10.12.15

Plug-in vẽ vector hiệu quả cho Illustrator

Vẽ vector dựa vào bản sketch hay sketch trực tiếp trên Illustrator là việc làm thường xuyên của thợ thiết kế. Không nói thì ai cũng biết :D

Trong cuốn sách Vector Basic Training: A Systematic Creative Process for Building Precision Vector Artwork 1st của Von Glitschka, tác giả có nhắc tới hai plug-in mà ông hay xài:

  1. BetterHandles: dùng để xóa bỏ bớt các điểm neo (anchor point) không cần thiết cho sạch sẽ artwork.
  2. Xtream Path: Dùng thay thế cho Pen Tools, trực quan, dễ sử dụng và chỉnh sửa vector.

Tuy nhiên, sách này bây giờ đã cũ (đã có bản mới – 2nd – rất tiếc là chả kiếm đâu ra ebook), riêng mấy plug-in trên hình như cũng hết đát, chả còn ai cập nhật nữa.

Mới đây Von Glitschka có làm một tut sử dụng một công cụ giống như Xtream Path tên là InkScribe của trang Astute. Von Glitscha còn rất khen ngợi, bảo là nếu designer là Batman thì mấy cái plug-in của Astute giống như thắt lưng của ảnh dậy :))

Nếu ai đã xem qua video trên thì hẳn cũng biết cách sử dụng của plug-in InkScribe. Vẽ vector bằng cái này thì tiện biết bao nhiêu. Không cần phải lui cui với mấy cái phím tắt chi cho mệt.

Còn một plug-in khác thay thế cho BetterHandles là VectorScribe. Nó có hai chức năng mà mình rất khoái:

software-vs2-smart-brush-animated

1. Xóa bớt các điểm neo dư thừa của đối tượng. Khi làm việc với Pathfinder mình thấy rất hay bị dư các điểm neo kiểu này. Điểm neo sẽ khiến cho việc chỉnh sửa vector bất tiện hơn nhiều. Bớt cái nào hay cái nấy.

 

 

 

software-vs2-extend-path-animated

2. Mở rộng Path. Từ một path có sẵn, kéo dài ra, rất tiện cho việc vẽ lông mày chẳng hạn :))









Ngoài ra bộ công cụ 12 plug-in của Astute còn có vô số thứ hay ho khác để vọc. Có một plug-in khác tên là Autosaviour Pro để nhắc nhở sao lưu, phòng trường hợp lỗi phần mềm chẳng hạn. Mình thấy cũng rất cần thiết.

Vậy làm sao để được xài chùa ? :D (bộ này gôm lại cả mấy trăm euro, tiền đâu mà mua)

Cách mình đang xài (không biết hiệu quả tới chừng nào) là download bản dùng thử 14 ngày của Astute. Sau đó chạy phần mềm Runasday. Sau nữa chạy Illustrator thông qua Runasday. Runasday sẽ thay đổi giờ máy tính để phần mềm bị lừa, hem biết là mình đã hết hạng dùng thử :D.

Chú ý: 1) Bạn phải định giờ trong Runasday sao cho ngày hết hạn còn khoảng 11, 12 ngày gì đó. Nếu bạn để là còn 14 ngày, bạn sẽ không xài được plug-in. 2) Nếu các bản cập nhật tiếp theo, Astute xác định giờ bằng cách lấy ngày giờ từ serve chứ không phải máy tính của bạn, thì cách này vô dụng :D. Hên xui nha.

Blog này nay có thêm mục nữa. Chính thức thành đống rác!

2.12.15

Download torrent sao cho hiệu quả?

Mình hay sử dụng các chương trình download torrent để tải ebook, phim ảnh này nọ. Nói chung download torrent rất tiện, cũng đôi lúc hên xui vì file quá cũ, có tìm ra cũng không ai seed, thành ra vô dụng. Sau đây là mấy thứ linh tinh mình hay xài khi muốn tìm kiếm cũng như tải một gói torrent nào đó.

Torrent client

Mình chưa bao giờ xài BitTorrent. Lúc ban đầu mình hay dùng Utorrent, tuy nhiên chả hiểu sao, có lẽ là do quảng cáo, Utorrent hay bị đơ đơ. Sau này Utorrent còn dính phốt ăn cắp băng thông người dùng kiểu Hola nên mình dừng hẳn. Mình chuyển qua xài qBittorrentTransmission.

Hai cái này không quảng cáo, nhẹ, cũng dễ sử dụng. Riêng qBittorrent thì giao diện chả khác gì Utorrent.

Screenshot 2015-12-02 14.35.41

Tìm kiếm gói torrent phù hợp

Hồi xưa mình hay tìm kiểu thủ công, nghĩa là hoặc google torrent, hoặc trực tiếp tìm trên các trang chia sẻ torrent như Kickass hay Piratebay. Tuy nhiên chuyển qua chuyển lại cũng mất công. Sau đó thì mình thấy có một extension hỗ trợ cho việc tìm kiếm này tên là TMS - Torrent search, extension.

Extension này cho phép bạn tìm kiếm theo từ khóa trên hàng loạt trang torrent khác nhau. Nhiều khi gói torrent ở trang này không còn ai seed, bạn có thể dùng file ở trang khác. Bạn cũng có thể add thêm các trang torrent mà bạn thích. Nhưng theo mình nhiêu đây là đủ rồi. Bên dưới là giao diện của TMS

Screenshot 2015-12-02 14.52.14

Mặc định của TMS chỉ có vài trang torrent. Bạn add thêm bằng cách click vào icon bút chì bên sidebar phía trái, chỗ danh sách các trang torrent.

Screenshot 2015-12-02 14.55.41

Theo mình thì bạn nên add hết vào. Các trang của Nga lắm lúc cũng cho ra các gói torrent rất tốt. Hehe.

Screenshot 2015-12-02 15.28.27

Bạn cũng có thể phân loại gói torrent theo loại (films, serials, doc, game…), xếp hạng tăng/giảm dần theo ngày tháng đăng, kích cỡ cũng như số lượng seed… Đây là mục mình thích nhất vì có thể dễ dàng xem số seed của gói torrent trên nhiều site khác nhau. Tiện cho việc lựa chọn :D

Screenshot 2015-12-02 14.59.15

Để tìm kiếm torrent bất kỳ, bạn quét từ khóa, chuột phải, rồi chọn Search torrent ngay trên trang hiện tại…

Screenshot 2015-12-02 14.59.31

… hoặc search trên khu vực extension…

Screenshot 2015-12-02 15.00.09

…sau cuối, cũng rất tiện lợi là sử dụng Omnibox của Chrome. Bạn gõ “tms” lên thanh địa chỉ, nhấn phím tab, aha, search thôi.

Theo dõi các gói torrent mới bằng RSS

Cái này không biết có ai hay xài không, riêng mình cũng ít xài nhưng biết đâu có ích cho bạn. Ví dụ bạn đang theo dõi show Big Bang Theory và muốn biết khi nào có tập mới trên Kickass để download chẳng hạn. Bạn có thể dùng qBittorrent để nhận tin khi có tập mới.

Screenshot 2015-12-02 15.13.03

Sau khi tìm kiếm trên Kickass bằng từ khóa, bạn click phải vào biểu tượng RSS trên trang và chọn Copy link address.

Screenshot 2015-12-02 15.13.45

Trên qBittorrent bạn chọn tab RSS, chọn New subcription, rồi paste link vừa copy vào. Ở đây mình có 24 mục chưa xem qua, số mục chưa xem qua hiện trên tab RSS. Nếu có gói nào đó bạn muốn download, chỉ việc click đúp vào list torrent ở bên phải, thế là xong. Với chức năng này bạn sẽ không phải mất công vào Kickass để theo dõi khi nào có tập mới. Nói chung cũng tiện. :D

19.11.15

2011

Tôi không nhớ lắm về quãng thời gian đi học ở trường của mình. Tất cả đều mờ ảo, không chút ấn tượng. Hoặc có lẽ mọi thứ xoay quanh tôi đều chẳng mấy rõ ràng, chuyện đi học cũng không ngoại lệ.

Năm đầu tiên chấm dứt đời học sinh, tôi quyết định từ giờ sẽ không bao giờ gặp lại bất kỳ đứa bạn phổ thông nào nữa. Tôi giữ vững lời hứa của mình được hai phần ba. Mới đây tôi có đi đám cưới một nhỏ bạn, đứa đầu tiên tôi dự đám cưới, có lẽ cũng là đứa cuối cùng.

Cái quyết định đoạn tuyệt của tôi thực sự vớ vẩn. Sau bấy nhiêu năm thì tôi kết luận là vậy. Tuy nhiên cũng không vớ vẩn bằng chuyện có đứa bạn khác sau 5 năm chẳng liên lạc gì, bỗng nhiên add friend rồi mời đám cưới tôi. Lẽ dĩ nhiên là tôi thấy bực, tôi thấy buồn cười. Nhưng rồi tôi thấy khó hiểu nhiều hơn. Vì lẽ gì mà vẫn có người nhớ đến tôi đến mức phải mời tôi đến một sự kiện trọng đại cả đời như vậy.

Có thể là lề lối nó thế. Lề lối đã họp lớp là phải uống bia, phải nói cười, phải cố gắng hòa nhập, thêm nữa là dù chả thân quen gì, đã cùng lớp là phải mời đám cưới. Cách đây nhiều năm, tôi thấy những kiểu đó khác mình quá, tôi quyết định không gặp lại tụi nó. Cho đến giờ, tôi không biết chuyện đó đúng hay sai. Thôi thì cũng chẳng quan trọng gì. Vắng mợ thì chợ vẫn đông, biết thế.

Thời gian này hồi đi học là gần cuối học kỳ một. Tôi nhớ mình có vài lần cộng điểm rồi nhập vào sổ cho má. Tôi chưa lần nào làm gì kiểu đó cho ba, mặc dù cả bố mẹ tôi đều là giáo viên. Đến giờ tôi vẫn chưa bao giờ cảm thấy hòa hợp hoàn toàn với ba của mình. Song có nhiều chuyện có lẽ tôi đã hiểu ông hơn, tại sao ông làm vậy, tại sao ông suy nghĩ như vậy. Chưa có dịp nào để tôi nói với ông chuyện đó, rằng tôi đã dần dần hiểu ông hơn. Hi vọng ba tôi vẫn đọc blog này, như cách đây 3 năm, khi tôi bắt đầu viết gì đó trên này.

Còn điều này nữa. Ba tôi chẳng mấy khi soạn bài. Cho đến giờ, tôi vẫn không nghĩ điều này là tốt. Nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ ông là một giáo viên kém, ít nhất là kém hơn má tôi. Lúc trước cũng như lúc này, tôi luôn biết rằng ba tôi có nhiều điều để giảng, ông không thiếu cái đó. Còn phương pháp. Ha, phương pháp là một thứ xa xỉ. Tôi không nghĩ phương pháp là thứ vốn vẫn tồn tại trong thời buổi hiện giờ. Nên thôi, cũng chẳng mấy quan trọng. Mọi thứ vẫn rất rối ren dù có giáo án hay không.

Tôi đã từng kể chuyện này bao giờ chưa nhỉ. Hồi học mười hai, có lần lên thành phố, tôi thấy thầy giáo dạy thêm mà có hẳn kiểm soát viên. Một cái vé, bạn bước vào, cái vé bị đục một lỗ. Bạn không có vé thì bạn đi về. Tôi chưa thấy ai không có vé mà vẫn được vào lớp. Bọn không có vé hẳn đã ở nhà, hay học ở một chỗ khác, nơi cái vé có mệnh giá rẻ hơn, hẳn vậy.

Tôi chưa học một thầy cô giáo nào có kiểm soát viên kiểu thế. Tụi tôi vẫn học thêm, song có lịch thì cứ tới lớp, ngồi đó, và học. Cuối khóa thì thầy cô thu tiền. Song có trời mới biết đứa nào trốn vé mà học chùa. Hoặc giả, thầy cô nào cũng biết cả, song cứ giả như chẳng biết gì. Cũng có khối đứa như thế, tôi biết thừa, song chẳng có sự vụ nghiêm trọng gì, chẳng có trù ếm, chẳng có đuổi cổ, êm xuôi cả.

Tụi tôi hẳn là hạnh phúc hơn bao đứa ở khắp cả cái nước Việt Nam vô vàn yêu dấu này. Tụi tôi xa lạ với những trò trù ếm, thiên vị. Tụi tôi hay ít ra tôi vẫn tin đứa nào giỏi thì sẽ điểm cao dù có đi học hay nằm nhà gặm sách tham khảo. Cho đến khi vô đại học, tôi vẫn tin là chỗ nào ở cái xứ rừng vàng biển bạc này, thầy cô cũng đều đối xử với học sinh như vậy. Nhưng không phải như thế, chỗ này chỗ kia vẫn nhiều thứ linh tinh, vớ vẩn và hèn kém. Hú hồn bọn tôi!

Hú hồn cả lũ chúng tôi và chúc may mắn cho tụi đi sau :)

13.11.15

Đọc hồi ký

Dạo gần đây mình hay đọc hồi ký của một số tác giả Việt Nam. Cứ thơ thẩn mà đọc nhẩm ra cũng được dăm cuốn: Rễ bèo chân sóng của Vũ Bão, Cát bụi chân ai của Tô Hoài, hồi trước thì có Ba phút sự thật của Phùng Quán, Bốn mươi năm nói láo của Vũ Bằng, cái thời mình còn chăm chỉ gõ phím thì có đọc hồi ký Nguyễn Hiến Lê.

Cuốn hồi ký Nguyễn Hiến Lê rất dài, kiếm bản trên mạng để đọc thì có thêm một số chương bị lược bỏ. Các chương này đa phần viết về thời gian chuyển tiếp, khi quân cách mạng vào Sài Gòn. Phận học giả như Nguyễn Hiến Lê cũng chẳng có gì đáng phàn nàn khi đối chiếu với bao biến động thời buổi bấy giờ. Đọc kiểu gì thì mình vẫn thấy ông sống rất mẫu mực, không tranh đoạt, không so bì. Việc gì cần thì làm, không thì thôi. Nhưng mà hên xui, phúc họa biết đường nào mà lần, chỉ là ghi chú lại vậy.

Nguyễn Hiến Lê không ưa Mai Thảo. Chả hiểu tại sao lại không ưa. Sau này nhiều người trích thơ Mai Thảo, mình cứ lây cái không ưa này, dù rằng mình chẳng đọc thơ mấy. Đọc hồi ký nguy hiểm kiểu thế. Như hồi đọc hồi ký Vũ Bão, rõ ràng Vũ Bảo không ưa Nguyễn Khải, mình cũng cứ lây. Vũ Bão gọi Nguyễn Khải là “dũng sĩ diệt đồng đội”. Sau này hai người hình như cũng có làm hòa. Ấy là sách ghi thế, trong mấy trang đầu của “Utopi – một miếng để đời”, chẳng hiểu hòa kiểu gì. Mà cuốn Utopi này dở lắm, nói khí không phải, Vũ Bão viết báo chắc vui, chứ như cuốn này thì mình không ham. Hồ Anh Thái sau này có cuốn SBC tương tự vậy, cũng kiểu viết, cũng kiểu hài hước như thế.

Sau này có con đừng có dại mà cho làm nhà văn. Có mấy ai sung sướng đâu. Nhưng cũng có thể thời thế sẽ khác. Trong mấy cuốn hồi ký trên, có lẽ Nguyễn Hiến Lê là sống bình an nhất, còn lại mỗi ông mỗi cảnh, tựu trung là khổ. Không bị đánh thẳng thì bị đâm sau lưng, không bị tố kiểu này thì bị thọc kiểu nọ. Đọc mấy cuốn trên, thấy khối nhân vật tiếng tăm đến khi mất cũng lạnh lẽo như ai: Quang Dũng, Trần Đức Thảo…

Trong mấy cuốn trên, cuốn hồi ký của Tô Hoài là khó đọc nhất. Giọng văn lợn cợn, chẳng hiểu sao mà không xuôi tai.

Mai mốt mình kiếm thêm cuốn Hồi ký Phạm Cao Củng.

Tiếc là Nguyễn Tuân không viết hồi ký. Nếu có thì sẽ thế nào?

29.10.15

Sự khác nhau giữa hai nhóm lệnh Shape mode và Pathfinder

Câu hỏi: Tớ không hiểu lắm sự khác nhau giữa các lệnh Minus FrontMinus Back, Intersect Crop, UniteMerge. Đồng thời tớ cũng không biết nốt sự khác biệt giữa hai lệnh IntersectCrop. Và tại sao lệnh Minus Front lại nằm trong nhóm Shape Mode nhưng lệnh Minus Back lại nằm trong nhóm Pathfinder?

1

Trả lời:
Như cậu thấy trên hình, có hai lệnh thực sự giống nhau là TrimMerge. Chúng giống nhau vì hình mẫu ở trên quá đơn giản.

Với một hình phức tạp hơn như bên dưới. Cậu có thể thấy lệnh Trim thể hiện ranh giới phân biệt giữa hai đối tượng có màu sắc tương đồng. Trong khi đó lệnh Merge gộp tất cả các đối tượng có màu sắc tương đồng lại (tựa tựa như lệnh Unite). Cậu chỉ có thể thấy sự khác biệt này khi các đối tượng có cùng màu fill.

2

Lệnh Unite tạo ra một shape gộp chung tất cả các phần có thể thấy được của đối tượng lại, không phân biệt màu fill của các shape là gì. Trong khi đó lệnh Merge xóa đi phần chồng lên nhau giữa các shape (như hình trên là xóa đi phần hình chữ nhật đen nằm bên dưới vòng tròn đỏ) nhưng giữ lại những phần khác màu nhìn thấy được. Lệnh Merge chỉ gộp chung các shape lại thành shape mới khi chúng có cùng màu fill.

Như cậu có thể thấy ở trên, lệnh Intersect chỉ giữ lại phần đè lên nhau giữa các shape. Trong khi đó lệnh Crop giữ lại phần đè lên nhau của shape bên dưới và outline phần còn lại của shape bên trên.

Còn vụ tại sao lệnh Minus Front nằm trong nhóm Shape, trong khi đó lệnh Minus Back lại nằm trong nhóm Pathfinders thì quả thật tớ bó tay. Tớ đoán Adobe làm thế là để có chỗ cho nút Expand ở bên trên hộp công cụ Pathfinders.

Tóm lại, sự khác biệt giữa Shape ModePathfinders là gì. Lý thuyết căn bản là nhóm lệnh Shapemode có tác dụng tạo nên một shape mới bằng cách thay đổi ranh giới của các đối tượng được chọn. Trong khi đó Pathfinders chỉ làm thay đổi tương tác qua lại giữa các đối tượng mà không tạo ra shape mới. Tuy nhiên cũng có hai ngoại lệ là lệnh Crop và lệnh Minus Back. Hai lệnh này xóa bỏ đi một phần của các shape được chọn.

Nguồn:
http://graphicdesign.stackexchange.com/questions/28128/in-pathfinder-window-what-is-the-difference-between-a-shape-mode-and-a-pathfind

11.10.15

Những câu ai cũng

- Phải đến tuổi nào đó thì người ta

- Có tiền thì cũng tốt nhưng

- Anh yêu em thì mới

- Hồi xưa thế mà giờ

7.10.15

5 extension cần thiết cho Youtube

Phủi bụi blog bằng một số extension theo mình là cần thiết cho người sử dụng Youtube.

1. Seek 'n Play

Cho phép xem video đang chơi trong khi search. Cái này giống với việc xem youtube trên Andorid á.

Screenshot 2015-10-07 21.05.12

2. Sideplayer™

Extension này giúp bạn xem video Youtube khi đang làm việc trên các tab khác.

Sideplayer-is-always-on-top-of-whichever-tab-youre-on

3. ScreenOut

Cái này cũng tương tự như Sideplayer™, nhưng mở rộng chức năng tí xíu. Bạn có thể xem video (always-on-top) dưới dạng một cửa sổ nhỏ khi đang làm các công việc khác trên máy tính. Extension này làm việc với hầu hết các trang chia sẻ video như Youtube, Netflix, Twitch, Vimeo…

screenout

4. Magic Actions for YouTube™

Cái này thì mình cài trên Chrome cách đây cả năm rồi. Extension này cho phép thay đổi giao diên Youtube như thay nền trắng sang nền đen, hay như mặc định chế độ chơi là cinema ngay từ đầu luôn. Tóm lại là rất tiện.

magic-actions-day-night-switch

5. Musixmatch Lyrics for YouTube

Tương tự như Musxmatch trên điện thoại, có điều cái này là extension cho Chrome. Quá tiện cho bạn nào mê xem lời bài hát như trong quán karaoke :))

Screenshot 2015-11-30 18.24.00

Chương trình dọn nhà đến đây là hết. Hẹn các bạn lần sau :P

22.9.15

Cách dùng Spotify ở Việt Nam (trên máy tính và điện thoại android)

spotify-generic

Cái mẹo này thực ra đã cũ mèm rồi. Bạn nào thích xài Spotify thì có thể làm theo cách được một bạn chia sẻ trên tinhte: https://tinhte.vn/threads/cach-don-gian-nhat-de-dung-spotify-o-viet-nam.2142837/

Tuy nhiên mình có một số lưu ý tiếp sau:

1) Nếu bạn không thích cài thêm TunnelBear vào máy tính, bạn có thể dùng Zenmate hay Hola trên Chrome. Chuyển IP sang US sau đó vào website của Spotify để download phần mềm và Sign up (bằng email hoặc tài khoản Facebook)

2) Thông thường khi đã cài đặt Spotify trên máy tính, bạn chỉ cần đăng nhập là dùng được. Nếu bạn bị giới hạn quốc gia, bạn vẫn phải tải và cài đặt TunnelBear để chuyển IP qua US. Tuy nhiên mình thấy dạo này Spotify chỉ cần đăng nhập là xài được à. Chú ý: Nếu bạn Sign in bằng facebook không được (với những bạn đã sign up bằng tài khoản facebook) thì thử đăng nhập bằng email và mật khẩu facebook nhé.

3.1) Nếu bạn chán ngấy vì phải bật TunnelBear mỗi lần bị out khỏi Spotify, mình khuyên bạn nên dùng Spotify nền web (dùng Zenmate và Zola để đăng nhập, đăng nhập xong rồi thì tắt cái này cũng được). Cách này tiện hơn nhiều vì Zenmate và Zola khởi động nhanh hơn TunnelBear nhiều, với cả cài đặt phần mềm lên PC mệt bà cố :D

3.2) Với những bạn xài Spotify nền web muốn xem lời bài hát, bạn có thể dùng Gaana Lyrics Extension cho Chrome. Cái này chỉ kém Musicmatch mỗi khoản không chạy lời bài hát kiểu karaoke được thôi, chứ mấy cái khác cũng ổn lắm.

4.1) Dùng Spotify trên thiết bị Android: Trên Android cũng có Zenmate hay Hola. Nhưng mình cài đặt Spotify trực tiếp trên điện thoại hay tablet (có dùng Zenmate) thường không được. Mẹo nhỏ là bạn chuyển IP trên Chrome (dùng Zenmate hoặc Hola), lên Google Play search Spotify rồi click cài đặt ngay trên Chrome. Chờ một lát thì Spotify sẽ được tự động cài lên thiết bị của bạn. Tiếp theo bạn dùng Hola hoặc Zenmate để đăng nhập Spotify và dùng thôi.

4.2) Ở trên mình có nói là dùng Zenmate hoặc Hola trên Chrome (hoặc thiết bị di động). Nếu cái này không được thì xài cái kia. Đừng cáu =)). Mình khuyên dùng Zenmate để cài Spotify cho thiết bị android ngay trên Chrome. Tuy nhiên mình thấy Hola lại hay hơn nếu bạn xài Spotify nền web. Lý do hay hơn bạn có thể đọc ở đây: http://khues.blogspot.com/2015/08/hola-better-internet-vs-zenmate.html

4.3) Lưu ý đối với Spotify cho thiết bị android: Bản bình thường không cho bạn chơi từng bài cho playlist. Nghĩa là bạn chỉ có thể chơi shuffle playlist mà thôi. Cách giải quyết vụ này rất đơn giản: Bạn chọn dùng thử 7 ngày premium Spotify. Bản dùng premium cho phép bạn có thêm vài chức năng như chơi từng bài trong playlist, nhạc chất lượng cao hơn, cho lưu nhạc offline. Sau 7 ngày là hết dùng thử, nhưng, ồ lạ chưa kìa, bạn vẫn có thể chơi từng bài chứ không chỉ duy nhất chơi shuffle playlist, hehe. Cái này mình hem biết tại sao. :D

Note nhỏ cuối bài: Thực ra xài Hola thực chất hem có an toàn lắm vì mấy vụ rò rỉ thông tin cá nhân. Cơ mà xài đồ chùa, biết sao được nhỉ ^^. Bạn nào hem thích thì có thể chuyển sang dịch vụ khác, mấy cái dịch vụ kiểu này thiếu gì nhở :)

Vậy thui. Chúc bạn nghe nhạc vui vẻ.

NOTE (update: 25/4/2016): Bài này có vẻ được nhiều bạn đọc quá nhở. Hehe. Mình bổ sung thêm một tẹo. Bạn nào xài Spotify trên điện thoại mà vẫn loay hoay vụ shuffle play thì mình vừa thấy Lucky PatcherCustom Patch cho Spotify rồi nhé. Custom Patch này sẽ bỏ vụ bất tiện của shuffle play đi.

Còn cách xài Custom Patch trong Lucky Patcher thì các bạn tự search nhé. Mình chỉ có một lưu ý nhỏ là hình như máy cần root đó.

Còn cái của mình, không hiểu sao vẫn y nguyên như từ trước đến nay mặc dù mình không xài Lucky Patcher. Lạ ghê.

16.9.15

Secret Sunshine - Đi tìm sự cứu rỗi

Con người phải đi đâu, làm gì để tìm lấy sự cứu rỗi sau những biến cố trong cuộc đời? Đó là câu hỏi đặt ra trong hai bộ phim của đạo diễn người Hàn Lee Chang Dong: Poetry (Shi) và Secret Sunshine (Miryang).

Tôi xem Poet vào mùa hè năm ngoái, và xem Secret Sunshine cách đấy một năm mà không hề nghĩ hai bộ phim này của cùng một đạo diễn. Cho đến khi tôi nhận thấy, tại sao các nhân vật trong hai bộ phim đều đau khổ, dằn vặt và sống trong những bối cảnh giống nhau đến thế. Tôi sẽ không nói nhiều về Poet, vì phim này tôi xem đã lâu, và bản phụ để tôi xem cũng dịch thơ trong phim không đầy đủ. Thế nên tôi sẽ nói về Secret Sunshine.

Secret Sunshine là bộ phim của đạo diễn Lee Chang Dong, sản xuất năm 2007. Phim kể về một người phụ nữ góa chồng tên Sin Ae chuyển về sống tại quê chồng cùng đứa con trai của mình. Bộ phim bắt đầu với cảnh Shin Ae bị hỏng xe phải nán lại giữa đường cùng đứa con trai lầm lì. Tuy vậy, hai mẹ con cô đã được một người thợ tốt bụng giúp đỡ và được đưa đến nơi. Trên đường đi, Shin Ae đã hỏi Jong Chan, Miryang, nơi cô sắp chuyển đến như thế nào? Và trước mặt họ là con đường thẳng tắp, hai bên là những cánh đồng tươi mát, ánh nắng trong veo chan hòa, trên tiếng nhạc nên vui vẻ không có bóng dáng nào của những biến cố mà Shin Ae sắp trải qua.

Joen Do Yeon là một gương mặt đẹp và rất thật. Bởi cô không quá đẹp, nhưng đôi mắt có phần bơ phờ cùng khóe miệng cười rạng rỡ nơi cô đã diễn tả được tâm trạng của một người mẹ buồn bã nhưng lại luôn mang đến hi vọng cho con trai mình. Đến Miryang, Shin Ae những mong mình có thể xua đi những muộn phiền để bắt đầu cuộc sống mới, cũng là để làm vui lòng người chồng đã khuất, bởi ngày còn sống anh đã luôn muốn trở về quê nhà. Người xem đi theo Shin Ae trong những nỗ lực để hòa nhập với cộng đồng, trong cuộc sống phè phỡn và có phần giả tạo của mình, nhưng vẫn không quên đi trách nhiệm làm mẹ. Miryang là một nơi thế nào, khởi đầu phim có thể nói, đó là nơi thanh bình, nhưng càng ngày ta càng cảm thấy, con người ở nơi đây không hề đơn giản. Mà thật ra, có nơi đâu mà con người đơn giản, họ niềm nở trước mặt cô, giả vờ lắng nghe cô, nhưng sau lưng lại là xầm xì, phán xét. Họ có thể chung vui cùng cô, nhưng một trong số đó là những con người bế tắc, đầy lòng đố kị, một trong số họ đã mãi mãi cướp đi đứa con trai của Shin Ae.
 
Nhịp phim của Secret Sunshine chậm rãi nhưng nghẹn ngào và bế tắc. Vì một cốt truyện tàn nhẫn ẩn giấu dưới sự trong xanh của khung hình và những bài hát, lời giảng kinh kêu gọi con người phải phải khoan dung. Nhà thờ là nơi Shin Ae tìm đến sau cái chết của con trai, cô đã gào khóc ở nơi ấy, bên cạnh người thợ Jong Chang tốt bụng nhưng không thể giúp gì hơn, chỉ có tiếng giảng kinh của cha sứ hòa cùng tiếng khóc của Shin Ae. Cô không tin vào Chúa, nhưng cô đã bắt đầu tìm kiếm sự giải thoát ở nơi này, tìm đến tâm linh để xoa dịu lòng mình thay vì nằng nặc đòi lại công lý. Shin Ae gặp những con người mộ đạo, kết bạn với họ và khi cô nghĩ rằng mình đã thấu hiểu được mọi chuyện, Shin Ae quyết định sẽ gặp và tha thứ cho kẻ sát nhân.

Tôi nghĩ đến Poetry, những nhân vật chính lúc bế tắt thường tìm đến hội bạn của mình, những người có chung một niềm tin, vào thơ, vào Chúa hay vào bất kì điều gì. Những con người đang học cách và giúp nhau học cách sống chan hòa với cuộc sống, họ chấp nhận những triết lý và luôn miệng răn nhau về chúng. Họ nói với nhau về sự chia sẻ tình thương, sự khoan dung,… trên cõi đời. Nhưng liệu họ đã trải qua điều khó khăn nhất, những nỗi đau mà họ không thể phụ thuộc vào thời gian để nguôi ngoai, những nỗi đau bắt họ phải lựa chọn giữa sự khoan dung và nỗi căm hận, để có thể tiếp tục tồn tại. Shin Ae đã chọn tha thứ cho kẻ thù, nhưng cô không hề biết tên sát nhân cũng trải qua những suy nghĩ như cô, và hắn cũng đã chọn dung thứ cho chính mình. Lần nữa, tôi nghĩ đến Poetry, đến người bà tìm cách sửa chữa lỗi lầm của cháu mình, dù đau khổ, bà cũng vẫn phải bắt cháu mình phải gánh chịu lỗi lầm của nó. Trong Secret Sunshine, tên sát nhân đối diện với Shine Ae không hề thể hiện sự dằn vặt của mình, hắn vin vào Chúa, hoặc hắn tin vào Chúa mà nghĩ rằng mình được tha tội, hắn lại một lần nữa cướp mất niềm tin của Shin Ae. Niềm tin của Shin Ae vào lòng vị tha, hắn khiến cô nhận ra sự thừa thãi của mình trong mọi sự, dù là người bị nạn, cô thậm chí không có cái quyền tha thứ cho kẻ đã giết con trai mình. Trong khi hắn, lại có thể được khoan dung đến hai lần!

Càng ngày cuộc sống của Shin Ae càng bế tắc. Cô làm những điều xấu xa và báng bổ đức tin. Cái đức tin mà vốn dĩ cô không tin vào, mà chỉ tìm đến như một công cụ làm dịu lòng mình. Sự bế tắc thể hiện rõ ràng khi Shin Ae manh nha tìm đến cái chết, cô tự cắt vào tay mình, và vùng ra đường cầu cứu mọi người. Đó là lần đầu tiên Shin Ae cầu cứu người khác, sau khi người chồng qua đời, sau cái chết của con trai. Bên cô không còn những người bạn dạy nhau cách yêu thương đồng loại, không còn đứa con thương yêu nhất, chỉ có bóng tối và những người khách qua đường. Lời kêu cứu phát ra như phá toang cái không khí trong trẻo nghẹt thở xuyên suốt bộ phim. Để rồi sau đó mọi sự lại trở về như cũ, Shin Ae trở về nhà sau mọi chuyện bên cạnh Jong Chan, người âm thầm thương yêu cô.

Trên con đường thanh bình, cũng chính trên chiếc xe của Jong Chan, em trai Shin Ae đã hỏi, “Miryang là nơi thế nào?”. Đó là câu hỏi khó trả lời? Vì ta chẳng bao giờ sống đủ lâu ở nơi nào đó, để gánh lấy cái ác, hay nhận lấy tình yêu? Ta chỉ cố gắng cứu lấy cuộc đời mình sau mỗi biến cố. Và dù Secret Sunshine có một cốt truyện buồn, kết thúc bộ phim không hề dẫn đến tuyệt vọng. Cuộc sống của Shin Ae sẽ đổi khác, khi vào cuối phim, cô nhìn vào gương và tự tay cắt tiếp mái tóc còn dang dở của mình. Cũng như người bà trong Poetry đã đưa cháu mình ra trước pháp luật, Shin Ae đang từng bước sống tiếp cuộc sống của mình, đối mặt với tương lai mờ mịt với nhiều niềm tin hơn vào cuộc sống.

14.9.15

Mình và bạn và trò chơi cô giáo

Một trong những điều nhắc mình rằng mình đã lớn hơn rồi chính là chiều cao của mình. Chuyện là giờ mình cao hơn cái tủ lạnh ở nhà mình lúc nó vừa được đem về. Lúc ấy muốn lấy đồ ăn trên đầu tủ lạnh mình phải nhón chân mỏi mệt, nhưng không biết từ khi nào mà cái tủ lạnh nhỏ bé với mình đến thế.

Hồi bé, mình thường xuyên phải nhón chân trước hai thứ, đầu tiên là cái tủ lạnh, tiếp theo là với cái bảng đen mà bố làm cho mình. Cái bảng đen đã theo mình và cô bạn hàng xóm của mình suốt một quãng thời gian dài, chúng mình thích nhất là chơi trò cô giáo cùng nhau. Bạn hàng xóm hơn mình một tuổi và thấp hơn mình cả cái đầu, thế nhưng lúc ấy hai đứa đều quá nhỏ bé so với cái bảng đen được treo tít lên cao. Thành ra để tận dụng hết cái bảng đen ấy, hai “cô giáo nhỏ” phải kê đòn dưới chân khi đứng cho vừa tầm. Cái bảng đen nhà mình là loại bảng mềm, được nẹp lại rồi treo lên, nó nhỏ xíu và chẳng bằng một phần ba cái bảng ở trường, thế nhưng đó là nơi giảng dạy của những “cô giáo” nhỏ. Hai cô chia đều cái bảng ra, rồi không ai nạnh ai, cứ thế mà ghi chép, giảng giải. Nhiều khi “các cô” còn đi dự giờ nhau, thay phiên nhau đóng giả học sinh cho có người nói người nghe, xong rồi làm danh sách lớp, chia từng cột điểm ra hẳn hoi, xong rồi đầu tuần “các cô” còn lần lượt lên trước “trụ cờ tưởng tượng” trong nhà để nhận xét.

Nhà bạn hàng xóm của mình cũng có một cái bảng đen như thế, nhưng to hơn, giống thật hơn và gồ ghề hơn. Chiếc bảng đen đó ở trong một phòng học trên lầu hai nhà bạn, phòng học này tối và chất chứa đủ thứ vì kiêm luôn cả nhà kho. Nguồn ánh sáng duy nhất trong căn phòng ấy là từ một khung cửa nhỏ dẫn ra ban công, nơi có cây táo cao sum suê, li ti là quả. Hai cô giáo dạy chán, đói bụng thì leo qua cái cửa ấy, ra tầng thượng hái táo ăn chơi, chỉ có lên lầu như thế mới hái được nhiều trái táo tròn bủm và xanh mơn mà thôi. Thế nên phần mình mà nói, chơi dạy học ở nhà bạn hàng xóm vẫn vui hơn, vì cái bảng đen rất thật, và khi dạy nói sai thì không bị ai nghe lén nhắc khéo. Mình nhớ có lần mình giảng (với học sinh tưởng tượng) tại sao một số cộng với số 0 thì bằng chính số đó, rồi tại sao không được cộng hai số 0 lại với nhau, giảng xong không biết thế đã dễ hiểu chưa mà lòng thấy trống rỗng vô cùng, đã thế lại còn bị mẹ mình kêu nói bậy. Nói thế thôi chứ mình thích có người nghe mình giảng bài lắm.

Xong rồi mình lớn, bạn cô giáo nọ cũng lớn. Chúng mình không hay chơi với nhau nữa. Cái bảng đen không được treo lên tường để chơi trò giảng bài, hai đặt nằm xuống đất để chơi ô ăn quan nữa. Quãng thời gian ấy mình chẳng muốn chơi với ai, mình mải mê với những ước mơ phù phiếm của mình, có phù phiếm không nhỉ, mình cũng chẳng biết, nhưng chúng hoàn toàn khác với bây giờ. Lúc ấy, mình đã nghĩ bạn cô giáo nọ thay đổi rồi, mình không có chuyện gì để nói với bạn ấy nữa. Vì mình và bạn không thể chơi chung trò gì với nhau, cả trò cô giáo, cả trò bán đồ hàng, cả trò đóng phim cổ trang,… Vì bọn mình đã lớn, bọn mình đã nhìn thấy tương lai của mỗi người, thứ tương lai vượt qua cả giả tưởng, nhưng vẫn còn rất mờ mịt và mong manh.

Những năm rồi cả bạn hàng xóm với mình đều lên cấp ba cả, bọn mình gặp nhau lại chẳng có gì để nói ngoài chuyện học hành và chuyện tương lai. Bọn mình chẳng còn nói về những mối quan hệ của nhau vì hẳn những người bạn biết là những người mình chưa từng quen, thật xa lạ, mình nghĩ thế, mình đã ước được bé lại để có thể líu lo về mọi điều. Và mình hỏi năm sau bạn hàng xóm sẽ làm gì? Bạn nói bạn sẽ thành giáo viên mầm non, bạn sẽ đi dạy lũ trẻ, nhưng bạn không chắc. Mình không hỏi bạn gì hơn, mình chỉ nói rằng bạn đừng để ý lời ba mẹ nói, mà hãy cứ thi vào trường đó, rồi làm việc đó đi. Vì đó là một công việc rất đáng yêu, một công việc mà bọn mình đã cùng nhau “chơi” từ ngày bé và cùng nhau yêu thích lúc lớn lên. Có thể, sẽ chẳng ai nghĩ trò chơi ngày bé có ý nghĩa gì. Có thể, thật chẳng đáng gì, có nhiều thứ sẽ thay đổi khi con người lớn lên, bọn mình lại nảy ra những suy nghĩ thực dụng với những gì mình làm. Nhưng mình tự nhủ, chuyện đó sẽ chẳng bao giờ được chễm chệ ở hàng đầu. Mai này chúng ta sẽ vẫn là những cô giáo như ngày bé, luôn học bài, thích giảng giải, đứng trên những cái đòn cho đến khi không cần chúng nữa, và chia sẻ mọi thứ như những trái táo giòn tan.

29.8.15

Đọc Cánh cửa

Khi bắt đầu với Cánh cửa (Magda Szabó – dịch giả Giáp Văn Chung, Nhã Nam), có thể rất nhiều người (trong đó có tôi) nghĩ là mình đã bắt bài được tác giả. Một bà giúp việc hiểu biết chuyện đời, một nhà văn mẫn tiệp, một khu phố với đầy đủ những tình cảm thân thương lẫn bao chuyện tào lao bát xế, còn mong mỏi được gì hơn nữa. Chuyện đời rồi sẽ trải ra với tâm điểm là một trí óc dày dạn, rồi cánh cửa mở sang một chiều kích mới cho mọi sự tưởng chừng đơn giản.

Với một chút ích kỷ nhỏ nhen và lòng ham bắt bài, tôi luôn nghĩ cuốn sách sẽ là một phiên bản khác của Nhím thanh lịch – một câu chuyện dở tệ với những nhân vật méo mó trong lớp vỏ bọc hoàn hảo. Cảm giác sau khi đọc thực sự đơn giản đến không ngờ: với một câu chuyện tương tự Nhím thanh lịch, Cánh cửa như đúng tên gọi của nó, phát triển theo một chiều hướng hoàn toàn đối lập.

Nếu ai muốn biết thực sự Nhím thanh lịch dở dở ương ương, cái gì cũng lừng khà lừng khừng như thế nào, thì nên đọc Cánh cửa, rồi nghĩ ngược lại mọi thứ. Hehe.

Và cái chết, ở Nhím thanh lịch, cái chết của nhân vật chính vớ vẩn bao nhiêu thì ở Cánh cửa lại tự nhiên và hoàn hảo bấy nhiêu. Cái chết của bà quản gia Emerence không cần đẩy lên bi kịch vẫn mang được một sức nặng cần thiết để khép lại cuốn sách. Còn cái kết theo kiểu Roland Barthes của Renée chỉ khiến tôi cảm thấy tác giả không còn gì mà viết nữa nên mới thủ ác với nhân vật chính, nhắm hợp thức hóa sự biến mất của một con người.

Chỉ còn một vấn đề lấn cấn, tôi không nghĩ Cánh cửa lên phim sẽ hay hơn, hay đúng hơn, là hấp dẫn hơn Nhím thanh lịch. Vì Magda Szabó hẳn là, hoặc trung thực, hoặc thông minh hơn, đã không thêm vào câu chuyện một chàng hoàng tử cho nàng công chúa quá lứa của mình. Điều này chắc hẳn sẽ làm không ít khán giả nữ kém sắc thất vọng tràn trề.

28.8.15

Tỉ ti về extensions trong Google Chrome

 

Mình không phải là đứa rành hay yêu thích công nghệ gì mấy nhưng lại luôn muốn mọi thứ trên máy tính phải thật tiện lợi và đơn giản. Những extensions (tiện ích) trong Google Chrome chính là những công cụ giúp mình thấy thoải mái hơn khi xài Internet. Chúng nhỏ xinh nhưng lại không phải dạng vừa, vì giúp mình làm đủ chuyện rất tốc độ ạ. Sau đây là một vài extension mình dùng trên Google Chrome và cực kì thích. Vì chả phải rành rọt gì cho cam, nên có thể những gì mình viết hơi ngây ngô, mong ai đọc thì thông cảm và nếu có thể thì hãy gợi ý cho mình thêm extension tốt hơn nhé!

1. Skittle Search

Tính năng: Cho phép search từ khóa nhanh chỉ bằng một cú bôi đen.
Extension tương tự: Select Search, Multi Search,…

Ưu điểm:
- Thiết kế đẹp.
- Vì sau khi bôi đen từ xong thì xuất hiện dấu tròn nhỏ xíu màu cam, bấm vào đó thì danh sách website mới hiện ra nên rất đẹp, không chiếm diện tích trang, với cả không bị nhỡ tay search nhầm khi bôi đen text để đọc bài (đó là thói quen của mình rồi)
- Hoạt động nhịp nhàng, không bị chập với extension từ điển Cambrige của mình (vì em này phải nhấp chuột mới hiện ra).
- Khi search không tự chuyển tab, Select search thì nhanh mà cứ tự động chuyển tab rất hoa mắt.
- Có thể thêm website vào danh sách search, còn chỉ cho mình cả cách thêm vào nữa. Đây nè!

Nhược điểm:
Chậm hơn so với extension tương tự là Select Search vì cái này hiện bảng chọn ngay khi bôi đen luôn. Nhưng cũng vì thế mà mình thường xuyên lỡ tay bấm nhầm. (nói quài!!)


Nói chung là mình cực thích Skittle Search vì tìm kiếm là việc ai cũng làm, cứ phải gõ gõ rồi chuyển tab rất phiền nhiễu, nên giờ mình dùng em này để khi đọc bài trên mạng tìm hiểu mấy thứ liên quan cho dễ.

2. Print Friendly & PDF

Tính năng:
Cho phép in nội dung trang web hoặc lưu trang dưới file PDF.

Ưu điểm:
- Thích hợp khi in nhanh một trang web nào đó mà không phải lưu để đọc lại.
- Loại bỏ hình ảnh, thành phần thừa trên trang nhanh gọn.

Nhược điểm:
Nhiều lúc in ra trang bị lỗi và có vẻ “thủ công” (mà đúng là thủ công thật chứ gì)
(*) Mình ít khi nào dùng extension này mà chỉ hướng dẫn cho ba mình dùng, do có một số thứ ba mình cần in ra ngay chứ không đọc online. Nói chung nó rất là đơn giản luôn.

3. Tisy Adblock

Tính năng
: Chặn quảng cáo, đặc biệt là cho HayhayTV (một trang xem phim online, phải nạp vip mới xem phim không quảng cáo).

Ưu điểm:

- Làm việc hiệu quả nhất trong mấy cái chặn quảng cáo HayhayTV khác.

Nhược điểm:

- Phải tắt Adblock trước khi xài thì mới có tác dụng
- Xem một phim mà thành download hai phim (ai thử xem chùa bằng em này sẽ biết ạ!)
- Không thay thể Adblock được vì nó tắt quảng cáo rất tùy tiện và xấu xí, nên khi nào xem phim HayhayTV thì mới hữu dụng.
 
4. Highlight FB Post

Tính năng:
Lưu lại status trên Facebook.

Có một số status trên Facebook chia sẻ một số thứ mình muốn lưu lại đấy để khi nào muốn tìm lại thì sẽ dễ dàng hơn. Highlight FB Post sẽ hiển thị trực tiếp trên Facebook với một dấu sao trên trình đơn của Facebook và nút highlight bên cạnh nút like, comment, share trên Facebook. Rất tiện cho mình, do em này không lưu status vào bookmark như mấy extension khác. À mà cách này giúp mình tìm lại status nhanh hơn là like hay share (rất để lại tung tích ạ). Cho nên mấy page mà nói  "hãy share bài của tui để không bị trôi mất" không có cửa luôn!
 
 
 
5. Super Simple Hightlighter

Tính năng:
Đánh dấu nội dung trên một trang web.

Mặc dù ít dùng nhưng mà mình cũng rất thích Super Simple Highlighter vì nó có lưu lại nội dung mình đã đánh dấu trên web cho lần truy cập tiếp theo, và cũng có thể tìm lại chúng khi vào tùy chọn của extension. Ngoài ra extension này cũng cho mình đủ loại màu để highlight nữa.

6. Seek’n Play

Tính năng:
Xem video Youtube trong khi search video khác.

Dạo này mình rất hay lên Youtube, xong rồi tìm cái này cái nọ để xem đủ cả. Lúc đang xem video mà mình muốn search thì cứ phải nhảy tab khác rất phiền. Mình thậm chí còn không nghĩ có cái extension vụn vặt như Seek’n Play này, tên không có lấy một chữ  nào liên quan đến Youtube hay video thì bảo sao tìm ra. Cái này là mình lục lọi Web Store mới ra đấy. À, khi mình đang xem video mà ra ngoài trang chủ Youtube thì video sẽ xuất hiện ở góc phải như này.

7. StayFocusd

Tính năng:
Chặn các trang web hấp dẫn để tập trung vào chuyện khác trên máy.

Lúc học bài, lâu lâu mình cần lên mạng để tìm một số thứ. Thế rồi kiểu gì cũng bị mấy cái biểu tượng chữ F, chữ T hấp dẫn. Mình tìm ra cái extension này để chặn toàn bộ các trang web trên toàn thế giới, chỉ để lại mỗi cái trang mình đang làm việc. Khá triệt để. Chỉ bất lực khi mà mình xóa cái extension này đi thôi. Có 3 cách chặn website bằng StayFocusd, như ở hình dưới đây. À, mà em này rất chi tiết, còn cho đặt lịch chặn nữa. Cơ mà mình cũng chả biết nó có thật sự có ích cho mình không nữa.















8.Batch Save Pocket

Tính năng:
Dùng cho Pocket, giúp lưu link vào Pocket ngay lập tức.

Chỉ cần bôi đen dòng chữ chứa đường link trên website, xong ấn vào biểu tượng của Batch Save Pocket trên thanh công cụ là những bài viết đó đã xuất hiện trong Pocket để chờ chúng ta đọc rồi.

-----oOo-----
 
Mình đã định viết một bài như này sau khi rất khoái chí vì đã tìm ra Skittle Search. Chrome của mình cài một số extension giờ thấy rõ là bị chậm rồi. Với cả tụi này lại có tính giải trí và làm lười con người rất cao. Nên mình lâu lâu buồn buồn ngồi cài vào đủ cả rồi sau đó xóa bớt. À mà hổng biết bài mình viết có giúp được ai hông? Vì mình chỉ liệt kê là nhiều thôi, còn thông tin rõ hơn thì chỉ vào Web Store coi thử mới biết ạ! ^^

11.8.15

Chọn app gì khi muốn ghi chú, bookmark: Google Keep vs Evernote

evernote vs google keep

Mình đã từ bỏ việc ghi chú trên sổ tay vì lười. Với cả mình hay bookmark link website nên muốn gộp chung lại một chỗ với ghi chú thông thường rất khó.

Sau một thời gian rối rắm với rất nhiều ứng dụng, từ loại chỉ chuyên dùng để bookmark link như delicious.com đến những loại hỗn hợp như Evernote, đây là kết luận của mình: Google Keep (GK) là trình ghi chú đáng xài nhất.

Khi nhắc đến một tiện ích ghi chú nào đó, mình thường chú ý đến 3 điểm:

Tốc độ khởi chạy ứng dụng (trên nền web, trên nền Windows và trên các thiết bị di động). GK có tốc độ khởi chạy nhanh vì nó rất đơn giản (hẳn thế?). Evernote trên Windows là cả một cơn ác mộng. Evernote giống một trình soạn thảo hơn là một ứng dụng ghi chú.

Mình không hiểu sao máy mình không đến nỗi chậm mà mỗi lần khởi động Evernote là cả một cực hình. Đến đồng bộ dữ liệu giữa ứng dụng Windows và nền web mà nó cũng chậm.

GK không có ứng dụng trên Windows. Tuy nhiên mình có thể dùng nó như một ứng dụng offline của Chrome. Gắn được vào thanh taskbar hay desktop hẳn hoi.

Mình cũng thay hẳn newtab mặc định cho chrome là GK luôn (sử dụng New Tab Redirect). Cũng không đến nỗi tệ. Mỗi lần muốn ghi chú, chỉ cần bật một tab mới.

Hỗ trợ kiểu ghi chú: Evernote hỗ trợ rất nhiều kiểu ghi chú, đi kèm với Evernote là Evernote Web Clipper xài rất rất tiện. Mình có thể lưu cả trang web, lưu một đoạn văn bản, chỉ lưu bookmarks. Mình một thời đã lưu rất nhiều bookmark theo kiểu này trên Evernote. Song lưu là một chuyện, tìm kiếm sau đó lại là một vấn đề khác.

Điểm cộng duy nhất của Evernote theo mình thấy là khả năng định dạng văn bản. Song cái đó có trình thiết lắm không cho một ứng dụng ghi chú.

GK thì buộc phải lưu thủ công mọi thứ, song vì tốc độ chạy GK nhanh nên mình thấy cũng chả vấn đề gì. GK cũng hỗ trợ nhiều dạng ghi chú kèm hình ảnh, danh sách, file ghi âm (trên các thiết bị di động).

Yêu cầu về hỗ trợ kiểu ghi chú cũng làm mình loại bớt hàng loạt các ứng dụng todolist hay bookmark khác như Wunderlist, Diggo, Delicious… Vì mình hoàn toàn có thể lập nhắc việc hay lưu bookmark trên GK hay Evernote. Cớ gì mà phải chuyển sang những ứng dụng kia. Nếu muốn chuyên nghiệp hơn, mình có thể chuyên sang các app hỗ trợ quản lý project khác như Asana hay Trello.

Hỗ trợ lưu trữ và tìm kiếm: Evernote hỗ trợ rất nhiều kiểu lưu trữ và tìm kiếm từ phân loại Notebook đến tag đến lưu danh sách tìm kiếm dưới dạng một shortcut. Mình cũng có thể kết hợp cả ba cách đó để ra kết quả tìm kiếm tốt nhất. Song vẫn thấy không hiệu quả mấy. Có thể Evernote hỗ trợ tiếng Việt không tốt lắm.

GK hỗ trợ phân loại note theo màu và tag. Ngoài ra tìm kiếm của GK xài rất tốt cho tiếng Việt. Tìm kiếm trên GK cho ra kết quả rất như ý dù là từ mình tìm kiếm nằm ở tiêu đề, phần nội dung hay tag.

Tóm lại: Nếu bạn muốn xài một ứng dụng ghi chú để quản lý cả một danh sách khổng lồ kiểu như nghiên cứu cho một khóa luận chẳng hạn thì nên sử dụng Evernote. Còn nếu bạn muốn một ứng dụng ngon bổ rẻ, xài thuận tiện cho việc ghi chép hằng ngày thì nên xài GK. Ngon hơn nhiều ^^

5.8.15

Làm gì khi internet bị chặn khi vào blogspot: Hola Better Internet vs Zenmate

unnamed

Internet Việt Nam hết chặn nọ lại chặn kia. Hồi xưa là Wordpress rồi bây giờ là chặn Blogspot. Muốn chặn thì cắt net như bên Triều Tiên luôn cho rảnh.

Đùa đó :P

Từ đợt chặn facebook cách đây vài năm, mình đã biết tới Hotspot Shield. Cơ mà phải download rồi cài đặt này nọ nên mình chuyển sang Hola và Zenmate. Cả hai đều là extension trên Chrome. Cơ mà Firefox cũng có thì phải.

Nói trước với những ai xài Hola, anh này vừa rồi bị dính phốt bên Lifehacker.com, can tội ăn cắp bandwidth của người dùng miễn phí cung cấp cho các anh trả tiền dịch vụ. Đại loại nếu bạn xài Hola miễn phí, bạn sẽ đối mặt với nguy cơ IP của mình bị dùng cho tá lả hoạt động (có thể là bất chính) của người khác. Cơ mà kệ, xài chùa còn đòi hỏi nhiều, nhỉ.

Trở lại vấn đề chính, nên xài Hola hay Zenmate. Hola cho bạn thay đổi IP dựa vào từng domain trang web. Còn Zenmate thì thay đổi toàn bộ IP khi bạn bật extension này lên.

Nói thế có nghĩa là với Hola, một khi bạn bật extension cho blogspot, thì bạn chỉ thay đổi IP khi truy cập blogspot thôi. Còn khi bạn dùng facebook thì vẫn như cũ, tốc độ nhanh hơn nhiều. Zenmate thì khác, khi bạn bật rồi thì tất cả các trang trên trình duyệt chạy như rùa bò, bất kể là blogspot (trang bạn cần vượt rào), hay facebook (trang bạn không cần vượt rào).

Tuy nhiên Hola có một vấn đề. Đó là khi bạn bật extension rồi, truy cập blogspot vẫn bị bật ra.

Nguyên nhân là Hola cần thời gian khởi động, trước khi Hola kịp chạy thì trình duyệt đã load trang, nên kết quả là bạn vẫn bị chặn.

Tips: Khi bạn vừa click vào một blogspot nào đó, bấm vào nút ngừng load trang. Chờ một hai giây gì đó. Sau đó reaload trang lại. Khoảng thời gian này Hola sẽ khởi động và bạn sẽ vượt được rào.

Sẵn tiện cái nút dừng tải trang là nút dấu chéo như hình dưới á. Nút reload cũng ở chỗ đó luôn.

screenshot.5
Hic, mà tại sao mình lại phải viết cái mớ này vào lúc 4h sáng nhỉ @@

Bổ sung thêm một chuyện: VNPT đã chặn thì chớ, lại còn redirect sang mấy trang quảng cáo game. Hic. Nếu nó không redirect sang trang khác thì chỉ cần reload lại trang là xong. Hồi xưa bị redirect kiểu này, mình cứ tưởng chắc mẩm máy bị dính adware.

Sẵn tiện bạn nào bị dính adware (bị chuyển sang trác khác một cách đột ngột, bị thay đổi search engine mặc định, bị pop up quảng cáo linh tinh) thì download phần mềm Adwcleaner này về chạy nhé. Bảo đảm hết. Hồi xưa mình phát hiện cái này thì mừng húm.

Mà cẩn thận, phần mềm này cũng bị làm giả nhiều lắm, nên phải download trên trang trên thì mới được.

Hic, đã 4h30 :(

2.8.15

Người cung bọ cạp muốn gì?

Hồi học đại học, mình có đứa bạn rất thích ăn chửi. Đến nỗi cứ thầy cô nào chửi là nó thích. Chuyện sở thích là thứ rất cá nhân. Ai thích gì thì cứ bám lấy, chả ảnh hưởng gì. Nhưng đôi khi mình tự hỏi, sao nó lại thích nghe chửi đến thế?

Ông bà mình có câu: thương cho roi cho vọt. Cái này cũ rồi, cũng giống mấy câu đại loại “dạy con từ thuở còn thơ, dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về”. Thời buổi giờ làm gì có chuyện chồng dạy vợ, còn con cái thì phải bám riết lấy nó cho tới khi trưởng thành chứ “còn thơ” là tính tới bao nhiêu tuổi.

Cái kiểu cũ cũ thế mà bám riết tới giờ. Chữ dạy nó chua lắm. Ông bà, bố mẹ lẫn thầy cô cho đó là gánh nặng, cứ thúc con cháu, học trò vì sợ chúng quá lứa lỡ thì dạy không nổi. Còn bậc hậu sinh thì cứ bị thúc vào đít là tưởng mình được dạy, lấy đó làm mừng.

Rồi bậc hậu sinh cũng lớn, cũng làm cha mẹ, thầy cô, làm trưởng nhóm, làm sếp. Rồi cũng bài cũ giở lại. Mình hồi xưa bị thúc rồi, giờ thúc lại sắp nhỏ, lấy đó làm tốt. Mãi lẩn quẩn bấy nhiêu chuyện.

Bạn gái mình làm giáo viên, nói nặng một chút với học sinh là thấy hối hận. Cũng vì hồi còn đi học, không nghe được chửi nên bây giờ tránh lặp lại chuyện đó. Nhưng nhiều người nghe chửi lại thích nghi được. Chửi, mỉa mai, cạnh khóe được cho là tốt, tiền bối có muốn tốt cho mình thì mới nói nặng nhẹ cho mình tiến bộ.

Riết rồi nghe chửi lờn luôn. Nặng hơn nữa là có chửi mới tốt. Bi kịch nhứt là lấy bị chửi làm nguồn sung sướng từ nỗi khổ bạo dâm. Cái này nhiều rồi, Việt Nam thế lọ thế chai, giới trẻ thế lọ thế chai, hoa hậu, sô bít thế chai thế lọ…

Vậy thì thế nào mới tốt? Mình nghĩ chuyện đó chẳng quan trọng mấy. Nhưng làm cái gì cũng phải thực bụng. Chuyện tốt thì khen. Chuyện xấu thì mắng (mình thì chả khoái chửi, dù gì đi nữa). Đừng cho nhau ăn bánh vẽ là được.

Ăn bánh vẽ hoài, người ta thường không biết đâu mà lần. Đến mức nghe chửi không thấy đau, nghe khen không thấy thích. Khen chê riết rồi không có cái chuẩn mực gì sất để mà dựa vào. Bị thế mới thực là tào lao.

Cái tít chỉ là ánh trăng lừa dối, xin lỗi google :P

13.7.15

Câu chuyện chuồn chuồn và cô gái

IMG_1112

IMG_1124

IMG_1129

Câu chuyện thế này: Một con chuồn chuồn bay đến bên cô gái, hỏi, xe tao đâu. Cô gái trả lời, mày không thấy ngoài kia trời mưa à.

8.7.15

Đọc Thư chết

Cầm trên tay Thư chết, ta như nâng niu di thể của một linh hồn vụn vỡ, ánh mắt ta soi vào trong cái di thể ấy, và ta nhận ra nó không chỉ là một mảnh vỡ, mà còn là nơi trú ngụ của những nỗi tối tăm. Thư chết của Linda Lê đơn giản là một cuốn sách mỏng manh về cả hình thức lẫn nội dung.

Thư chết của Linda Lê là lời của một cô gái bị ám ảnh sau cái chết của người cha mà suốt hai mươi năm cô chưa hề gặp lại. Bao trùm trong những lời độc thoại trải dài trăm trang giấy là những hồi tưởng về tuổi thơ, gia đình, và cuộc sống hiện tại của nhân vật. Nỗi buồn và sự ám ảnh của cô chỉ xuất hiện sau khi người cha qua đời, nhưng hẳn đó không phải là nguyên nhân của sự bế tắc. Sự ra đi của ông như gỡ bỏ nút buộc những áp lực, muộn sầu trong cuộc sống của cô. Để chúng chảy tràn ra mà không ai ngăn lại được. Cô con gái chỉ có một người bạn để thổ lộ, là Sirius, không được miêu tả gì hơn ngoài cái tên được nói đến. Sirius, dù là ai, thì phần nào cũng đã giúp được cô dỡ bỏ gánh nặng trên cuộc sống của mình.

Cuộc sống của nhân vật tôi là cuộc sống của một đứa trẻ trong cuộc hôn nhân không mấy hạnh phúc. Cha cô lầm lũi, bất cần bên người vợ luôn u sầu. Dù vậy ông vẫn dành tình yêu cho những điều giản đơn như giọt nước đọng, tiếng gió thổi, nấu ăn, uống rượu,... Và nhất là yêu thương cô vô bờ. Nhưng khi thời gian trôi đi và mang theo những người cô con gái yêu thương, cô không còn tin chắc vào điều gì nữa. Cô chỉ sống cam chịu, lạc lõng giữa đời với một gã tình nhân xem cô là trò tiêu khiển, lúc nào cũng khoe chiến tích trong tình yêu và cuộc sống. Và trong cuộc sống ấy, nhân vật tôi kiếm tìm cái vô nghĩa nơi người cậu điên muốn trừ tà ma để giải cứu thế giới, hằng mong chứng điên sẽ mang đến cho cô câu trả lời thỏa đáng.

Nhưng cuộc tìm kiếm ấy liệu có ích gì, khi cô vẫn không đủ can đảm để thoát khỏi sự tiếc thương, sự lệ thuộc vào những gì, hoặc là quá thân thuộc, hoặc là vĩnh viễn xa lạ. Chỉ khi đối diện với người cha đã mất, đứa con gái mới nhận ra rằng cô chưa hề nhận thấy sự tồn tại của ông trong hai mươi năm, cái chết ấy dường như đã làm cho ông sống lại trong tâm hồn cô. Cô trở về là đứa con gái nhỏ ngày nào, xếp lại những bức thư buồn, rời xa thứ tình yêu cay đắng, mở cửa và chào đón sự tươi mát của rạng đông.

Thư chết không chỉ viết về cha với những nỗi ám ảnh. Thư chết miêu tả cuộc sống khắc nghiệt qua tâm hồn cần được cứu rỗi của con người. Càng trưởng thành, tâm hồn ta càng rạn nứt bởi những mối quan hệ không rõ ràng. Có một lúc nào đó ta nhận ra mình quên đi bản chất của thứ này thứ khác. Nhưng điều ta không hề quên, là khi những người thân thương ôm ấp và chữa lành tâm hồn ta. Bằng cách nào đó, gia đình đã giúp con người thấy trân quý bản thân mình.

Với những trang viết dài không ngắt quãng, ngôn từ hình tượng, đôi khi trong sáng, đôi khi vô lý đến đắng cay, ta như bị trói chặt vào nỗi căm hận và tình yêu của nhân vật. Người đọc Thư chết của Linda Lê chỉ là người nghe không phán xét. Để một khi kết thúc mới nhận ra Thư chết mang dáng dấp của một con người mà ta muốn che chở đến chừng nào.

27.6.15

Ghi chép hời hợt về thực tại số 5

Mới chiều mình ngồi coi Doctor Who, bản này của Nexflit làm từ hồi 2005. Nào tới giờ mình vẫn nghĩ Doctor Who là phim dành cho trẻ con. Giờ coi mới thấy đúng là dành cho con nít thật (:P). Cái vụ du hành thời gian quay đi quay lại mà làm được cả mớ thứ. Trong tập mình xem hồi chiều, Doctor Who đi tới thời điểm 5 tỉ năm sau vào lúc Trái Đất sắp nổ. Tập đó Doctor Who nói với một nhân vật phản diện – con người thuần chủng cuối cùng, câu đó đại khái kiểu: Mất 5 tỉ năm tiến hóa và cuối cùng bà vẫn chỉ mê tiền hay sao. Vật vãi :D

Hồi cách đây khoảng chục năm, làm gì đã có mấy vụ đoán trước như bây giờ. Google đoán thói quen, sở thích, địa điểm của người dùng dựa trên lịch sử tìm kiếm. Facebook đoán qua mấy cái like liếc trên các page linh tinh. Rồi tá lả mấy thứ đoán trước. Mục đích hầu hết là cho quảng cáo. Mình hay sử dụng Spotify radio, cái này thì nó đưa ra hẳn các bài hát lẫn nghệ sĩ mình có thể thích dựa trên những bài mình đã nghe. Tiện vãi.

Cơ mà cũng không hẳn là quá tuyệt vời. Nhiều lúc mình có chuyện gì buồn, vừa chia tay người yêu chẳng hạn. Mình lên mạng search cách giải buồn khi thất tình. Đảm bảo từ đó trở đi, trong vòng vài tuần, mấy thứ linh tinh đó cứ bám riết lấy mình trên facebook, google hay bất cứ trang web nào mình ghé. Ai cũng cố lôi kéo mình mua hàng, gây chú ý với mình. Nhưng thực ra mình chỉ muốn quên đi cái chuyện đau đớn đầu đời này.

Chuyện nữa, nhiều khi mấy chả marketer nắm hết về mình thì cũng hơi đáng sợ. Kiểu mình thích cái gì, mình ăn gì, mình đến đâu, mẫu bạn gái ưa thích… cái gì mấy chả cũng biết. Mình thấy google giống quản giáo của mình.

Hồi xưa mình cố gắng làm sao để mấy thứ vô tri vô giác đó hiểu mình, nắm bắt mình nhanh chóng để tiện sử dụng. Ai đang sử dụng mấy cái trình gõ gợi ý như Swiftkey thì biết, càng xài nó càng thông minh nhé. Nhưng nó hiểu biết quá thì mình cũng hãi.

Giờ lái sang chuyện tình yêu nè. Hồi mới yêu nhau thì một anh hiểu em, em hiểu anh, ráng bắt người yêu nhớ ngày sinh nhật của mình, nhớ nhạc mình nghe, nhớ sách mình đọc, nhớ đến nhãn hiệu tăm tre mình hay xài thì càng tốt. Đến khi lấy nhau một thời gian, hãi nhất là đi đâu về khuya một chút, vợ liếc xéo một cái là biết vừa ở chốn nào về, rồi buông thõng một câu cạnh khóe đến gai người: Đi đâu về thế ông xã, lại tia gái với mấy thằng già ở quán bia Tuấn béo à.

Đến là kinh.

26.6.15

Tìm kiếm trên trang bất kỳ bằng Omnibox

Omnibox là gì? Thực chất omnibox chính là thanh địa chỉ của Chrome. Nhưng thanh địa chỉ này không chỉ là chỗ đễ bạn gõ tên trang web và nhấn enter.

Thực ra bạn sử dụng Omnibox rất thường xuyên để tìm kiếm nhanh trên google. Gõ một keyword bất kỳ lên Omnibox và thẳng tiến đến google mà không phải nhập google.com và các thứ loằng ngoằng khác.

Bạn cũng có thể sử dụng Omnibox để tìm kiếm trên một trang web bất kỳ (tương tự như làm với google). Ở đây mình dùng Omnibox để tra một từ tiếng anh trên trang Vocabulary.com, tất nhiên là không phải vào trực tiếp trang web.

- Mình từng có tip về sử dụng Omnibox ở đây: http://bit.ly/1fJmBgv. Bài này thì cũ rồi, nay cập nhật lại vì google đã bổ sung chức năng mới tiện hơn. Cái bổ sung này cũng cũ ơi là cũ rồi. Nay tiện nên mình nói thôi.

- Bài review về Vocabulary.com: http://bit.ly/1J9Ekrf

screenshot.1

Trước tiên vào trang vocabulary.com, chuột phải vào thanh tra từ của trang và chọn như hình trên.

screenshot.2

Mục Tên: để nguyên. Từ khóa: bạn chọn một từ khóa ngắn gọn, dễ nhớ, ở đây mình chọn là vc.

screenshot.3

Và bây giờ, ở bất kỳ trang này, chỉ cần bạn gõ vc, bấm phím {SPACE}, gõ từ cần tra và trình duyệt sẽ tìm kiếm từ đó cho bạn trên trang vocabulary.com. Bạn nhớ là ở bất cứ trang nào mình cũng có thể làm điều này nhé. Không cần phải tìm kiếm ngay trên trang vocabulary.com.

Mình thường làm điều này với các trang chia sẻ torrent, youtube… và thấy rất tiện.

Một số bài cũ ơi là cũ:

- Chia tay bàn phím với Vimium: http://bit.ly/1NlOVRm

- Chia tay copy/past với Autohotkey: http://bit.ly/1BHiD1z

22.6.15

Tại sao nên chọn Vocabulary.com để học từ vựng thay vì Memrise và Duolingo

Vocabulary.com   Learn Words   English Dictionary

Vocabulary.com là một website học từ vựng mà theo mình đánh giá là tốt nhất hiện nay. Mình đã sử dụng cung cụ này vài hôm (:P) và thấy rất tốt nên muốn chia sẻ với bạn nào đó chẳng may lạc vào blog này, và chẳng may (:P) cũng đang học từ vựng kiểu như mình (:P).

8.6.15

Cu Bi ký 1

Anh cu Bi vừa chia tay người ta. Giờ người ta thành người lạ. Hôm nọ hết giờ làm, anh cu Bi ngồi uống bia cười phớ lớ, bảo mới iu nhỏ kia, có mái tóc y chang “người ta”, nhớ ghê. Bạn bè bảo Bi ác, ác với nhỏ đó quá. Anh cu bi gật gù.

Tằng tằng tới tuần sau, cũng ngồi uống bia, anh cu Bi nháy mắt, phán chắc mê nhỏ đó thiệt rùi. Do cái mới cầm tay nhỏ, nhớ hồi xưa cầm tay “nguời ta” cũng có cảm giác y hệt. Bạn bè lắc đầu ngán ngẩm.

Bẵng cái 3 tháng sau mới gặp lại anh cu Bi. Trông ảnh rạng rỡ hẳn, chắc đang hạnh phúc. Anh cu Bi tâm sự, hôm rồi đến nhà nhỏ ăn tối, đúng là bá cháy bọ chét, nhỏ này nấu ăn bá đạo y chang… Bạn bè anh cu nhao nhao, thâu đi mầy, “người ta” của mầy nấu dở như hạch, tụi tao còn lạ gì.

Anh cu Bi ngớ ra, ủa thiệt hả, ờ ờ…

Bạn bè gục gặc đầu lia lịa. Còn anh cu Bi thì lúc lắc đầu. Chẳng biết ảnh vui hay buồn.

Hakuna matata

Bài này TT online đặt mình viết. Cảm ơn chị LT sau bấy nhiêu thời gian chẳng viết gì cũng còn nhớ tới em :P.
Screenshot 2014-07-11 21.21.50_thumb[22]
Để bắt đầu nói về sách self-help, tôi xin kể một câu chuyện thế này. Tôi có hai người bạn. Một người đam mê kiếm tiền, đọc những cuốn self-help như cơm bữa.  Dù đi đâu, chủ đề chính của cậu ta khi nói chuyện cũng chỉ là kiếm tiền, làm giàu, tự do tài chính… Một người khác thì ngược lại, thích đọc sách văn học, đơn giản là chẳng quan tâm mấy tới những cuốn đại loại như “Đắc nhân tâm”, cho chúng là vô bổ. Song cả hai đều… bỏ dở đại học để theo những con đường của riêng mình. Tôi nghĩ dù gì chuyện có hay không cố gắng để lấy cho được tấm bằng đại học cũng là chuyện quan trọng. Những cuốn sách chẳng giúp ích gì mấy cho lựa chọn này. Rõ ràng chuyện có đọc hay không cả chồng sách self-help cũng không ngăn cản hai bạn tôi có chung một niềm tin rằng họ không nhất thiết phải tốt nghiệp đại học.

Như thế, tôi thấy đôi khi không phải cứ đọc gì là ảnh hưởng nấy. Nếu không thể ảnh hưởng tốt (bằng không thì ai cũng thành tỉ phú cả rồi) thì cũng không dễ dàng ảnh hưởng xấu. Hay cái xấu dễ dàng lan truyền hơn cái tốt?

12.5.15

Những người quen

“Đã lâu rồi tôi không viết gì”. Tôi có nên bắt đầu như thế mỗi lần viết một điều gì đó mới mà thật ra lại toàn là những gì cũ mèm. Chính vì vậy tôi mới ngày càng thấy rằng mình không nên cứ loay hoay với những cái hố nông đáy ấy.

Dần dà, tôi thấy việc viết lách cũng như những mối quan hệ xung quanh mình. Những gì tôi viết không còn vô tư như trước, những mối quan hệ của tôi cũng vậy, tôi không còn nghĩ ngợi nhiều để viết như trước, những cuộc chuyện trò của tôi cũng vậy. Mọi thứ biến chuyển như thế, lúc đầu tôi cực kì thoải mái, và nghĩ, tại sao ta không sống thế này từ trước. Đời thật vui tươi biết bao! Tôi đã nghĩ thế đến khi tôi thấy chán, rõ ràng tôi đã từng gặp những người, dù chưa bao giờ gặp mặt nhưng tôi và họ, ít nhất còn có chung một công việc. Còn bận rộn vì một điều gì đó. Đã lâu rồi tôi chả còn mong ngóng điều gì ngoài một lời đáp lại trong những cuộc tán gẫu vô thưởng vô phạt, về chuyện bài vở, về những chuyện tôi chả quan tâm.

Lần đầu tiên tôi tập viết blog, lúc ấy là blog ở Wordpress, tôi gặp cô Dạ Thảo. Cô là người đã nhận xét hầu hết những bài viết của tôi, những bài viết mà giờ đã bị xóa hết cả. Cô khen tôi, hẳn là để động viên, vì ngày ấy tôi chỉ toàn viết về nỗi cô đơn, lạc lõng này nọ. Tất cả đều quy về một cái tôi vô cùng to lớn. Nhưng cô cũng bảo tôi, con phải mở rộng đề tài ra, ví dụ con hãy viết về tâm trạng của cái cây bên đường mỗi ngày nhìn cô gái Như Khuê đi qua,… Một thời gian tôi và cô Dạ Thảo đã nói đủ chuyện trên yahoo, hầu hết đều về câu chữ và viết lách, tôi có nhớ cô còn nhận xét về câu “cho đêm không tan ngày không úa” nữa. Đó là lần đầu tiên tôi nhận ra sự ngọt ngào, chú tâm của một người viết, một người thích viết. Nhưng chẳng bao lâu khi tôi xóa bài đăng trên Wordpress thì cô Dạ Thảo cũng xóa luôn blog của mình. Tôi tìm tên Dạ Thảo ở khắp nơi nhưng chẳng thấy gì. Lần nữa tôi muốn được nói chuyện với cô và cho cô đọc những gì mình viết.

Tôi còn dịch bài hát và gặp một số bạn trên loidichvn. Dạo này tôi không dịch nữa và tài khoản cũng đã hết hạn rồi. Nhưng tôi vẫn còn nhớ một bạn tên Anh Tuấn. Bạn cùng tuổi tôi nhưng đến nay đã dịch cả nghìn bài và được thăng chức mod luôn. Tôi cũng nhớ mod Lucifer mà tôi từng bố láo bố lếu. Nhưng anh Lucifer cũng là người nhắc tôi chú ý đến idiom và phrasal verb trong bài dịch, mặc dù bằng những lời khá “trách móc”. Rồi còn cả chị Giọt Mưa Xanh, chị Ngọc từng khen tôi dịch hay bài Dark Lady của Cher, anh Hiếu học tiếng Hàn, thích làm vietsub,… Thời gian ấy ở loidich là lúc những thành viên này và tôi vẫn còn rảnh rỗi, giờ trang đã không còn xôm tụ như xưa nhưng vẫn hoạt động đều đều. Tôi vẫn còn nhớ những lần chờ bài được duyệt, chờ tin nhắn đến, chờ bình luận của mọi người. Nhưng bây giờ bạn Anh Tuấn hay anh Lucifer thì biệt tăm, tôi chả còn nhận được tin nhắn nào.

Thỉnh thoảng tôi lại nhớ về những người bạn ấy, tự hỏi giờ họ có đang tiếp tục viết hay dịch này kia không. Những người mà tôi không biết mặt nhưng lại có cùng với tôi một sự quan tâm. Tôi sẽ tìm họ ở đâu đó, và trò chuyện cho mà xem, tiếp tục chán và hụt hẫng khi nói chuyện với họ nhưng chí ít khi nói về chuyện ngày xưa, tôi vẫn thấy mình bận rộn biết chừng nào.

Và trò chuyện, với tôi, đó là một nhu cầu cá nhân ghê gớm, tôi chả cần để ý đến ai, chả cần điều gì đúng sai. Tôi chỉ cần sự quan tâm và ảnh hưởng lẫn nhau. Hơn là những cái mõ chỉ biết thao thao bất tuyệt và phớt lờ người khác, tôi chỉ cần ai đó, vào một ngày cuối tháng mười, hỏi tôi ngớ ngẩn rằng: “ Khi nào thì đến Tết nhỉ?”. Thật buồn cười, tôi và bạn bây giờ chẳng có bất cứ lý do gì để trò chuyện với nhau.


(*) Viết trong những ngày mạng rùa, ngồi lục lại những thứ cũ kĩ. Đăng lên ngay lúc mạng nhanh trở lại và tôi tự nhủ, tắt máy đi được rồi ! 

16.4.15

Những tính từ

Dịu dàng: Là khi em thỏ thẻ vào tai anh những lời bậy bạ hết sức. Cũng là khi em tức giận và gào thét giữa phố xá đông người. Là khi em làm bẽ mặt anh bằng những nhận xét lạnh lùng. Cũng là khi em làm trái ý anh, khi em vũng vẫy thoát khỏi tay anh và hậm hực đòi đi bộ về nhà mặc những lời năn nỉ.

Xinh xắn: Là em cao một mét bốn lăm, đụt như trái ớt chỉ thiên. Là trán dô bướng bỉnh thấy bà cố nội và mắt lồi không kính cận. Là mỗi lần nhìn thấy em phân mảnh thân thể dài khiêm tốn bằng quần và áo. Mọi khi là váy.

Chín chắn: Là những cuộc gọi điện giữa giờ làm để than vãn về một đồng nghiệp cha căng chú kiết dở hơi nào đó. Là mỗi lần chi tiêu quá mức đến thâm hụt tài khoản. Là xưng hô láo lếu không ngôi trên thứ dưới mỗi lần em nổi nóng. Là nhảy nhót như choi choi mỗi lần ăn được món ngon, mua được váy đẹp, sai khiến được một kẻ xấu số.

Phức tạp: Happy wife happy life. Happy = váy, đồ ăn, sai khiến được người khác, được xinh đẹp và gợi cảm, được chiều chuộng, quán cà phê đẹp… Em không thích đi xe máy giữa trời nắng. Thật phức tạp cái linh hồn bé bỏng này.

Hiểu biết: Không biết đến cả biệt đội Avenger khuynh đảo thiên hạ. Không biết Inception, Godfather, Harry Potter, Mazer Runner, Tru Tiên, Kim Dung, Cổ Long… Không biết Tyrion Lannister – quỷ lùn thần thánh trong serie Game of Throne thần thánh không kém.

Trung thực: hay vờ khóc và buồn để đạt được mục đích.

Vị tha: Là anh.

Đẹp trai: Là anh.

Mẫu mực: Là anh.

Là anh, tất cả là anh. Vớ phải em cũng là anh. Và dũng cảm, tất nhiên, vẫn là anh tất. Smile with tongue out

Cái chết của người trích dẫn

451 độ F

Hiếm khi tôi đọc được một cuốn sách có chủ đề hứa hẹn lại diễn giải bằng một cốt truyện đáng chán như thế. Bằng tất cả lòng hâm mộ dành cho những gì viết về sách vở, với tôi, 451 độ F xứng đáng nhận được danh hiệu sát thủ ngây thơ tự bóp dái mình mà không hề mảy may hay biết =P.

Bằng động tác xây dựng hình ảnh kẻ thù của sách vở, 451 độ F là một câu chuyện về lửa. Lửa – không mang hình dáng của sự trì độn, ngu muội. Ngược lại, lửa khoái hoạt, chuyển động, lửa hâm nóng và thông tuệ. Lửa không đại diện cho vô tri, mà ngược lại, là hiện thân cho tinh thần đè bẹp hiểu biết bằng chính sự thấu hiểu. Lửa mang trong mình sách vở.

Kẻ thù của Montag – kẻ phóng hỏa tò mò được cứu rỗi – không phải là những con người xa lánh sách vở. Đó chính là Beatty – người trích dẫn. Hiếm ai và hiếm khi ưa thích những kẻ trích dẫn. Và với số đông, kẻ trích dẫn là những tên bịp đại bợm, xứng đáng với cái chết vì không thể chịu đựng nổi bản thân mình. Kẻ trích dẫn đại diện cho lửa, sống nhờ sách vở và bị thiêu rụi bởi sách vở. Hành vi đọc rồi phản kháng, chống lại những gì mình đọc đại diện cho lửa. Nhưng rồi ngọn lửa ấy lại không giữ vững được chính nó.. Nó phải tiêu diệt những niềm tin khác; lửa cho rằng tất niềm tin đều u mê và phải bị loại bỏ.

Tôi thích tinh thần của lửa, của cả Beatty khi không chịu đựng được cả bản thân để phải tìm đến cái chết vì nó gần nhất với tinh thần của một người đọc hoang mang.

Beatty – lửa – là cầu nối giữa không đọc (Montag – số đông) và đọc (Faber – số ít). Không phải ai khác, Beatty mới là nhân vật chính của cả cuốn sách. Beatty đã sống trọn vòng đời của mình. Và cái chết của Beatty nhen nhóm cho những cái chết khác. Beatty là đối lập của Faber, là tương lai của Montag cũng như tương lại của mọi độc giả mong muốn vùng thoát khỏi những tín điều sáo mòn và vô vọng.

Người tin tưởng vào sách vở nhất chính là Beatty. Không có sách vở thì không có lửa, không có cả phản kháng, không có điều gì đáng để nói. Lửa chính là điện thờ hùng vĩ nhất bên trong những thư viện.

Ngoài mớ đó ra thì tôi thấy cuốn này cực chán, buồn tẻ và gây ngủ =P

6.4.15

Bilbo làm thơ

Fire

Bản dịch Chúa tể những chiếc nhẫn sẽ kém hay đi rất nhiều nếu thiếu vắng phần dịch thơ của dịch giả An Lý. Sau đây là một bài thơ của Bilbo được chuyển ngữ sang tiếng Việt. Bilbo đọc bài thơ này cho Frodo lúc cậu cùng Đoàn hộ nhẫn sắp sửa rời khỏi Thung Đáy Khe. Đọc hao hao “Một bếp lửa chờn vờn sương sớm/ Một bếp lửa ấp iu nồng đượm/ Cháu thương bà biết mấy nắng mưa!” của Bằng Việt Smile with tongue out

Tôi ngồi nhớ bên bếp lửa
về rất nhiều điều đã qua
về những hoa đồng, cánh bướm
từ những mùa hè đã xa;

Và lá vàng cùng tơ nhện
những thu đã lâu lắm rồi,
có sương sớm và nắng bạc,
gió lùa trên mái tóc tôi.

Tôi ngồi ngẫm bên bếp lửa
thế giới ra sao ngày mai
khi đông qua, xuân sau đến
mà tôi chẳng còn được hay.

Chốn chốn bao nhiêu điều lạ
mắt tôi hãy còn muốn xem:
mỗi khu rừng mỗi xuân mới
một màu xanh chưa hề quen.

Tôi ngồi mộng bên bếp lửa
về những người từ muôn xưa,
và người sẽ trông thế giới
tôi không còn thấy bao giờ.

Nhưng giữa mơ mòng chuyện cũ,
tôi vẫn để tai lắng nghe
chờ tiếng nói cười trước cửa
cùng tiếng chân ai quay về.

5.4.15

Sử dụng chức năng học từ vựng trong Kindle Paperwhite (thế hệ 2)

Thế hệ Kindle Paperwhite mới nhất (thế hệ 2) cung cấp cho người dùng chức năng học từ vựng mang tên Vocabulary Builder. Với chức năng này, bạn có thể sử dụng từ điển để tra từ cũng như ghi nhớ định nghĩa các từ đã tra.

Ở thiết lập mặc định, tất cả các từ bạn tra trên từ điển của máy sẽ được thêm vào một danh sách. Để xem danh sách này, từ bất kỳ cuốn sách nào đang đọc, bạn nhấn  Menu — Vocabulary Builder. Trong Vocabulary Builder, bạn nhấn vào mỗi từ để xem định nghĩa, tiếp đó nhấn vào tab Usage để xem câu có sử dụng từ đó trong cuốn sách.

Để thay đổi cách hiển thị từ danh sách từ vựng sang danh sách các cuốn sách mà bạn có thao tác tra cứu, nhấn mục Books ở phía trên màn hình. Nhấn vào mũi tên phía bên phải tên sách để xem tất cả các từ mà bạn đã tra cứu trong cuốn sách. Bạn cũng có thể nhấn vào từng từ để xem định nghĩa cũng như câu có sử dụng từ đó trong cuốn sách.

Kindle Paperwhite cũng cung cấp chức năng học từ vựng dưới dạng Flashcards. Trong Vocabulary Builder, bạn nhấn vào mục Flashcards bên dưới màn hình. Mỗi flashcard sẽ hiển thị tự vựng kèm ngữ cảnh sử dụng trong sách. Nếu bạn quên định nghĩa của từ, nhấn vào See Definition để xem. Với các từ bạn đã thuộc, bạn nhấn vào Mark as Mastered để loại bỏ khỏi danh sách từ vựng cần học.

Lưu ý:

  • Bạn có thể đánh dấu Mastered đối với các từ đã biết nghĩa ngay trong màn hình Dictionary.
  • Bạn cũng có thể tắt chức năng Vocabulary Builder bằng cách nhấn Menu→Settings→Reading Options→Language Learning→Vocabulary Builder và chuyển sang Off. Các từ bạn tra cứu sau này sẽ không thêm vào danh sách từ vựng, tuy nhiên các từ đã thêm từ trước vẫn giữ nguyên.
  • Một chức năng cũng thú vị không kém trong Language Learning của Kindle Paperwhite (2nd) là Word Wise. Chức năng này sẽ hiển thị gợi ý trên các từ mới trong khi đọc sách (xem video). Để kích hoạt Word Wise, bạn nhấn vào Menu→Settings→Reading Options→Language Learning→Word Wise và chuyển sang On.showme-wordwise._V325437808_

Nguồn bài: http://www.dummies.com/how-to/content/how-to-use-vocabulary-builder-on-your-kindle-paper.html

Entry xưa ơi là xưa về Kindle Paperwhite thế hệ 1: Link