết có bị coi là spoiler không nhở. Thôi kệ. :D

Cả cuốn comic này là ẩn dụ về cái chết, bằng cách kể một cuộc vật lộn của người bố hòng giữ lại mạng sống cho đứa con. Ước muốn bảo vệ đứa con chống lại trò đùa của số phận, bố và con đã dấn vào một cuộc hành trình dài. Trong hành trình đó, người bố từ bỏ tất cả, ngay cả trái tim mình để có thêm sức mạnh níu kéo cuộc sống cho con.

Thực sự đây là một câu chuyện cảm động. Mình luôn tưởng tượng ra một ông bố nào đó đang phải vật lộn cùng con mình với bệnh tật chắc cũng giống thế này.

Song nếu thế thôi thì cũng thường quá. Cuốn này khai thác cả nhân vật đứa con, vốn trong những câu chuyện kiểu này vẫn bị xem là yếu đuối theo một chiều hướng khác, rất khác. Khác thế nào thì đọc sẽ rõ. He he.

Song chưa hết đâu, cuối cuốn này mới có một chi tiết rất oách. Chi tiết này làm mình thấy cuốn này đúng là đỉnh. Nó nâng cả cuốn comic theo một chiều hướng khác, người lớn hơn, trưởng thành hơn, thấu hiểu và khoan dung hơn. Cũng như trên, đọc thì sẽ rõ. Chớ spoil tới đây là hết cách spoil tiếp rồi.

4) Cha và con (của Cormac McCarthy nha)

Sẵn tiện phía trên có cha với con thì đọc luôn cuốn này luôn. Cũng cha với con cả thôi. Cũng cha với con, đơn độc, hành quân qua thác qua ghềnh, tạt qua tạt lại giữa sự sống và cái chết.

Song ông bố vô danh trong Cha và con của McCarthy còn kiêm luôn một nhiệm vụ khác, quan trọng ngang ngửa với bảo vệ mạng sống cho con, đó là bảo vệ sự ngây thơ của đứa con.

Trong khi đọc cuốn này, mình cứ nhủ thầm trong đầu: cha này làm thế thì được cái quái gì. Gần chết đói nhăn răng mà còn sợ thằng con lên cơn điên à?

Trên chuyến hành trình này của cha và con, cha luôn giữ một thứ trật tự có thể giải thích được giữa sống sót, sự khoan dung, lòng trắc ẩn. Tất nhiên là ông không để con mình nghẻo rồi, nhưng ông cũng không muốn đứa con mình trở nên tàn nhẫn, vô nhân tính và không còn nhạy cảm với bất cứ thứ gì.

Nhưng rõ ràng là làm thế chỉ khiến thằng nhóc bớt đi cơ hội sống sót thôi. Tới giờ mình vẫn không hiểu nhân vật cha trong này nghĩ gì. Chắc lại là một ẩn dụ nào đó. Ẩn dụ everywhere.

5)… Định gõ tiếp cho xong năm cuốn mà mệt rồi. Em chã.

21.3.16

Nhỏ xinh mà sống vui


Tôi đã nhiều lần cố gắng chăm chỉ hơn, kiểu như học bài đúng mấy tiếng một ngày đó, chỉ chơi đúng mấy tiếng một ngày đó, hay chỉ ngủ đúng mấy tiếng một ngày đó. Rốt cuộc tôi nhận ra điều duy nhất mình có thể làm đúng trong trong một khoảng thời gian quy định là việc ngủ. Tôi dậy đúng giờ báo thức nhờ việc để điện thoại ở cách xa giường, khi chuông kêu thì buộc lòng phải bước xuống giường tắt chuông, thế là dậy luôn. Lúc đầu tôi nghĩ thật chẳng ích gì, mình sẽ lại ngái ngủ, sẽ trở về giường nướng thêm vài phút nữa. Nhưng thật may, khi đã bước xuống giường và tắt chuông, tôi lúc nào cũng đi gỡ dây màng ra khỏi móc ngay lập tức. Đó, tôi chỉ có thể điều khiển được thời gian ngủ nghỉ. Quay lại chuyện học tập hay chơi bời, bây giờ tôi không nghĩ chuyện bỏ bao nhiêu thời gian một ngày cho những việc này là quan trọng.  Tất nhiên vốn dĩ việc sắp xếp thời gian rất quan trọng nhưng vì tôi chả bao giờ làm được nên tạm thời gác qua. Đối với tôi, một ngày vui là một ngày mình có thể làm được những việc mình dự định làm, và dù chỉ thực hiện việc đó trong năm phút cũng vẫn phải tập trung.
Vầng, chuyện tập trung trong năm phút nó còn khó hơn cả việc lê lếch theo bài vở đúng bốn tiếng một ngày đấy ạ. Thế nên chuyện  thời gian bao lâu chả đáng bận tâm đâu, quan trọng là mình có thực sự làm việc hay không thôi. Tôi đã nhiều lần răm rắp tuân theo cái gọi là thời gian biểu đó, để rồi sau đấy cảm thấy mình đúng là kẻ tội đồ, vì lúc nào cũng nghỉ ngơi trước khi hết thời gian “quy định”. Thế là tôi lại sống ất ơ như trước.

Càng ngày tôi càng muốn làm nhiều điều trong một ngày, tôi phải học, phải chơi, phải làm sao cho khỏe đẹp, và phải vui. Thế nên tôi đã làm mấy cái danh sách những việc mình phải làm và những việc thích thì làm (không thích thì thôi), tôi nhận ra mình cũng bận rộn phết. Vầng, như cả việc viết cái này đây, cũng là một trong những việc tôi phải làm một ngày. Nếu tôi không viết lách gì, kể cả những điều linh tinh thế này, có lẽ tôi sẽ trở về là một kẻ luôn chán ngán vì cảm thấy mình vô dụng. Làm sao tôi có thể vui được nếu cảm thấy mình chẳng làm được gì, và chỉ là kẻ vô dụng, không có gì để tô vẽ cho cái đời sống cá nhân của mình sau một buổi ngoi ngóp nơi trường học. Làm sao tôi có thể vui được nếu cứ lần lữa và bỏ sót những điều mình thật sự cần vì ôm đồm quá nhiều thứ áp đặt ngán ngẩm.

Có những người cứ mãi than van về những gì họ phải học, phải làm, đó là những điều ngớ ngẩn nhất mà con người có thể thốt ra. Vầng, chúng ta tự do mà, chúng ta có thể biết việc gì đúng đắn mà không cần phụ thuộc vào lời sai bảo hay đe dọa của người khác mà. Tôi cá, những kẻ luôn than van ấy, những kẻ suốt ngày luôn than van mà luôn hoàn thành tốt mọi sự ấy, họ chẳng biết là họ yêu thích những gì bản thân đang làm đến thế nào đâu. Sự phục tùng đã che lấp đi cái nhận thức về niềm vui của họ mất rồi.

Vậy nên, tôi mới bắt đầu lôi mình ra khỏi cuộc sống trước đây, một cuộc sống uể oải và không còn hợp lý nữa. Có thể tôi sẽ chẳng bao giờ làm đúng hết những gì mình nói.  Có thể tôi sẽ mãi là một kẻ ất ơ như thằng AQ bên Tàu hồi nào cũng nói chuyện ngày mai tươi sáng. Nhưng nhận biết được sự hài lòng của mình đến từ đâu, thì cũng là một niềm vui rồi, nhỉ!?
-----------
(*) Gửi anh ba Khuê: Em viết blog lại rồi nè. Dạo này em không viết, phần vì lười, phần vì cảm thấy mình toàn thốt ra những lời “văn sĩ” chán nhàm mà không suy nghĩ kĩ. Nhưng giờ thì em sẽ cố gắng để viết mỗi ngày, dù có vài ba câu em cũng viết và đăng ở Tumbrl. Nếu chỉ viết những điều như thế này thì đâu ngại những điều vụn vặt anh nhỉ!

25.1.16

Em gái ơi, sao lâu rồi không thấy em trên này?

Em gái ơi, sao em không viết? Dạo gần đây chẳng thấy em nói gì. Hay em mải chơi đâu khác, hay em bận học đến hết cả thời giờ?

IMG_1741